Chương 1078: Thủ Triết của ta cũng là đại thiên kiêu (8)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1078: Thủ Triết của ta cũng là đại thiên kiêu (8)

Chỉ đáng tiếc, con Nguyên Thủy Thanh Giao kia cũng chỉ cách thất giai một tuyến. Hơn nữa huyết mạch cường hoành, tiềm lực vô hạn, cho dù là đối mặt với Khôn Nguyên lão tổ cấp thiên kiêu cũng chưa dùng toàn lực, ôm theo tâm thái trêu tức và đùa bỡn.

“Lão tổ!”

Uông Hưng Tộc ở phía xa nhìn tới lòng như lửa đốt.

Tuy nói những năm nay vì cung ứng cho Khôn Nguyên lão tổ tu hành, quả thực đã tiêu tốn rất nhiều tài nguyên, thậm chí còn dùng tài nguyên vốn định dùng để bồi dưỡng lão tổ Thiên Nhân cảnh thứ ba cung cấp cho Khôn Nguyên lão tổ tu hành tiến cấp.

Nhưng đó là suy nghĩ cho lợi ích lâu dài của gia tộc, không phải vì lòng ích kỷ cá nhân của Khôn Nguyên lão tổ.

Khôn Nguyên lão tổ là người hào sảng trượng nghĩa, xưa nay đều cực kỳ chiếu cố tộc nhân, những năm hắn làm tộc trưởng này đã được chiếu cố không ít, cũng có tình cảm sâu đậm với Khôn Nguyên lão tổ.

Thấy tình hình ngày càng bất ổn, Uông Hưng Tộc dàn xếp xong cho Thành Nghiệp lão tổ, lập tức muốn xông lên giúp đỡ.

Bỗng dưng, trên bầu trời đột nhiên truyền tới một tiếng quát thanh lãnh: “Đều, tránh ra.”

Chỉ thấy một đạo kiếm quang màu tím hùng hậu giáng từ trên trời xuống.

Xung quanh đạo kiếm quang kia có lôi quang màu tím lấp lánh không ngừng, mà ý hàm bên trong lại tựa như hàm chứa khí tức âm tà lại băng hàn.

Kiếm quang mang tốc độ cực nhanh giống như thiểm điện.

“Ầm!”

Nguyên Thủy Thanh Giao không kịp trốn, bị đạo kiếm quang kia đánh trúng cơ thể, lực xung kích to lớn đánh nó bay ra trên mặt nước. Sau lưng xuất hiện một vết thương sâu hoắm, trong điện lưu khởi động, lại có năng lượng âm lãnh khủng bố, giống như giòi phụ cốt, chui vào trong cơ thể của nó.

“Gào!”

Nguyên Thủy Thanh Giao phát ra tiếng gào như rồng ngâm, tựa hồ đang tức giận, là ai, là ai dám tập kích bổn Thanh Giao?

Ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy trên bầu trời, một vị nữ tử váy trắng phiêu phiêu đeo mạn che lăng không mà đứng, trong tay cầm một thanh bảo kiếm có điện quang màu tím lượn lờ, quả thật như nữ kiếm tiên hạ phàm.

Nếu ở trong Học Cung, không chừng sẽ thu hoạch được một đống mê đệ mê muội.

Có điều đối với Nguyên Thủy Thanh Giao mà nói, nhân loại có khí chất thì có cần gì? Ngay lập tức, giơ nanh múa vuốt thét lên một tiếng, tựa hồ đang biểu đạt, tiện nhân to gan dám tập kích bổn giao.

Vào lúc Nguyên Thủy Thanh Giao chuẩn bị nhào lên, trên bầu trời lại có một thanh niên bạch y vô cùng tuấn lãng tới, hắn đứng trên không trung, quét mắt nhìn Nguyên Thủy Thanh Giao nói, giọng nói như thiên âm giáng lâm: “Không ngờ là một con Thanh Giao sắp hóa rồng? Hình như huyết mạch còn rất thuần túy, thú vị, thú vị.”

“Sao, ngươi có ý kiến? Lão tử là Chân Long huyết mạch! Còn không mau quỳ lễ.” Nguyên Thủy Thanh Giao thấy đối phương người đông thế mạnh, trong lòng thoáng có ý rút lui, nhe nanh múa vuốt gầm gừ hai tiếng. Nó còn chưa tới thất giai, tuy linh trí đã không tệ, còn có thể nghe hiểu tiếng người nhưng vẫn không thể nói ra mấy câu tiếng người để mắng.

“Lão tổ tông, nhi nữ bảo bối Ly Dao của ta gần đây tu luyện quá vất vả, ầy, sư tôn của nàng ta quá nghiêm khắc.” Thanh niên tuấn lãng như thần tiên hạ phàm kia nghiêm túc nói: “Dứt khoát thịt đi, đưa tới Học Cung cho Ly Dao bồi bổ cơ thể.”

“Được.” Nữ tử có khí chất tuyệt diễm kia lạnh lùng nói một câu, sau đó kiếm mang đại thịnh, giết về phía Nguyên Thủy Thanh Giao.

Gì?

Nguyên Thủy Thanh Giao lập tức như sét đánh ngang tai, khắp đáy lòng đều là MMP (*), nữ nhi của ngươi tu luyện vất vả thì liên quan gì tới ta?

(*): mang tính vũ nhục nặng nề, có thể hiểu là ĐMM

Chậc chậc chậc! Những nhân loại này quá hung tàn, ta phải về vùng sâu trong Đại Hoang Trạch.

Con Nguyên Thủy Thanh Giao kia chui vào đáy đầm lầy, điên cuồng lủi ra ngoài.

Chỉ đáng tiếc trong đầm lầy này, phần lớn thủy vực đều quá cạn, nơi nó đi qua, trên mặt nước đểu nổi lên một đạo sóng nước lăn tăn khổng lồ, vốn không giấu được thân hình.

Còn chưa chạy được xa.

Bỗng dưng! Lại có một vị tiên tử đạp sóng giẫm nước tới, những nơi nàng ta đi qua đều xao động lên từng đóa sóng nước hoan hô nhảy nhót, tựa như đang nâng nàng tiến về trước, cũng không thấy nàng ta có động tác gì, chỉ nhẹ nhàng vung tay áo.

“Ầm!”

Trong nước giống như có một viên pháo vô hình nổ tung, cột nước dâng tận trời, sóng như lật mây. Sóng xung kích như cày đất dưới nước, chấn động Nguyên Thủy Thanh Giao hoa mắt chóng mặt một trận, suýt chút lật bụng.

Nhưng còn chưa đợi nó hồi thần, trong thủy trạch vốn chỉ sâu bảy tám trượng, dòng nước như bị một cánh tay vô hình khuấy đảo, ngày càng chuyển nhanh, hình thành một xoáy nước.

Nguyên Thủy Thanh Giao có thân hình to lớn giống như là chiếc quần bò rách ống, bị xoay tới thất điên bát đảo.

“Làm hay lắm.” Giọng nói của Vương Thủ Triết lại vang lên: “Nghe nói giao huyết đại bổ, đám trẻ trong nhà đang lúc dậy thì. Lúc người thịt nó chú ý một chút, đừng lãng phí hết giao huyết.”

“Gào!” Nguyên Thủy Thanh Giao tức giận gào rít một tiếng, tên nhân loại ngươi, sao lại đáng ghét như thế chứ?

Hài tử nhà các ngươi có đang phát tướng hay không thì liên quan gì tới bổn giao?

Đừng có nhớ thương mãi tới những huyết nhục trên người bổn giao được không?