Chương 1088: Câu chuyện giữa Vương An Nghiệp và tiểu quận chúa không thể không nói (3)
Vương An Nghiệp bừng tỉnh gật đầu đáp: “Hóa ra là vậy, vậy chúc gia tộc của Lý tiền bối trở nên hưng vượng, sớm ngày thăng cấp thế gia Lục phẩm.”
Nội tâm tẻ nhạt bình tĩnh của hắn mơ hồ có chút rung động rồi.
Hóa ra 【 Thủ Đạt thương hội 】do thái gia gia dẫn đầu sáng lập có thể thay đổi cuộc sống của rất nhiều người, cũng có thể thay đổi vận mệnh của rất nhiều gia tộc.
Thái gia gia quả là người xuất sắc. Thật hi vọng Vương An Nghiệp ta cũng có thể tài giỏi giống như thái gia gia trong tương lai, được nhiều người ngưỡng vọng, tôn sùng, và thật tâm cảm kích như vậy.
Vương An Nghiệp như tìm thấy một số mục tiêu của cuộc đời, điều này cũng rót vào một cỗ hoạt lực trong nội tâm tẻ nhạt mà vô vị của hắn.
Ừm, ra ngoài đi dạo, quả nhiên là lựa chọn đúng.
Mà tiểu ăn mày, hai mắt cũng không ngừng dời khắp tứ phía, hiển nhiên trong lòng cũng cực kỳ chấn kinh.
Thế gia trong thiên hạ đều là hậu duệ quý tộc do lão tổ tông bệ hạ đích thân sắc phong, lão tổ tông trong nhà dẫn theo trưởng lão làm công bên ngoài, còn làm vui vẻ hào hứng như thế…
Nàng ta chưa từng nhìn thấy cảnh tượng này trong quốc đô.
Xem ra Thủ Đạt thương hội này thật sự rất không bình thường.
“A hí a hí”.
Bỗng dưng, hai tiểu tư Vương Hạnh và Vương Vận trông một con Phi Mã có một sừng đi vào, đó chính là vật cưỡi mà Vương An Nghiệp đạt được bên phía thảo nguyên kia, 【 Ngọc Giác Phi Mã 】.
Con Ngọc Giác Phi Mã này tuổi còn nhỏ, không tiện cưỡi đi đường dài.
Hơn nữa, nếu Vương An Nghiệp cưỡi Phi Mã đi, những tùy tùng và hậu vệ còn lại phải làm sao? Ngay cả hộ vệ Thiên Nhân cảnh Tiền thị, tốc độ bay đường dài cũng không bằng Ngọc Giác Phi Mã.
Tuy Ngọc Giác Phi Mã không thích gần hai tiểu tư này nhưng dựa vào trí tuệ bất phàm, nó cũng biết đó là tùy tùng của chủ nhân, vì vậy không tình không nguyện đi theo.
Vừa nhìn thấy chủ nhân, nó đã hưng phấn, bay nhào tới cạnh hắn, dùng đầu không ngừng cọ tới cọ lui trên người hắn, kêu a hí a hí, nịnh nọt hắn đòi ăn.
Ngọc Giác Phi Liên có dáng vẻ thần tuấn phi phàm, giống như tiên mã hạ phàm. Có điều tiếng kêu này thực sự hơi chói tai.
Ngọc Giác Phi Liên?
Tiểu ăn mày tròn xoe mắt, quả thực bị dọa tới ngốc.
Thất, Thất Tiểu công tử này là ai, còn có một con Ngọc Giác Phi Mã sao? Ngay cả nàng ta, khi lần trước muốn có một con cũng bị phụ vương vẫn luôn sủng ái nàng cự tuyệt.
Loại Phi Mã dị chủng này hiếm có xưa nay, chỉ thân cận với người nó muốn thân cận. Nếu không, dù mạnh cách mấy, quyền cao chức trọng tới mấy cũng vô dụng!
“Được rồi được rồi.”
Vương An Nghiệp bị nó cọ đến ngứa ngáy khó chịu, tức giận vỗ đầu nó, móc ra một đống linh quả linh tô, còn có một số đan dược giá trị xa xỉ, bắt đầu tiến hành đút Ngọc Giác Phi Mã ăn.
Những đan dược này đều do Thất lão thái gia Vương Thủ Nghiệp giúp đỡ luyện chế, có thể khiến Ngọc Giác Phi Mã trưởng thành tốt hơn. Trước đó tặng cho Thất lão thái gia một khối lớn Long Kình Vương Tiên Hương thập giai khiến lão nhân gia hắn vui quá chừng, đan dược gì tốt cũng đều nhét hết cho hắn.
Nói ra thì Vương An Nghiệp hắn thật sự rất có duyên với Thất lão thái gia Vương Thủ Nghiệp, trong tên đều có chữ Nghiệp, hơn nữa đều là lão Thất trong lớp đồng bối. Vương An Nghiệp cũng từng nghe nói, Thất lão thái gia rất được nữ hài tử hoan nghênh khi còn trẻ, không biết bao nhiêu tiểu thư thế gia ngày ngày nhìn hắn không buông.
Cuối cùng, vẫn là Thất lão nãi nãi tới từ Lôi thị quyết thắng xông ra.
“Ầy, nghe Thất lão thái gia nói, nữ hài tử đều rất phiền…” Vương An Nghiệp vừa nhét đan dược vào miệng của Ngọc Giác Phi Mã vừa hơi ão não tương lai của bản thân, người trong nhà đều khen Vương An Nghiệp hắn tuấn tú, bây giờ hắn đang ngày ngày trưởng thành, sau này nữ hài tử phiền phức sẽ có một đống, há khong phải sẽ không có thanh tĩnh sao?
Nên làm thế nào mới tốt chứ? Quá phiền phức.
Vào lúc Vương An Nghiệp tự oán trách bản thân đẹp trai, thủ đoạn nuôi ngựa xa xỉ như vậy, tiểu ăn mày nhìn đến mức trợn mắt há mồm, chẳng trách phụ vương không chịu mua Ngọc Giác Phi Mã cho nàng ta, chỉ với số tiền tiêu vặt kia của nàng sao có thể đủ?
Người có nội tâm càng sụp đổ là Lý Phương Diệu lão tổ, ban nãy ông ta còn rất ngưỡng mộ Ngọc Giác Phi Mã.
Nhưng thấy những linh thực và đan dược quý hiếm mà Vương An Nghiệp đút nó ăn kia, đồng thời không khỏi thèm khát, nội tâm bi thương một mảng, ông ta đường đường là một Thiên Nhân lão tổ, linh thực và đan dược ăn hàng ngày lại không bằng một con súc sinh.
Những công tử ca của đại gia tộc có tiền thật sự tốt số.
Quá tổn thương lòng tự tôn, không nhìn nổi nữa.
Sau khi ông ta chào hỏi, cáo từ tới chỗ điều khiển phía trước, nội tâm phiền não không thể an tĩnh lại. Những linh quả quý hiếm kia, cả đời này của ông ta còn chưa thưởng thức qua.
Thời gian trôi qua không bao lâu. Cỗ phi liên xa hoa do Sếu đầu đỏ ngũ giai kéo bay lên, ở trong tay Lý Phương Diệu có hai mươi năm “điều lĩnh” phi hành cực kỳ bình ổn. Đặc biệt là lần này ông ta điều khiển cực kỳ dụng tâm, sợ bất cẩn đụng mẻ Thất Tiểu công tử kia, bán lão Lý ông ta đi cũng không đền nổi.