Chương 1091: Câu chuyện giữa Vương An Nghiệp và tiểu quận chúa không thể không nói (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1091: Câu chuyện giữa Vương An Nghiệp và tiểu quận chúa không thể không nói (6)

Còn lại là huyết mạch quá xa, không phải là đích trưởng nhất mạch, không có tư cách chen chân quyền thừa kế.

Cuối cùng tính toán lại, cũng chỉ còn hai người là Khang quận vương và An quận vương này, tuổi tác, tu vi, thân phận đều phù hợp.

Thứ nhất, An quận vương xuất thân Thanh La công chúa nhất mạch, bản thân không thỏa đáng như thế trên danh nghĩa.

Năm xưa, quả thực Thanh La công chúa đã lập công lao hiển hách cho Đại Càn quốc, tiên hoàng cũng lưu lại di chiếu nhưng dù sao cũng đã trôi qua ngàn năm rồi, ngay cả thân vương cũng đã đổi một bận, tình phần năm xưa còn có bao nhiêu người sẽ nghiêm túc nhớ?

Danh bất chính thì ngôn bất thuận.

Bây giờ, nội bộ hoàng thất tông thân cũng không phải không có ngầm trách móc về quyền thừa kế của An quận vương. Chỉ là Long Xương đế niệm tình xưa với đích trưởng nữ, lại đưa ra năm xưa khi ông ta còn chưa lập vị, tiên hoàng đã lưu lại di chiếu và năm đó Long Xương đế cũng đã lập lời thề khi kế vị, mọi người cũng không thể nói gì.

Nhưng cũng vì vậy, nội bộ tông thân đối với An quận vương vẫn luôn duy trì baỏ lưu thái độ, ngoại trừ thân vương và quận vương của Thanh La công chúa nhất mạch, hiếm có người đứng ra ủng hộ ông ta.

Không giống bên phía Khang quận vương, cho tới nay, thân vương đã ủng hộ ông ta có hai người, số lượng quân vương cũng nhiều hơn bên An quận vương rất nhiều.

Thứ hai chính là quan hệ thông gia.

Dù sao thì Khang quận vương là đích trưởng nhất mạch, mà đích trưởng nhất mạch luôn có đối tượng thông gia là thế gia đỉnh cấp Nhị phẩm, Tam phẩm, thê tử mà ông ta cưới đều là tiểu thư đích mạch có thân phận khá cao, quan hệ với những thế gia đỉnh cấp đó cũng cực kỳ gắn bó.

Mà bên An quận vương lại kém hơn nhiều ở phương diện này.

Tuy Thanh La công chúa nhất mạch cũng là nhân tài bối xuất trong mấy ngàn năm qua, nhưng dù sao cũng không phải đích trưởng, đối tượng thông hôn khó tránh sẽ kém hơn một bậc, thế gia Nhị phẩm thì càng không cần nghĩ, phần lớn thời gian chính là thông hôn với thế gia Tam phẩm.

Nhưng cho dù là thế gia Tam phẩm, tiểu thư đích mạch gả đi cũng kém hơn một bậc so với bên phía Khang quận vương về thứ tự gia tộc, cũng chỉ có đại thiên kiêu như An quận vương mới có thể cưới được tiểu thư đích mạch có địa vị khá cao trong gia tộc, thiên tư lại tốt như Công Dã Thanh Nhụy.

Thời gian lâu dài, chênh lệch giữa hai bên cũng kéo giãn ra.

Sức ảnh hưởng của An quận vương ở triều đường vẫn không bằng Khang quận vương, mấu chốt cũng chính là ở đây. Dù sao thì quyền thần có địa vị khá cao trên triều đường, ngoại trừ thành viên hoàng thất thì đều đến từ những thế gia đỉnh cấp này.

Thứ ba, chính là danh vọng cá nhân.

An quận vương hành sự thực sự khá khiêm tốn.

Rõ ràng nói thế nào ông ta cũng là đại thiên kiêu nhưng trước khi ông ta trở thành chuẩn đế tử, chính thức tham gia vào “cuộc chiến tranh đế”, trong hoàng thất hiếm khi nghe tới sự tích của ông ta, mọi người cũng không hiểu lắm về tính cách và phong cách hành sự của ông ta.

So sánh ra thì Khang quận vương khoa trương hơn nhiều.

Trước khi trở thành chuẩn đế tử, ông ta đã dựa vào thân phận đại thiên kiêu và chiến lực bất phàm, lập công huân không nhỏ trên chiến trường và triều đường.

So sánh hai bên, tiếng tăm của Khang quận vương sẽ cao hơn An quận vương nhiều.

Bây giờ, triều thần và tông thân đứng đội ngày càng nhiều, ngày tranh đấu đang dần quyết liệt, chênh lệch giữa hai người cũng ngày càng lớn, thế cục ngày càng rõ ràng.

Hai phu thê An quận vương sẽ tới đây bái thăm ông ta vào lúc này, nói thật thì ông ta cũng rất bất ngờ.

Có điều, ông ta cũng không lo lắng gì.

Một quận vương nhàn nhã cách xa trung tâm chính trị, huyết mạch đã rất xa không nói, sức ảnh hưởng trên triều đường cũng cực kỳ có hạn, ngay cả giá trị lôi kéo cũng không bao nhiêu. Cuộc chiến tranh đế tranh tới tranh lui, không liên quan mấy tới ông ta.

Bình thường nên thế nào thì thế đó, ông ta cũng không cần lo lắng gì.

Bất tri bất giác, nửa ngày đã trôi qua.

Buổi chiều, một chiếc phi liên Long Ưng đáp xuống từ bầu trời, chầm chậm dừng trên quảng trường ngoài quận vương phủ.

An quận vương Ngô Minh Viễn mặc quận vương thường phục mau chóng cùng với An quận vương phi Công Dã Thanh Nhụy vén màn xe, đi xuống từ trên phi liên.

Lão quản sự của quận vương phủ đã đợi sẵn từ lâu, lập tức dẫn người lên nghênh đón, đưa hai ngươi vào cửa lớn.

Người đi cùng ông ta tới đón còn có một thiếu niên mười mấy tuổi.

Hắn là tằng tằng trưởng tôn của trấn tả vương Ngô Điện Sơn, cũng là đích trưởng tử của trấn tả vương thế tử.

Thực ra hai phu thê An quận vương tới vốn là do thế tử ra mặt nghênh tiếp mới đủ quy cách. Có điều, gần đây trấn tả vương thế tử đang bế quan xung kích Thiên Nhân cảnh, chỉ có thể do trưởng tử của hắn ta thay thế cha hắn ra mặt nghênh tiếp.

Phu thê An quận vương đi thẳng vào chính sảnh, thiếu niên lui xuống.

Trong chính sảnh, trấn tả vương Ngô Điện Sơn đã sớm tới rồi, thấy vậy lập tức ra đón.