Chương 1085: Khí vận chi tử! Đích mạch trọng tôn của ta (7)
Cái tên Trường Ninh Vương thị này, ông ta đã nghe qua không ít lần từ chỗ Thiên Diễm.
Đối với vị gia chủ kia của Trường Ninh Vương thị, ông ta ngưỡng mộ đã lâu. Chỉ có điều, trước đây đều nghe nói người đó mưu tính sâu xa, suy nghĩ chu toàn,…thật sự không biết hắn còn có bản lĩnh ở phương diện này.
Hơn nữa, vị đại thiên kiêu đang phát triển ở Lũng Tả Học Cung kia của Vương thị cũng không tệ, rất được khen ngợi, tiềm lực tương lai không thua Công Dương Sách.
Xem ra bản thân cũng phải tiếp xúc với vị gia chủ Vương thị kia chút. Nhưng ông ta còn chưa biết, khi ông ta đang đấu tranh với bão cát, Thiên Diễm đã đề nghị hợp tác bao nhiêu lần nhưng đều bị Vương Thủ Triết từ chối, người ta vốn không muốn gặp ông ta…
Ngô Minh Viễn lẩm bẩm nói: “Nương tử nàng nói, bọn họ có thể nghiên cứu ra thứ này, vậy liệu còn có thủ đoạn khác có thể giải quyết nan đề trước mắt của ta?”
“Nói không cũng vô dụng, vậy thì ủy thác Thiên Diễm hẹn Vương Thủ Triết kia đi, ta từng xem tình báo về hắn, hình như là một người rất khá.” Công Dã Thanh Nhụy vì cuộc chiến tranh đế của phu quân đã hao hết tâm sức.
Ngô Minh Viễn gật đầu như giã tỏi: “Được được được, tất cả đều nghe nương tử.” Ngừng một chút, ông ta nhìn trái ngó phải nói: “Đúng rồi, Ức La nhà chúng ta đâu? Mấy ngày rồi chưa gặp nàng ta.”
Ngô Ức La chính là tiểu nhi nữ mới sinh gần đây của Ngô Minh Viễn và Công Dã Thanh Nhụy, vì thiên phú trác tuyệt, tướng mạo cực kỳ giống với Thanh La lão tổ khi còn nhỏ, hoàng đế bệ hạ hoài niệm khai úy trực tiếp ban tên “Ngô Ức La”, nghĩa là hồi nhớ Thanh La lão tổ.
Một đại thiên kiêu Tử Phủ cảnh, một thiên kiêu Thiên Nhân cảnh hậu kỳ, nói thật, còn có thể sinh ra huyết mạch quả thực không dễ dàng.
Huống chi, trước nay huyết mạch hoàng thất cường đại, tỉ lệ sinh con nối dõi rất thấp.
Vì vậy, khả năng cao quy công về sự kiên trì không ngừng nỗ lực của Công Dã Thanh Nhụy.
“Tử quỷ, ta thấy gần đây chàng bận tới ấm đầu rồi.” Công Dã Thanh Nhụy trợn mắt với ông ta nói: “Chẳng phải nàng được tằng tằng tôn nữ của nhà Ngô Điện Sơn ở Lũng Tả quận mời tới làm khách rồi? Nàng nghe nói biển Thanh La đã được khai phá, cũng muốn đến nơi năm xưa Thanh La lão tổ ngã xuống, tưởng nhớ một chút.”
“Như thế à.” Ngô Minh Viễn hơi thất vọng, tức tối vô lực nói: “Ta hơi mệt, về sớm tắm rửa ngủ nghỉ.”
“Mệt? Tắm rửa ngủ nghỉ?”
Lửa của Công Dã Thanh Nhụy dâng trào phừng phực. Khó khăn lắm lão nương mới lừa tiểu yêu tinh chướng mắt kia ra ngoài chơi, đang muốn hồi vị thế giới của hai người một chút, ngươi lại nói một câu tắm rửa ngủ nghỉ đi?
“Ngô Minh Viễn!”
“Nương tử, sao ánh mắt của nàng lại muốn ăn người vậy?”
“Lão nương ăn ngươi.”
“A…”
…
Đồng thời, quận thành Lũng Tả quận.
Là chủ thành nòng cốt của cả Lũng Tả quận, cho tới nay đều là trung tâm kinh tế, văn hóa và chính trị.
Hệ thống phi liên linh cầm của Thủ Đạt thương hội đã trải qua nhiều năm phát triển, tiến vào giai đoạn tương đối thành thục, hơn nữa nghiệp vụ đã dần khai triển tới Mạc Nam quận, Liêu Viễn quận, Khánh An quận.
Điều tiếc nuối duy nhất là không vào được các quận khác và quốc đô.
Thậm chí các cường hào và quốc đô ở các quận đã bắt đầu mô phỏng mô thức kinh doanh của Thủ Đạt thương hội, làm ra phong sinh thủy khởi trong một mẫu ba phần đất nhà mình.
Đây cũng là chuyện không có cách.
Sức ảnh hưởng của Vương thị cộng với Tiền thị, đặt vào mắt cả Đại Càn, dù sao cũng có tính giới hạn không nhỏ.
Có điều, đối với Tiền thị và Vương thị mà nói đã không đủ, chỉ riêng thị trường vốn có đã cho hai gia tộc này kiếm được bộn tiền, tiến vào đường cao tốc phát triển mạnh mẽ.
Bây giờ, đối với người có tiền của quận thành mà nói, ngồi phi liên ra ngoài du lịch thư giãn đã là một trong những phương thức sống phổ biến.
Đặc biệt là 【 Thanh La vệ 】, vệ thành mới nhất ở Lũng Tả, thoắt cái đã mở ra mấy hạng mục du lịch giải khuây ở hải đảo, tập hợp các hạng mục mỹ thực, giải trí, thám hiểm, nghỉ ngơi thành một thể, nhận được nhiệt độ quan tâm rất cao.
Một số người đã trải nghiệm mang về danh tiếng ưu tú, khiến các hạng mục du lịch ở Thanh La vệ ngày càng hưng thịnh.
Cho dù Thủ Đạt thương hội gia tăng không ít cấp lớp nhưng vé phi liên tới Thanh La vệ vẫn khó mua được!
Đối với người khác, một vé khó cầu.
Còn đối với Vương An Nghiệp trời sinh con cái quý tộc mà nói, đây chẳng phải gì to tát. Hắn ở quận thành Lũng Tả quận một khoảng thời gian ngắn, hưởng thụ sự yêu thích từ khắp trên dưới Tiền thị, đủ loại quà cáp hồng bào cũng đầy phỏng.
Nhận quà phong phú tới mức nào?
Có thể dùng một câu để hình dung, Vương An Nghiệp bắt đầu ghét bỏ nhẫn trữ vật “sâu vô tận” của hắn quá nhỏ!
“Thất Tiểu công tử, mời bên này.” Đại quản sự làm việc trong quận của Thủ Đạt thương hội dẫn hộ vệ đích thân xuất mã, mở đường cho Thất Tiểu công tử, sắp xếp phi liên riêng.
Đùa chắc, đường đường là Thất Tiểu công tử xuất hành, há có thể chen chúc cùng người khác trên cùng một phi liên?