Chương 1089: Câu chuyện giữa Vương An Nghiệp và tiểu quận chúa không thể không nói (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1089: Câu chuyện giữa Vương An Nghiệp và tiểu quận chúa không thể không nói (4)

Phi liên đi thẳng hướng Đông, tốc độ vừa nhanh vừa ổn. Loại phi liên này quả nhiên có tốc độ không phải phi liên bình thường có thể sánh được. Chỉ trong vòng khoảng hai canh giờ đã tới bầu trời Tân Cảng.

Có điều phi liên không ngừng nghỉ ở Tân cảng mà là bay thẳng tới Thanh La vệ. Từ trên bầu trời nhìn xuống, biển cả mênh mông xanh lam tựa như một bức tranh cực đẹp.

Tiểu ăn mày sắp dán mặt vào cửa sổ thủy tinh rồi, thèm khát nhìn biển lớn, thi thoảng giống như trầm tư, bộ dáng chưa từng nhìn thấy thế giới.

Cùng một khoảng thời gian, trong Đại Hoang Trạch, mấy chiếc thuyền sông to lớn tiến vào trong cảng miệng hồ lô. Dựa theo chỉ thị của gia chủ Vương Thủ Triết, đã bắt đầu xắn tay áo lên làm việc rồi.

Hai vị lão tổ của Uông thị đã bị cảnh tượng nhiệt hỏa xung thiên trước mắt chấn kinh.

Thật không hổ là tốc độ của Vương thị trong truyền thuyết, nói khai công là khai công!

Vùng hoang trạch phía Bắc An Giang chỉ là một góc nhỏ bé của Đại Hoang Trạch mà thôi. Nhưng cho dù là góc cũng to bằng phạm vi của mấy vệ thành. Mà cửa hồ lô nhỏ hẹp kia chính là yếu đạo có thể ngăn chặn nước của vùng hoang trạch này.

“Khôn Nguyên lão tổ yên tâm, đội thi công của Vương thị chúng ta đã có kinh nghiệm lâu trên chiến trường, trong đó có không ít gia tướng Linh Đài cảnh và hình nộm Linh Đài cảnh trợ công. Công trình ở mức không hẳn là lớn này, chưa tới một tháng đã có thể hoàn thành rồi.” Trong đình nghỉ mát tạm thời, Vương Thủ Triết cùng uống trà nói chuyện với hai vị lão tổ, trong lòng của hắn còn có một con hồ ly màu đỏ xinh xắn đáng yêu.

Con hồ ly đó tựa như rất thích tư thế này, an tâm, thoải mái, thật sự rất muốn ngủ mãi như vậy.

“Không hổ là đội thi công Vương thị tiếng tăm lừng lẫy.” Khôn Nguyên lão tổ cảm khái vạn phần nói: “Đội thi công tinh nhuệ cỡ này, phần lớn đều là tu sĩ Luyện Khí cạnh…Đặt vào cả Lũng Tả, sợ là chỉ có Thủ Triết gia chủ mới có khí phách này.”

Tu sĩ Luyện Khí cảnh làm công nhân đã được Vương thị bắt đầu bố cục từ mấy mươi năm trước rồi. Sau khi Vương thị nắm được nguyên vật liệu của đan dược tam phẩm 【 Khởi Linh đan 】 cho tới luyện đan sản lượng hóa, đã cung cấp phục vụ thăng cấp huyết mạch đối với bình dân có tư chất không nhập phẩm nhưng chỉ kém một bậc nhỏ.

Tuy công pháp mà bọn họ tu luyện đều chỉ là công pháp hạ phẩm nhưng lại nâng cao khá lớn về sức mạnh, tốc độ, thể lực… Một công nhân Luyện Khí cảnh thường có thể làm được rất nhiều việc mà công nhân bình thường không thể làm được, lực thích hợp vô cùng mạnh, hiệu suất cũng rất cao.

Vấn đề nhỏ duy nhất chính là bọn họ cũng cần linh thực và đan dược nhất định để bổ sung, tiền lương hợp đồng hàng năm cũng đạt tới mười lăm tới ba mươi càn kim.

Đội thi công có cấp độ như vậy thật sự không phải là thứ mà gia tộc bình thường có thể nuôi nổi.

Chỉ có kiểu gia tộc mưu cầu xây dựng đủ loại nền tảng và tùy thời chuẩn bị khai thác ra ngoại vực lần nữa như Vương thị mới sẽ bồi dưỡng ra đội ngũ thi công cường hãn như vậy, chuyên môn dùng để công kiên các loại nhiệm vụ kiến tạo có độ khó cao.

“Chỉ là con Nguyên Thủy Thanh Giao kia xui xẻo.” Thành Nghiệp lão tổ vui mừng khi người gặp họa nói: “Nó bị nhốt trong vùng Hoang Trạch này, không có đường lui.” Cũng khó trách, Uông thị đã chết vài tộc nhân và gia tướng trong tai nạn lần này.

Thực ra con Nguyên Thủy Thanh Giao kia vẫn có thể bay, có điều vì thể hình to lớn, năng lực huyết mạch còn chưa đủ, bay không cao cũng bay không xa. Chỉ có đợi khi nó bước vào thất giai, hóa thành Nguyên Thủy Thanh Long mới có thể chân chính rồng lượn chín tầng mây.

Nếu thật sự tới chừng đó, khó mà giam được nó nữa.

Nhưng Nguyên Thủy Thanh Giao hiện giờ lại không có cách nào thi triển, hoặc là tới nội lục, nhưng nội lục đều là địa bàn của con người, một khi tiến vào tàn sát bừa bãi, sớm muộn cũng sẽ bị các tu sĩ Thiên Nhân cảnh nghe tin mà tới rồi liên thủ xử chết.

Vương Thủ Triết bình tĩnh uống trà cười nói: “Cũng chỉ là chặn nước mò cá cỏn con mà thôi, trước đây, khi lục thúc ta chắn lầm một con linh ngư vào lạch, cũng từng làm như vậy.”

Đương nhiên, thủ bút lần này của Vương Thủ Triết lớn hơn nhiều so với bắt một con linh ngư cỏn con.

Đây là một con Nguyên Thủy Thanh Giao đạt tới lục giai đỉnh hong, sắp hóa rồng.

Hai vị lão tổ của Uông thị rất bội phục Vương Thủ Triết. Không nói tới mạch suy nghĩ bài trừ rẽ tắt này, thực ra điểm khó nhất vẫn nằm ở độ khó thi công của miệng cống chống lũ này.

Cũng chỉ có đội thi công của Vương thị mới có thể nhanh chóng thi công như vậy trong hoàn cảnh khó khăn này, hơn nữa còn có một nhánh đội ngũ hậu cần vận chuyển vật tư như xi măng đá…

“Thủ Triết gia chủ khiến Uông mỗ kính phục nhất là.” Khôn Nguyên lão tổ tâm tình rất tốt nói: “Công trình này có thể một mũi tên trúng hai đích, vừa có thể vây sát con Nguyên Thủy Thanh Giao đó, vừa có thể thuần phục một vùng hoang trạch này, đề ra cách dùng Hoang Trạch Hung Ngạc dã sinh làm linh thú nuôi dưỡng loại lấy thịt…Hay, hay đến khó tin!”