Chương 1086: Câu chuyện giữa Vương An Nghiệp và tiểu quận chúa không thể không nói (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1086: Câu chuyện giữa Vương An Nghiệp và tiểu quận chúa không thể không nói (1)

Vào lúc Vương An Nghiệp mặt không biểu cảm, tâm không gợn sóng đi theo.

Bỗng dưng, phía sau truyền tới một tiếng huyên náo: “Này này, tên ăn mày kia, ngươi không mua vé, không được vào cửa.” “Đứng lại, ngươi đứng lại cho ta.”

Sau đó, Vương An Nghiệp nhìn thấy một tiểu ăn mày gầy dơ bẩn đang bị truy đuổi, đâm vào trong lòng của hắn.

Hai người ngã lộn vào nhau, trong ánh mắt của 【 ăn mày gầy yếu 】 kia thuần khiết như tinh thần, tràn ngập chấn kinh khó tin, thật là kỳ quái, dựa vào thân thủ của nàng ta, rõ ràng có thể dễ dàng tránh né, sao lại đâm trúng?

A?

Còn được ôm nữa! Đôi mắt to tròn của nàng như nhìn thấy lôi kích.

Vào lúc này, đôi mắt thuần khiết không tì vết của Vương An Nghiệp cũng đang trừng to, tràn ngập vẻ khó tin.

Lúc tiểu ăn mày này đâm tới, rõ ràng hắn đã phản ứng lại, tiến hành tránh né nhưng vẫn bị đâm trúng?

Thật là tà môn.

Lẽ nào…Tiểu ăn mày này là cố ý vỡ bình? Muốn bịp Vương An Nghiệp hắn?

Ô?

Trên người không có mùi hôi, ngược lại còn có hương khí nhàn nhạt, rất thơm. Hơn nữa cơ thể gầy gầy bé bé, lại rất mềm, ôm vào rất thoải mái, thật sự rất kỳ quái.

Vương An Nghiệp cảm thấy trong lòng như có gì đó mọc lên, trong nội tâm nhàm chán tĩnh lặng hiếm khi sinh ra một tia rung động.

Ánh mắt của tiểu ăn mày cũng đang đối mắt với Vương An Nghiệp.

Đó là một đôi mắt trong veo sáng tỏ nhưng lại có cảm giác dữ dằn khuyết thiếu của thiếu niên trong đó.

Điều này khiến nàng có hơi thất kinh, mau chóng bình tĩnh lại.

Cảm giác thoải mái nhẹ nhõm đó tựa như khi cơn mưa rào tí tách rơi, nằm trên ghế trúc đọc một quyển sách, nội tâm bình tĩnh mà thoải mái.

Thời gian tựa như trôi qua rất lâu lại tựa như mới thoáng chốc.

Hai người đã an tĩnh nằm trên mặt đất như vậy, ánh mắt giao nhau, thời gian vĩnh hằng. Ngay cả gió thổi qua từ bên cạnh của hai người cũng tựa như trở nên ôn nhu kiều diễm.

Thế nhưng.

Bầu không khí đẹp đẽ này lại bị một chuỗi tiếng mắng chửi đột ngột vang lên cắt đứt.

“Tiểu ăn mày, còn không mau đứng dậy.”

“y dô, thân nương của ta, Thất Tiểu công tử, Thất Tiểu công tử ngài không sao chứ?”

“Tiểu ăn mày ngươi đi đường có mở mắt không, lại dám đâm vào Thất Tiểu công tử.”

“Thất Tiểu công tử, lão nhân gia ngài không sao chứ?”

Hộ vệ và tùy tùng bên cạnh Vương An Nghiệp vội vàng xông lên, muốn kéo tiểu ăn mày ra.

“Được rồi.” Vương An Nghiệp bò dậy, bình tĩnh giơ tay ngăn cản sự ồn ào của mọi người, sau đó kéo tiểu ăn mày kia, bình tĩnh như nước quan tâm hỏi: “Tiểu huynh đệ, ngươi không sao chứ?”

“Không, không sao.” Tiểu ăn mày đang giãy giụa rụt tay về, gương mặt “lem luốc” nóng bừng lên, cúi đầu không dám nhìn Vương An Nghiệp.

“Không sao thì tốt.” Vương An Nghiệp tiện tay móc ra một tờ kim phiếu tiểu ngạch, đưa cho nhân viên công tác đuổi theo: “Đây là tiền vé phi liên của hắn.”

“Thất, Thất Tiểu công tử…” Nhân viên công tác kia sợ hãi tới mức luống cuống tay chân, nào dám nhận tiền: “Ta, ta…đều tại ta đâm trúng Thất Tiểu công tử.”

Thất Tiểu công tử này có thân phận gì, một khi có chút sơ xuất nào, hắn nào có thể gánh vác nổi?

“Không sai, ngươi đừng hoảng.” Vương An Nghiệp vươn tay vỗ nhẹ lên vai hắn ta nói: “Ban nãy ngươi cũng đang thực hiện chức trách của mình, không có vấn đề gì.”

Tuy Vương An Nghiệp mới mười tuổi nhưng lại vì điều kiện gia đình tốt, đã là một thiếu niên lang khá cao lớn.

“Vâng, vâng.” Nhân viên công tác thầm thở phào, lau mồ hôi lạnh do dự nói: “Nhưng, nhưng…Tiểu công tử, vé phi liên tới Thanh La vệ đã sớm bán hết rồi, những ngày gần đây đã kín tới bảy ngày sau rồi.”

Đại quản sự ở bên cạnh suýt chút phun máu, lập tức mắng: “Ngu xuẩn, Thất Tiểu công tử muốn vế, ngươi cũng dám không có? Tùy tiện dồn một người là được.”

“Vâng vâng vâng, nhưng…” Nhân viên công tác nhễ nhại mồ hôi.

“Đừng làm khó hắn.” Vương An Nghiệp bình tĩnh trấn an: “Nếu vé đã bán ra thì tương đương với chúng ta đã cho một lời hứa với khách hàng, đâu có đạo lý tạm thời nuốt lời. Như này đi, dù sao phi liên của ta cũng khá trống, cứ để hắn đi cùng ta đi.”

“Thất Tiểu công tử nói đúng, là ta suy nghĩ không chu toàn.” Đại quản sư chột dạ không thôi: “Có điều, tiểu ăn mày này bẩn thỉu, sợ ảnh hưởng tâm tình của ngài, chi bằng ta sắp xếp cho hắn một vé phi liên vào bảy ngày sau.”

“Không được.” Tiểu ăn mày nghe thế, giọng nói thanh thoát đáp: “Ta không đợi được, hôm nay phải xuất phát. Ta, ta có thể đi cùng với tiểu công tử này, ta không chê hắn.”

Đại quản sự trợn mắt: “Cái gì mà bảo ngươi không chê ngài ấy? Ngươi biết Thất Tiểu công tử nhà ta có thân phận cao quý thế nào không…Cho ngươi ngồi cùng là lão nhân gia ngài ấy lương thiện, là ngài ấy không chê ngươi.”

“Được được được, ngươi nói gì cũng được, dù sao hôm nay ta phải đi.” Giọng nói của tiểu ăn mày thanh thúy, dễ nghe nói không nên lời.

Nói xong, nàng ta còn nhìn trái ngó phải, bày ra dáng vẻ hơi chột dạ mà bất đắc dĩ, tựa như đang trốn tránh gì đó.