Chương 1083: Khí vận chi tử! Đích mạch trọng tôn của ta (5)
“Sớm muộn cũng có một ngày, ta phải khiến lương thực sản xuất ở đây vượt qua Khánh An quận, trở thành ‘vựa lúa’ lớn nhất Đại Càn!”
Khi nói lời này, trong ánh mắt ông ta lấp lánh thần quang dồi dào, cho dù trên mặt vẫn che phủ cát bụi, trông có vẻ hơi bẩn nhưng cả ngươi vẫn tựa như đang tỏa ra một loại quang mang không tên, khiến người ta bất giác cảm động.
Văn sĩ trung niên và các thuộc hạ bên cạnh nhìn ông ta như vậy, không biết thế nào, đốm lửa trong lòng cũng như được thắp lên.
Khi nhìn về hoang mạc bất tận kia lần nữa, trong ánh mắt bọn họ cũng không nhìn thấy bất cứ dao động và không kiên định nào, thứ tồn đọng lại chỉ có vạn trượng hùng tâm muốn chinh phục!
Lúc này, thời gian dần gần tới hoàng hôn.
Tà dương treo phía chân trời, trông có vẻ cực kỳ tròn, cũng cực kỳ lớn, bầu trời xung quanh cũng nhiễm thành màu đỏ diễm lệ.
Thân ảnh của mấy người dừng lại trong tà dương, giống như dấu ấn trong thời quang, có hàm súc gì đó không nói rõ.
Chính vào lúc này, trên bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng chim ưng kêu lảnh lót.
Lúc vang lên còn có một giọng nữ duyên dáng mang theo nộ khí: “Ngô Minh Viễn!”
“Thanh Nhụy?”
An quận vương Ngô Minh Viễn giật mình, hùng tâm vạn trượng ban nãy lập tức biến mất tăm.
Ông ta vô thức tìm nơi để trốn. Thế nhưng, cây che phủ quanh đây đều là mầm cây còn chưa quá eo, đâu thể trốn được?
Nếu không hay là chạy nhỉ?
Không được không được, với tính khí của bà ta, nếu mình dám chạy, sau này chắc chắn sẽ trở nên ác hơn, đến chừng đó thật sự không dễ kết thúc…
Khi hắn đang rối rắm, trên bầu trời, một cỗ phi liên do Long Ưng to lớn kéo đã đáp xuống, dừng ở ngoài rừng phòng hộ.
Đại Càn quốc dùng Thương Long làm đồ đằng.
Long Ưng kéo xe này có Thương Long huyết mạch, kim đồng thải vũ, ngọc trảo thanh lân, chính là trân cầm dị chủng do hoàng thất Đại càn chuyên thuần dưỡng, không chỉ có ngoại hình cực kỳ uy vũ, thực lực cũng cực kỳ cường hoành.
Cũng vì vậy, phi liên Long Ưng cũng trở thành một loại tượng trưng thân phận, cho tới nay, chỉ có thành viên hoàng thất mới có tư cách ngồi phi liên Long Ưng.
Rất rõ ràng, người tới này có thân phận không đơn giản.
Phi liên vừa dừng lại, màn xe đã bị vén lên, một mỹ phụ nhân mặc váy dài tơ tằm màu đỏ tía bước từ trên xe xuống.
Nàng khí độ cao hoa, bộ thái ung dung.
Một chiếc áo choàng tùy ý khoát lên bả vai bà ta, gió cát xung quanh còn chưa kịp thổi tới người bà ta đã bị linh quang trên áo choàng bắn ra ngăn lại. Cũng vì vậy, so với mấy người An quận vương và văn sĩ trung niên toàn thân bụi bặm, bà ta trông có vẻ cực kỳ tỏa sáng xinh đẹp.
Nhìn thấy bà ta, Ngô Minh Viễn vô thức lùi về sau, cả gương mặt đều đang viết một chữ “Sợ” thật lớn.
Mỹ phụ nhân nhìn thấy Ngô Minh Viễn thì đã không cho ông ta sắc mặt tốt.
Đi tới gần, bà ta vươn tay, nhẹ nhàng dùng sức vặn tai của ông ta, thủ pháp rất thành thục: “Tử quỷ, sao chàng không nói sớm với ta? Nói cái gì phải đi tìm quận thủ tìm hiểu thế cục triều đường một chút, nói cái gì phải nghĩ cách gỡ hòa? Đây là quận thủ phủ sao?”
An quận vương lập tức đau tới mức run rẩy: “Đau! Đau! Đau, nương tử, nàng nhẹ chút, nếu dùng lực nữa thì tai của ta sắp bị nàng véo rớt rồi!”
“Hừ! Đáng đời!” Mỹ phụ nhân trừng to đôi mắt xinh đẹp, hung hãn trừng ông ta: “Bây giờ chàng ngày càng có năng lực rồi, cư nhiên đã học thói lừa gạt!”
Nhìn thấy cảnh này, thuộc hạ có mặt đều không nhịn được cười trộm, ngay cả trên gương mặt của văn sĩ trung niên cũng lộ ra một ý cười.
Mỹ phụ nhân này chính là lão bà của Ngô Minh Viễn, An quận vương phi.
An quận vương phi chính là tiểu thư đích mạch của Công Dã thị, thế gia Tam phẩm, tên là “Công Dã Thanh Nhụy”.
Thực ra khi Vương phi gả đi, cũng có tính cách dịu dàng hào phóng, chỉ là sống chung lâu với An quận vương, không biết làm thế nào, tính cách lại ngày càng chua ngoa.
Đến giờ, nếu Vương phi nổi giận, đừng nói là những kẻ làm thuộc hạ như bọn họ, ngay cả An quận vương cũng hơi sợ sệt.
Thấy đám thuộc hạ này còn dám vui khi người gặp họa, An quận vương trừng bọn họ: “Nhìn cái gì mà nhìn? Có gì đáng nhìn đâu? Nên làm gì thì làm đó đi!”
“Vâng, thuộc hạ đi ngay.”
Văn sĩ trung niên ho khan một tiếng, vội vàng dẫn mọi người tản đi.
Sau khi bọn họ đi, Công Dã Thanh Nhụy lại véo An quận vương đau đớn một trận, nộ khí mới xem như tiêu hao mấy phần.
“Không phải ta không cho chàng làm những chuyện này nhưng chàng cũng không thể mặc kệ những chuyện khác.” Bà ta thở dài buông tay, trên gương mặt thanh lệ lộ ra vẻ ưu sầu: “Lĩnh Bắc và Liêu Viễn đều liên kết thất bại, bây giờ chúng ta chỉ còn một căn cứ địa là Mạc Nam này. Chàng cũng không nghĩ cách xem, bên Tây Hải không dễ động, Thiên Phủ, Lũng Tả, Khánh An, ba quận này, chúng ta phải nghĩ cách có được một?”
“Ban nãy ta vừa hay tin, Ngô Thừa Tự lại dẫn người chạy tới chiến trường ngoại vực rồi. Chàng nói xem lỡ như hắn ta lập được chiến công lớn ở chiến trường ngoại vực, vậy còn có chuyện gì cho chàng nữa?”