Chương 1090: Câu chuyện giữa Vương An Nghiệp và tiểu quận chúa không thể không nói (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1090: Câu chuyện giữa Vương An Nghiệp và tiểu quận chúa không thể không nói (5)

Hoang Trạch Hung Ngạc trưởng thành rất nhanh, nhưng thả cá con trong bọt nước Hoang Trạch nuôi trồng sẽ khiến Hung Ngạc có thực vật giá rẻ dồi dào. Ngoài ra, cũng thích hợp thả Trư La, Li Ngưu lấy thịt nuôi Hung Ngạc, tốc độ trưởng thành rất nhanh.

Tuy vốn đầu tư không thấp nhưng thu hoạch cũng không thấp. Tỉ lệ ra thịt của Hoang Trạch Uông Ngạc không tính là ít, trên người còn có rất nhiều sản phẩm phụ đều có thể lợi dụng, da, móng, nanh, đều có giá trị rất cao.

Vấn đề nhỏ duy nhất chính là con số đầu tư tiền kỳ rất lớn, mà chu kỳ hồi báo cực kỳ dài. Vì vậy, Uông thị hoàn toàn dựa vào Vương thị. Hợp tác cùng Vương thị ở phần sản nghiệp này, do Vương thị đầu tư chính, và do mục trường cung cấp một số súc sinh già yếu bệnh tật.

Mà Uông thị phụ trách bỏ công bỏ sức, trở thành một gia tộc làm công vui vẻ, tuy lợi nhuận cuối cùng vẫn là Vương thị chiếm phần lớn nhưng Uông thị lại không có bất cứ nguy hiểm gì.

Ngoài ra, hai bên còn hiệp định, trước khi Hoang Trạch Hung Ngạc sản sinh lợi nhuận, mỗi năm, Vương thị đều sẽ cho Uông thị vay một khoản tiền, giúp đỡ các tiểu bối của bọn họ cùng với tài nguyên tu luyện đựa Khôn Nguyên lão tổ xung kích Tử Phủ cảnh.

Nghĩa cử như vậy, dĩ nhiên khiến Uông thị hoàn toàn tâm phục khẩu phục, chỉ có thể cảm khái Trường Ninh Vương thị có cách cục rất lớn.

Nội bộ Uông thị đã đánh chủ ý rồi, từ nay về sau sẽ làm chung với Vương thị.

Trước mắt, trợ giúp Vương thị bắt hoặc giết con Nguyên Thủy Thanh Giao kia rồi nói. Lần này, nhất định phải biểu hiện tốt một phen, lưu lại ấn tượng tốt với Thủ Triết gia chủ.

….

Lũng Tả quận.

Quận vương phủ.

Trong hậu viện Vương phủ, dưới ánh mặt trời, linh hoa dị thực đủ màu sắc xòe ra nhánh lá, xanh trong xanh lục, đỏ trong đỏ tươi, có linh quang nhàn nhạt chảy trôi trong diệp mạch, trông có vẻ tràn trề sinh cơ, cực kỳ tinh thần.

Nhìn ra được chủ nhân của chúng đã chăm sóc chúng rất tốt.

Trong khóm hoa, trấn tả vương Ngô Điện Sơn một thân áo khoác ngắn hưu canh màu trắng đang khom eo, trong tay cầm một cái cuốc nhỏ cấp linh khí, cuốc từng cuốc xới đất.

Là một quận vương an nhàn, trong tay ông ta cũng không có bao nhiêu thực quyền, ngoại trừ nhiều năm trước đã từng ra chiến trường vài lần vì tập tước, phần lớn thời gian đều ở trong nhà trồng hoa, câu ca như vậy đó.

Những năm qua, tuổi tác ngày càng lớn, ngay cả chuyện của quận vương phủ mà ông ta cũng rất ít khi nhúng tay vào, toàn ném cho tằng tôn tử sắp tập tước, bản thân chỉ một lòng một dạ làm cỏ trồng hoa, hưởng thụ niềm vui của thiên luân, cũng sống rất tự tại.

Linh hoa dị thực trong hậu viện này, phần lớn đều do ông ta đích thân chăm sóc.

Cắm cái cuốc nhỏ linh khí trong tay xuống đất, huyền khí tuôn vào, minh văn trên thân linh khí lập tức sáng lên, từng đạo linh quang trào ra từ mũi cuốc, tỏa ra trong thổ nhưỡng.

Linh khí cuốc nhỏ này là do ông ta chuyên môn mời Luyện Khí sư giúp đỡ luyện chế, không chỉ có thể tơi đất còn có thể khai thông địa mạch linh khí, khiến linh hoa dị thực dễ hô hấp hơn.

Thổ nhưỡng dưới gốc cây sẽ nhanh chóng tự động cuồn cuộn lên, nhanh chóng trở nên tơi xốp thoáng khí.

Sau đó đổi một gốc khác.

Bất tri bất giác, Ngô Điện Sơn đã nhàn nhã ung dung hoàn thành nửa khu đất trong viện rồi.

Lúc này, một lão quản sự mặc trường bào văn sĩ xuyên qua cỏ cây xanh um, tới bên cạnh Ngô Điện Sơn, thấp giọng nói: “Điện hạ, mấy ngày trước, An quận vương và An quận vương phi đã tới thiếp mời, nói muốn bái thăm. Tính ngày thì chiều nay, hoặc là mai, bọn họ sẽ tới.”

“Ồ, ta nhớ ra rồi, có chuyện như vậy thật.” Ngô Điện Sơn sống quá an nhàn, suýt chút quên mất chuyện này, tùy tiện hỏi: “Khách viện đã chuẩn bị xong chưa?”

“Đã thu xếp ổn thỏa từ sớm rồi, đều dựa theo tiêu chuẩn của quận vương để chuẩn bị. Nguyên liệu nấu ăn cũng đã chuẩn bị đủ, đều là hải sản mứi chuyển tới từ Thanh Hải vệ sáng nay, dùng băng ướp, bảo đảm tươi ngon.” Lõ quản gia cung kính bẩm báo sự chuẩn bị của mình một lượt.

“Chuẩn bị tốt là được. Phái người đợi ở cổng, đợi người tới thì lập tức thông báo cho bổn vương.”

Lão quản sự này cũng theo ông ta hơn trăm năm rồi, Ngô Điện Sơn rất yên tâm với ông ấy, chỉ giản lược dặn dò một câu rồi bảo ông ta đi.

Có điều, bị quấy rầy như vậy, ông ta cũng khó tránh khỏi nghĩ bây giờ “cuộc chiến tranh đế” ngày càng quyết liệt, cũng không có tâm trạng nhàn nhã buông lơi.

Thực ra nội bộ hoàng thất, ngoại trừ mấy vị thân vương Thần Thông cảnh, số lượng đại thiên kiêu còn lại cũng không tính là nhiều, nhưng cũng có năm sáu người. Chỉ có điều, không phải mỗi một đại thiên kiêu đều có tư cách chen chân vào cuộc đua chiếc ghế đế tử.

Trong này có một người đã quá lớn tuổi, bây giờ đã Tử Phủ cảnh đỉnh phong, qua mấy chục năm nữa sắp đột phá Thần Thông cảnh rồi, do sinh quá sớm, không kịp lúc. Còn có một người tuổi lại quá trẻ, mới mười mấy tuổi, vốn không đuổi kịp chuyến.