Chương 1069: Lão bà đại thiên kiêu của ta (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1069: Lão bà đại thiên kiêu của ta (4)

Vương Thủ Triết đơn độc không ai giúp đỡ chỉ đành đứng dậy, thâm tình nắm lấy tay của Liễu Nhược Lam, dịu dàng nói: “Nương tử, nàng vừa phải lo liệu đủ chuyện trong gia tộc vừa phải dành thời gian nghiên cứu thức uống mới cho vi phu, thực sự quá vất vả. Thủ Triết ta có tài có đức gì mà có thể lấy được một thê tử hiền lương đức hạnh như vậy? Sau này, mấy chuyện vặt này nàng cứ mặc đó, giao cho đầu bếp làm là được.”

“Có thể gả cho phu quân cũng là may mắn lớn nhất trong đời của thiếp thân.” Liễu Nhược Lam mỉm cười ngọt ngào: “Có thể tận tay chuẩn bị mỹ vị cho phu quân là thành tựu lớn nhất của người làm thê tử như Nhược Lam. Nào, phu quân, nhân lúc thức uống còn lạnh, mau uống một ngụm đi. Thiên Diễm muội muội cũng vừa nếm thử, nói là mùi vị rất đặc biệt, lâu hồi vị.”

“Phải đó phải đó, Thủ Triết công tử, mùi vị của thức uống này đỉnh lắm, chớ phụ tâm ý của Nhược Lam tỷ tỷ.” Thiên Diễm tiên tử che miệng, trong ánh mắt lộ ra ý cười thấy người gặp họa, hiển nhiên nàng cũng là người bị hại.

Nàng ôm đùi lớn Liễu Nhược Lam rất chặt, căn bản cứ cách một hai năm sẽ chạy tới Vương thị ở một khoảng thời gian, bây giờ đã sớm đánh thành một mảnh với Liễu Nhược Lam, xưng hô tỷ muội rồi.

Khoa trương nhất là nàng ta có cả đống tuổi rồi còn chẳng biết xấu hổ mở miệng một tiếng “Nhược Lam tỷ tỷ”.

Vốn dĩ Vương Thủ Triết còn tưởng nàng ta đi con đường “đường vòng cứu nước”, dùng thủ đoạn tiếp cận Liễu Nhược Lam, âm mưu bất chính với Vương Thủ Triết hắn.

Kết quả, mấy chục năm trôi qua rồi…

Đường cong này của nàng ta cũng đã cong đủ rồi nhưng chưa từng thấy nàng ta có bất cứ hành động “cứu nước” nào, hại Vương Thủ Triết lo lắng không đâu mấy chục năm.

“Đã vậy, vi phu từ chối thì bất kính rồi.” Vương Thủ Triết bày vẻ mặt “kích động” và “cảm kích” bưng thức uống như liệu lý hắc ám, ảo não một ngụm uống cạn, sau đó thở dài như tán thưởng: “Tay nghề của nương tử thật khó mà nói thành lời.”

Quả nhiên là vẫn khó uống như vậy.

Đương nhiên, Vương Thủ Triết cũng vẫn tỏ ra uống rất ngon như cũ, hơn nữa biểu cảm bình tĩnh ung dung tựa như đã luyện diễn ngàn vạn lần.

Quả thực cũng phải, đã sáu mươi mấy năm rồi, còn chỗ nào không quen nữa?

“Ầy…” Liễu Nhược Lam nhìn dáng vẻ hạnh phúc mỹ mãn của Vương Thủ Triết, cảm khái nói: “Thật là quá ngưỡng mộ những người có vị giác hoàn chỉnh như các chàng. Chỉ đáng tiếc, mỗi lần ta nếm thể đồ ăn mà mình làm đều cảm thấy mùi vị hơi kỳ quặc.”

Đâu chỉ có kỳ quặc…Quả thực là thao tác của thần tiên!

Trong lòng Vương Thủ Triết điên cuồng gào thốt.

“May mà mọi người khá nhận định nên ta mới lấy lại chút tự tin.” Liễu Nhược Lam cười mãn nguyện: “Phu quân, Thiên Diễm muội muội nói tìm chàng có chuyện cần nói. Ta tới thư phòng xem thử bài vở của An Duệ và Tuyền nhi trước. Đám nhóc này đều rất nghịch ngợm, chỉ cần không để ý là sẽ lười nhác.”

Khác với Vương Thủ Triết thích ngậm kẹo đùa cháu, Liễu Nhược Lam lại thích coi ngó bài vở của các hài tử. Dưới sự chỉ điểm cường thế dịu dàng của nàng, bài vở của bọn trẻ đều không tệ, ngay cả đứa trẻ nghịch ngợm như Vương Thất Hạo cũng không dám lật ra khỏi lòng bàn tay của nàng.

Liễu Nhược Lam nói xong thì xoay người thướt tha rời đi, Vương Thủ Triết ngồi đối diện với Thiên Diễm tiên tử, uống trà nói chuyện.

Ở chung lâu, giữa hai người đã vô cùng quen thuộc, đặc biệt là sau khi phát hiện “đường cong cứu nước” của Thiên Diễm tiên tử có xu hướng “cong” không quay đầu, Vương Thủ Triết cũng không bài xích Thiên Diễm tiên tử như trước.

Sau khi uống vài chung trà, lúc này, Thiên Diễm tiên tử mới nói: “Thủ Triết gia chủ, đầu tiên là chúc mừng Trường Ninh Vương thị vinh quang bước lên thế gia Lục phẩm. Tuy nhiên Lục phẩm này…”

Nói tới đây, nàng ta không nhịn được ho khan một tiếng, trong giọng nói lộ ra chút âm u và cổ quái.

Có thể người khác không hiểu Vương thị nhưng Thiên Diễm tiên tử lại ngày càng hiểu Vương thị một cách sâu sắc.

Đây nào phải là một thế gia Lục phẩm bình thường, quả thực là một Lục phẩm cấp độ biến thái. Thậm chí có thể nói, cho dù là thế gia Ngũ phẩm bình thường một chút, chọi cứng lên, cũng không phải là đối thủ của Vương thị.

Nhược Lam tỷ tỷ quá đáng sợ, Lung Yên lão tổ của bọn họ cũng sâu không lường được!

Mà gia chủ Vương Thủ Triết càng thần bí khó dò khiến nàng ta vĩnh viễn không rõ được chi tiết.

Ngoài ra còn có đại thiên kiêu danh Lũng Tả Học Cung danh tiếng lan xa, Ly Dao tiểu thư, sư tôn người ta là viện trưởng Học Cung, đại lão Thần Thông cảnh lâu năm!

Nội tình và hậu đài như vậy vẫn chưa phải là ưu thế lớn nhất của Vương thị. Ưu thế lớn nhất của bọn họ là năng lực kiếm tiền!

Cho dù suốt ngày chạy tới Vương thị, Thiên Diễm vẫn không thể biết rõ rốt cuộc bọn họ đã âm thầm kiếm được bao nhiêu tiền!

Điều duy nhất mà nàng ta dám khẳng định là thu nhập của Tử Phủ thế gia bình thường cũng không bằng Vương thị!

“Uầy! Đều tại nể mặt Thái Sử quận thủ.” Vương Thủ Triết tiếc hận nói: “Có lên Lục phẩm hay không, thực sự không có ý nghĩa quá lớn.”

Thực ra, nếu chỉ là thể diện của Thái Sử An Khang, Vương Thủ Triết vốn không quan tâm.

Chỉ là bây giờ địa bàn quản hạt thực tế của Vương thị quá lớn, chỉ riêng Bình An trấn và Tân An trấn còn dễ nói, một thế gia Thất phẩm cũng đủ tư cách, nhưng Thanh La vệ kia là nơi nào?

Nơi đó hải vực rộng lớn, nhiều đảo, nói là một vệ nhưng trên thực tế, diện tích hải vực quản lý vô cùng lớn, hải đảo cũng vô cùng nhiều, đã sắp tiến lên bán quận rồi.