Chương 1079: Khí vận chi tử! Đích mạch trọng tôn của ta (1)
Có điều, thấy cuối cùng hình thế mạnh hơn giao. Tộc nhân ban nãy đã không yếu, cái người phía sau dường như càng hung. Lão tổ long giáo huấn đúng, giao tốt không chịu thiệt trước mắt.
Tiên triệt vi kính.
Con Nguyên Thủy Thanh Giao này đã là Lục giai đỉnh phong rồi, hơn nữa huyết mạch cũng không yếu. Ủy khuất chịu thiệt, nó vẫn có thể kịp thời phản ứng lại, đuôi giao to lớn vừa cuộn vừa bắn.
Nó mượn sóng nước cuộn không mà lên, giống như một con cá chạch linh động mà láu lỉnh, cưỡi mây đạp gió bỏ trốn về nơi xa, trong vòng mười mấy khí tức ngắn ngủi, nó đã chạy ra rất xa, lại chui vào trong một bọt nước to lớn mà sâu hơn.
Có điều, trong quá trình bỏ chạy này, nó cũng không thuận buồm xuôi gió, dựa vào thể chất da dày thịt béo, lại chịu trần một kiếm chiêu của Lung Yên lão tổ, bị thương lần nữa.
Trong bọt nước, thủy ba gợn sóng, dấy lên từng lớp bọt sóng.
Dải đất Hoang Trạch là như vậy, là từng bọt nước to nhỏ và bãi bùn nối với nhau, tổ thành dải đất thủy trạch có diện tích rộng lớn. Nếu đến mùa mưa, đủ loại bãi bùn đều sẽ bị vùi lấp, hình thành một vùng đại trạch mênh mông rộng lớn.
Đợi khi đám người Vương Thủ Triết đuổi tới, con Nguyên Thủy Thanh Long kia không biết đã trốn hay là lặng lẽ lặn sâu, tóm lại đã không thấy được tông tích của nó nữa.
“Con cá chạch to này chạy cũng nhanh thật.” Vương Thủ Triết lơ đễnh cười, tựa như không có vẻ sầu não gì.
Lung Yên lão tổ nhàn nhạt trợn mắt, nó chạy nhanh như vậy còn không phải vì ngươi mở miệng là đòi thịt nó về cho hài tử ăn? Trong tình thế bất ổn, người ta không liều mạng chạy mới lạ.
Vào lúc này, hai vị lão tổ của Trấn Trạch Uông thị cũng dìu dắt nhau bay lên, chỉ là dáng vẻ của bọn họ hơi thảm hại, bị thương không nhẹ.
Bọn họ vừa tới đã kích động hành lễ với đám người Vương Thủ Triết nói: “Đa tạ Thủ Triết gia chủ tới chi viện, đa tạ Lung Yên lão tổ cứu mạng, đa tạ vị…tiên tử này cứu mạng.”
Liễu Nhược Lam luôn ru rú trong nhà, cho dù ra ngoài hành sự cũng đều cải trang, hoàn toàn khác với dáng vẻ ở nhà. Vì vậy, các thế gia trong sáu vệ phía nam đều chỉ biết Lung Yên lão tổ lợi hại nhưng không biết đại phụ của Vương thị cũng là một đại lão ẩn náu đáng sợ.
Lúc này, Liễu Nhược Lam tiên tư phiêu niễu, khí chất diễm tuyệt, hoàn toàn không nhìn ra là nữ tử truyền thống thích giúp chồng dạy con. Ngược lại càng giống với những nữ tử thiên kiêu tuyệt thế ở thánh địa kia…Chỉ là khí chất của nàng còn thanh nghiên hơn nhiều.
“Khôn Nguyên lão tổ, Thành Nghiệp lão tổ khách khí rồi.” Vương Thủ Triết tao nhã lịch sự đáp nói: “Trấn Trạch Uông thị và Trường Ninh Vương thị ta đều là hương thân trong sáu vệ phía Nam Lũng Tả quận, đối mặt với ngoại địch tương trợ lẫn nhau là bổn phận, không cần đa lễ. Huống chi, lần dị động Đại Hoang Trạch này cũng sinh ra uy hiếp đối với Vương thị đại mục trường, chúng ta cũng cần giải quyết nguy cơ.”
Vương Thủ Triết nói một tràn, nói đến chân tình thật ý, không hề có chút giả tạo nào.
Khiến hai vị lão tổ của Uông thị nhìn nhau, sau đó hổ thẹn dâng trào đến tận đáy lòng. Ban đầu, Uông thị bọn họ muốn phụ trợ Khôn Nguyên lão tổ tới Thiên Nhân hậu kỳ nhanh chóng, đánh chủ ý xưng bá sáu vệ phía Nam, tập hợp tài nguyên của sáu vệ phía Nam để ủng hộ Khôn Nguyên lão tổ xung kích Tử Phủ cảnh.
Bây giờ, so với thái độ của Vương thị, rõ ràng cách cục của bọn họ quá nhỏ rồi.
“Thủ Triết gia chủ tấm lòng rộng lượng, thực sự khiến Uông mỗ hổ thẹn.” Khôn Nguyên lão tổ hành lễ lần nữa.
“Đâu có đâu có.” Vương Thủ Triết chuyển chủ đề nói: “Dị động lần này ở Đại Hoang Trạch, Khôn Nguyên lão tổ có manh mối?” Trên thực tế, Đại Hoang Trạch mà hắn nói tới chỉ là chỉ phạm vi nhỏ trước mắt này mà thôi.
Trên khái niệm, Đại Hoang Trạch chân chính là đại trạch rộng lớn như biển cả hợp với đối diện An Giang, nghe nói trong đó còn có mấy con đại yêu thất giai, ngay cả tu sĩ Tử Phủ cảnh cũng không dám xông loạn.
Cũng chỉ có ở đó mới tính là Đại Hoang Trạch chân chính. Mà khu vực trước mắt này chỉ là một góc nho nhỏ của Đại Hoang Trạch ló qua An Giang mà thôi, nếu dựa theo quy tắc đặt tên của Vương Thủ Triết, chỉ có thể xưng là 【 Tiểu Hoang Trạch 】.
Có điều, cho dù là một góc của Đại Hoang Trạch, khu vực thủy trạch này vẫn vô cùng rộng lớn, ít nhất to bằng phạm vi thế lực của vài vệ thành.
Khôn Nguyên lão tổ cau mày suy nghĩ, lắc đầu nói: “Uông thị bọn ta nhiều đời trấn thủ vùng hoang trạch này, bình thường cũng luôn theo dõi và thăm dò nơi này. Bất luận là đội tuần tra của Uông thị chúng ta hay những tán tu liều mạng đi kiếm tài nguyên kia, trước giờ chưa từng phát hiện bất cứ dị thường nào ở Hoang Trạch.
“Theo lý thì chỉ dựa vào con Nguyên Thủy Thanh Giao kia, khả năng cao là bơi qua từ An Giang đối diện. Còn vô hình trung xông tới, hay là tới với mục đích gì vẫn không biết được.”
“Trí lực của hung thú lục giai đỉnh phong đã gần như không khác với con người.” Vương Thủ Triết khẽ cau mày nói: “Hung thú cực kỳ quyến luyến hang ổ, trừ phi là bị ép rời đi, nếu không chắc chắn sẽ không rời đi. Ngoài ra, nó đã tới kỳ bình cảnh…Mục tiêu lớn nhất e là…”