Chương 1084: Khí vận chi tử! Đích mạch trọng tôn của ta (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1084: Khí vận chi tử! Đích mạch trọng tôn của ta (6)

Bà ta thật sự lo lắng.

So với Khang Quận Vương Ngô Thừa Tự, nội tình của bọn họ vốn mỏng, cho dù là trong tông thân hay là trên triều đường, sức ảnh hưởng đều có chênh lệch nhất định.

Ngay cả “Thiên Khuyết” khó khăn lắm mới tranh lấy được cũng nể mặt công chúa Thanh La, lão tổ tông của Ngô Minh Viễn mới ủng hộ bọn họ, chỉ có quan hệ hợp tác với bọn họ, không phải chuyện gì cũng nghe theo họ.

Không sai, năm xưa công chúa Thanh La tuyển phò mã đã lưu lại huyết mạch. Mà sở dĩ thân phận chuẩn đế tử cho đương kim hoàng đế bệ hạ ban cho Ngô Minh Viễn, một là vì quả thực các phương diện của ông ta, bao gồm huyết mạch đều rất ưu tú. Hai là cũng là vì lời thề năm xưa, hậu duệ của Thanh La công chúa có thể có quyền kế thừa.

Chỉ là trong tình huống này, Ngô Minh Viễn vẫn còn tâm tư làm rừng phòng hộ của ông ta, chẳng hề nhìn ra được tình thế cấp bách, Công Dã Thanh Nhụy nào có thể không hoảng?

“Phải phải phải, nương tử nàng nói đúng.”

An quận vương thấy biểu cảm này của Vương phi, vội vàng hùa theo.

Nhưng nói thì nói, ông ta vẫn không nhịn được yếu ớt nói: “Nhưng nếu ta thật sự có thể công phá Đạt Lạp Đại Hoang Mạc, chỉ riêng khoảng công huân tạo phúc vạn năm này cũng có thể đánh bại tên Ngô Thừa Tự đó.”

“Đương nhiên ta hiểu. Nhưng Đại Hoang Mạc này nào có dễ công phá như vậy? Chàng còn định tốn bao nhiêu năm, một trăm năm? Hay là hai trăm năm? Thật sự đợi chàng công phá xong, hoàng hoa thái đã nguội rồi.”

Công Dã Thanh Nhụy vừa nhìn dáng vẻ này của ông ta liền tức không có chỗ phát tiết, lại hơi bất đắc dĩ.

Có thể trách ai chứ?

Chẳng phải năm xưa bản thân bị tinh thần khai thác và sự cố gắng kiên định của ông ta hấp dẫn mới nguyện ý gả đi sao? Nếu không, dựa vào tư chất huyết mạch thiên kiêu Ất đẳng của bà ta, thành thực ở nhà tu luyện không tốt sao?

Thấy dáng vẻ bụi bặm khắp người của ông ta, bà ta không nhịn được ghét bỏ một trận: “Bụi bẩn xám xịt thế này giống cái dạng gì chứ? Còn không mau phủi hết đi?”

“Được được được, ta phủi, ta phủi.”

An quận vương Ngô Minh Viễn vận huyền khí rung toàn thân, cát bụi trên người nhao nhao rớt xuống, cả người ông ta cũng từ trạng thái xám tro trở nên sáng bừng lên.

Thực ra nói về thực lực của ông ta, ngăn được bão cát vốn không phải chuyện khó.

Chẳng qua bão cát nơi này thật sự rất lớn, cho dù nhất thời làm sạch, chẳng mấy chốc lại một thân cát bụi, dùng huyền vũ ngăn chặn bão cát cũng không phải có lợi, khoác áo choàng lại chướng việc…Thời gian lâu dần, ông ta cũng lười làm khổ.

Một thân cát bụi thì một thân cát bụi. Dù sao lúc đi rung một cái là sạch rồi.

“Nương tử, ta biết nàng lo cho ta, là ta không tốt, ta sẽ nghĩ cách.” Ông ta tới gần Vương phi Công Dã Thanh Nhụy, nhỏ giọng dỗ dành: “Chúng ta về nhà trước, ta sai nhà bếp nấu chưng tổ yến tuyết lê cho nàng.”

“Về gì mà về? Ta còn có chính sự.” Công Dã Thanh Nhụy cau mày, trợn mắt với ông ta.

“Hả?”

Công Dã Thanh Nhụy tựa tiếu phi tiếu nhìn ông ta: “Sao? Không lẽ chàng tưởng ta đặc biệt tới tóm chàng?”

An quận vương Ngô Minh Viễn hơi mơ màng: “Lẽ, lẽ nào không phải?”

Công Dã Thanh Nhụy trừng ông ta như hờn dỗi: “Ta cần gì phải cố ý tới tóm chàng? Chuyến này ta vì Chính Nhi Bát Kinh có việc mới tới.”

Nói xong, bà ta lấy ra một thứ trong nhẫn trữ vật đưa cho Ngô Minh Viễn.

“Chàng xem cái này.”

“Hửm?”

Ngô Minh Viễn nhận lấy nhìn xem, phát hiện là một ống kim chúc thon dài, trung gian cách một đoạn có một lỗ.

Ông ta cân nhắc một lúc, không chắc chắn hỏi: “Đây là…dùng để tưới nước?”

“Ta biết ngay, chàng có thể phản ứng ngay.” Công Dã Thanh Nhụy đắc ý nhìn ông ta một cái: “Thứ này là từ bên Lũng Tả quận truyền tới, ta thấy Hoàng Phủ thị dùng nó để tưới nước cho mục thảo, rất hữu dụng. Đợt trước, chẳng phải chàng còn đang sầu vì chuyện dẫn nước sao? Ta hỏi bọn họ mấy cây, cầm sang cho chàng xem thử.”

Trồng trọt rừng phòng hộ, tưới tiêu là một vấn đề rất khó.

Tuy kết cấu của ống này đơn giản nhưng chính vì nó đơn giản mới có thể chế tác số lượng lớn, nói không chừng thật sự có thể giải quyết vấn đề lớn cho ông ta.

Ngô Minh Viễn vui mừng, trực tiếp ôm lấy lão bà nhà mình: “Ta biết ngay, tuy nương tử không nói gì nhưng trong lòng vẫn ủng hộ ta.”

“Chàng bớt nịnh.” Công Dã Thanh Nhụy đỏ mặt, vội vàng đẩy ông ta ra: “Chàng bảo bọn họ thử xem, nếu hữu dụng thì ta nhờ cữu cữu ta tới Lũng Tả quận, tìm Trường Ninh Vương thị mua phương pháp điều chế.”

“Khoan đã, Trường Ninh Vương thị?” Ngô Minh Viễn ngẩn ra: “Nàng chắc chắn phương pháp là của Trường Ninh Vương thị?”

“Thế này còn có thể không chắc chắn?” Công Dã Thanh Nhụy trừng ông ta: “Ta đặc biệt hỏi rồi. Đây là lúc vị muội muội thiên kiêu kia của Hoàng Phủ thị ăn cơm với gia chủ Trường Ninh Vương thị, vô ý nói đến nan đề tưới tiêu của mục trường, gia chủ Trường Ninh Vương thị tiện tay vẽ cho nàng ta. Sau đó, bên Trường Ninh Vương thị lại ưu hóa phương pháp chế tác, mới biến thành dáng vẻ như bây giờ.”

Ngô Minh Viễn nghe thấy liền suy nghĩ.