Chương 1070: Lão bà đại thiên kiêu của ta (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1070: Lão bà đại thiên kiêu của ta (5)

Trừ phi Vương thị muốn nhường lợi nhuận không dễ gì giành được này cho người khác, nếu không, chỉ có sau khi thăng cấp thế gia Lục phẩm mới có tư cách chân chính quản hạt Thanh La vệ.

Thiên Diễm tiên tử trợn mắt, không nhịn được trừng Vương Thủ Triết.

Bao nhiêu thế gia Thất phẩm muốn thăng cấp Lục phẩm còn chưa có cửa, ngươi thì hay rồi, còn không tình không nguyện.

Có điều, nàng cũng không muốn dây dưa ở chuyện này nữa mà trịnh trọng nói: “Thủ Triết công tử, Thiên Khuyết bọn ta nhận được tình báo, Công Dương Sách từ Tiên Triều trở về rồi.”

“Công Dương Sách?” Vương Thủ Triết hơi chau mày: “Đó là ai?”

“Thủ Triết công tử, ngươi đừng coi thường trí lực của ta.” Thiên Diễm tiên tử liếc hắn như hờn dỗi, hơi sầu não: “Với năng lực của ngươi, há lại không biết chủ thượng sau lưng Tào Ấu Khanh là ai? Năm xưa Tào Ấu Khanh năm lần bảy lượt làm khó Vương thị, sau lưng có người âm thầm thúc giục, há ngươi lại không biết?”

“Ồ, ngươi nói Huyền Miểu thượng nhân?” Vương Thủ Triết như bừng tỉnh ngộ nói: “Ta cũng thoáng nghe nói về người này, nghe nói chính là đại thiên kiêu thánh địa Tử Phủ cảnh, tiền đồ rộng mở không thể đoán được, tương lai chắc chắn trở thành trụ cột của Đại Càn quốc chúng ta.”

“Tuy Tào Ấu Khanh là người nối gót của ông ta, nhưng suy cho cùng là vì phạm tội mà bị xử chết tại chỗ. Chuyện này, bộ môn liên quan ở quận thủ phủ của Lũng Tả quận chúng ta đã sớm có suy luận. Dựa theo cách nói này của ngươi, người ta đường đường là Huyền Miểu thượng nhân, lẽ nào sẽ vì một tội đồ nhiều lần vi phạm luật pháp Đại Càn, hơn nữa đã bị giết chết mà làm khó Vương thị nhỏ bé của ta?”

“Ha ha, Thủ Triết công tử, ngươi đừng vờ vịt nữa.” Thiên Diễm tiên tử tức đến cười lạnh liên túc: “Ngươi dám thề, ngươi thật sự không biết Công Dương Sách đã sớm tham gia vào trong cuộc chiến đế tử không? Nếu là thật, Thiên Diễm ta có thể bò ba vòng trên đất, sủa tiếng chó.”

“Được rồi được rồi, ta biết thì sao?” Vương Thủ Triết cười nói: “Nếu Công Dương Sách tới tìm ta gây phiền phức, tiên tử định bảo vệ ta?”

“Dĩ nhiên ta không có năng lực bảo vệ ngươi rồi.” Thiên Diễm tiên tử thần bí nói: “Có điều, nếu là vị điện hạ kia thì thật sự có thể nghĩ cách điều đình một hai thay ngươi. Chỉ cần Thủ Triết công tử chịu gật đầu…”

“Gia nhập trận doanh của các ngươi?” Vương Thủ Triết thoáng trầm ngâm, lắc đầu nói: “Xem chừng cái vị mà Thiên Khuyết các ngươi ủng hộ cũng không phải tốt lắm. Nếu không, quả nhiên sẽ không chỉ là điều đình một hai.”

Ánh mắt của Thiên Diễm tiên tử thay đổi, vội vàng giải thích nói: “Điện hạ của bọn ta là có lòng nhân hậu, không muốn…”

“Ngừng, ngừng.” Vương Thủ Triết ngăn cản nói: “Thiên Khuyết các ngươi giúp đỡ Vương thị chúng ta, chúng ta sẽ ghi nhớ nhân tình trong này. Có điều vẫn là câu nói đó, Vương thị chúng ta chẳng qua chỉ là một chiếc thuyền rách, không chịu được làn sóng của cuộc chiến đế tử.”

“Vương thị bọn ta chỉ muốn an phận trồng ruộng, kiếm chút tiền, an phận thủ thường, sống tạm bợ qua ngày.”

Thiên Diễm tiên tử tiếc hận than thở: “Ý của Thủ Triết gia chủ, Thiên Diễm hiểu. Chỉ là hễ là chuyện thiên hạ, không bằng tám chín phần mười ý giả. Có câu cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, ngươi muốn an tĩnh phát triển, chỉ sợ kẻ khác không muốn.”

“Đa tạ tiên tử đã nhắc nhở, chỉ có điều Thủ Triết đã sớm có quyết định đối với chuyện này, ít nhiều cũng có chút phòng phạm.” Vương Thủ Triết khách khí chắp tay.

“Đã như vậy, Thiên Diễm không khuyên thêm nữa.” Thiên Diễm tiên tử hơi do dự, vẫn thấp giọng nói: “Thủ Triết công tử nhớ kỹ, Long Vô Kỵ lai lịch bất phàm mà tính khí cũng vui buồn thất thường. Ước định năm mươi năm, đừng quá tin tưởng ông ta. Ngoài ra, nếu thật sự không còn đường đi, cửa lớn của điện hạ nhà chúng ta luôn mở vì Vương thị.”

“Tuy điện hạ không cường thế bằng vị kia nhưng nếu chỉ muốn bảo vệ Vương thị các ngươi thì không khó.”

“Được, Thủ Triết đa tạ tiên tử trước.” Vương Thủ Triết lịch sự đáp một câu.

Thiên Diễm tiên tử không khuyên nữa, cũng vô cùng tiếc hận.

Có điều nàng ta cũng biết, Vương Thủ Triết giỏi mưu quyết đoán, cũng cực kỳ cố chấp trong việc đã nhận định, không phải người dễ thay đổi chủ ý.

Vẫn nên từ từ nghĩ cách thôi.

Vừa khéo léo từ chối Thiên Diễm tiên tử.

Ở phía xa, Liễu Nhược Lam lại bưng một bát nước canh cổ quái bốc băng khí, ánh mắt lạnh lùng quét về phía Vương Thủ Triết: “Uống.”

“Đây…” Vương Thủ Triết ngưng trệ, yếu ớt hỏi dò: “Nhược Linh?”

“Đừng nhiều lời, uống!” Tuy là dáng vẻ và cách ăn mặc giống nhau nhưng Liễu Nhược Lam và Liễu Nhược Lam vẫn rất dễ phân biệt, xem thái độ nói chuyện và khí tràng là được.

“Cái này…” Vương Thủ Triết nhìn bát nước canh y hệt bát trước, không nhịn được hơi buồn nôn nói: “Ban nãy đã uống một bát rồi.”

“Của nàng ta là của nàng ta, của ta là của ta.” Liễu Nhược Linh uy áp liếc Vương Thủ Triết, bát này là của nàng ta, đồng chí lão Vương ngươi không thể bên nặng bên nhẹ.

Một cỗ lãnh ý từ đáy lòng Vương Thủ Triết dâng lên, có cần như vậy không? Nhược Linh Nhược Lam, các ngươi là cùng một thể…Đã muốn nội quyển tới mức này rồi?

Dưới uy áp vô hình mà lạnh lẽo, Vương Thủ Triết uống cạn bát canh đáng sợ kia, còn phải lộ ra biểu cảm hài lòng: “Canh của Nhược Linh ngươi không hề kém với Nhược Lam.”

Thấy hắn uống hết, khí tức lạnh lẽo trên người Liễu Nhược Linh mới tiêu tán đi bớt, nhàn nhạt liếc nhìn hắn nói: “Thủy Nguyệt Tiên Các, luận bàn.”

“Đây…” Vương Thủ Triết bỗng cảm thấy sởn tóc gáy, vội vàng nhìn quanh nói: “Đám nhóc còn ở đây đó.”

“Ngủ rồi.” Hàn ý của Liễu Nhược Lam lại dâng lên: “Ngươi định ăn quỵt phần của ta?”

Ăn quỵt?

Vương Thủ Triết ôi thương thay, nhìn trời kêu thảm, hắn đã tạo nghiệp mấy kiếp mới cưới phải một lão bà đại thiên kiêu như vậy?

Bi kịch!