Chương 1092: Câu chuyện giữa Vương An Nghiệp và tiểu quận chúa không thể không nói (7)
“Thúc gia gia, lâu rồi không gặp, lão nhân gia người vẫn khỏe chứ?” Dựa theo vai vế, phu thê An quận vương hành lễ với Ngô Điện Sơn trước, khách khí hàn huyên.
“Ha ha ha, Minh Viễn, Thanh Nhụy, các ngươi là khách hiếm, không cần khách khí như vậy, mau mau mau, vào trong ngồi, vào trong ngồi.” Ngô Điện Sơn cũng khách khí đáp lễ: “Các ngươi đường xa tới đây, trên đường có thuận lợi không?”
Sau khi hàn huyên một lúc, hai bên nhanh chóng phân khách chủ ngồi xuống.
Người hầu của quận vương phủ dâng trà lên, hai bên uống mấy ngụm trà, tán gẫu mấy câu, lúc này mới nói tới chính sự.
“Minh Viễn, phu thê các ngươi hiếm khi tới Lũng Tả.” Ngô Điện Sơn nhấp ngụm trà, cười nói: “Đều là người một nhà, nếu có gì ta có thể giúp được, nhất định phải nói với ta. Đừng khách khí.”
“Cũng không có đại sự gì. Phu thê chúng ta chủ yếu tới đón Ức La, thuận đường tới Học Cung làm chút chuyện.” Ngô Minh Viễn mỉm cười: “Khoảng thời gian này, Ức La không gây phiền phức cho ngài chứ?”
“Minh Viễn nói nặng rồi.” Ngô Điện Sơn cười ha ha: “Đều là người một nhà, sao có thể nói là gây phiền phức chứ? Huống chi Ức La rất ngoan, bình thường cũng đều ở bên cạnh nha đầu Thiên Nhu, cũng không gây ra náo loạn gì.”
“Thúc gia gia, ngài đừng nói thay cho nha đầu đó. Nàng ta có tính cách thế nào, ta còn không rõ?” Công Dã Thanh Nhụy che miệng cười: “Nha đầu kia ở trong nhà là tiểu bá vương, không không chọc trời đã rất nể mặt rồi, có thể an phận đến đâu chứ?”
Hai bên nói chuyện, Ngô Điện Sơn phái người tới viện của Ngô Thiên Nhu, chuẩn bị đưa Ngô Ức La tới gặp phụ mẫu của nàng ta.
Thế nhưng, sau một khắc, thị nữ vốn đã về sớm lại vẫn chưa xuất hiện.
Ngô Điện Sơn và phu thê Ngô Minh Viễn đều cảm thấy hơi bất ổn, lập tức phái người sang. Lão quản sự lo lắng xảy ra vấn đề, dứt khoát đích thân tới tìm người.
Chẳng mấy chốc, lão quản sự đã tái mặt quay về.
Người theo phía sau ông ta còn có hai hộ vệ Thiên Nhân cảnh đang xanh mặt, cùng với một tiểu cô nương xinh đẹp xoa ngón tay, ánh mắt chớp chớp đảo loạn, Ngô Thiên Nhu.
Mà Ngô Ức La vốn dĩ nên xuất hiện cùng bọn họ lại chẳng thấy tông ảnh đâu.
“Đây…chuyện gì?” Cơ thể vốn buông lỏng của Ngô Điện Sơn lập tức căng chặt, biểu cảm cũng ngưng trọng.
Hai phu thê Ngô Minh Viễn cũng căng thẳng: “Chuyện gì? Ức La đâu?”
Hai hộ vệ Thiên Nhân cảnh sợ tới quỳ bộp xuống, run rẩy giọng nói: “Khởi bẩm quận vương quận vương phi, tiểu quận chúa, nàng ấy mất tích rồi.”
Bọn họ là hộ vệ chuyên phụ trách an toàn của Ngô Ức La, được An quận vương và An quận vương phi sắp xếp ở bên cạnh nàng ta.
Mấy hôm nay, bọn họ cũng đều tận trách tận chức bảo vệ bên cạnh tiểu quận chúa.
Chẳng qua bọn họ không tiện vào khuê phòng của nữ hài tử, vì vậy chỉ canh trong viện, khi tiểu quận chúa ra ngoài mới âm thầm đi theo.
Khoảng thời gian này, tiểu quận chúa luôn không ra khỏi cửa, thi thoảng bọn họ cũng nhìn thấy nghe thấy giọng nói của tiểu quận chúa qua kính thủy tinh, nhìn thấy thân ảnh của tiểu công chúa, không hề nghi ngờ gì. Cho tới khi Ngô Điện Sơn phái người tới tìm, nhưng không thể tìm thấy người, bọn họ mới ý thức được điểm không đúng.
Lão quản gia bổ sung một câu: “Điện hạ, lão nô đã sai người tìm kiếp khắp trong ngoài quận vương phủ một lượt rồi, vẫn không tìm thấy tiểu quận chúa.”
“Thiên Nhu” Ngô Điện Sơn lập tức đen mặt, nhìn chằm chằm Ngô Thiên Nhu ở phía sau lưng của hai hộ vệ Thiên Nhân cảnh hỏi: “Ngươi thành thật trả lời, rốt cuộc là chuyện gì?”
Ngô Thiên Nhu cũng chỉ mới tám chín tuổi, bị Ngô Điện Sơn hung dữ trừng mắt, lập tức sợ một phen, ngoan ngoãn trả lời nguyên nhân hậu quả.
Hóa ra là Ngô Ức La chê mình đi tới đâu cũng có một đám người đi theo, chẳng có chút tự do, ngay cả ra ngoài chơi cũng không thể chơi tận hứng. Hơn nữa, người khác nhìn thấy hộ vệ bên cạnh nàng ta cũng sẽ vô thức cách xa nàng, khiến nàng chẳng kết giao được với bằng hữu nào.
Cho nên, nàng liền nghĩ cách, dùng Thiên Cơ Lưu Ảnh Bàn ghi lại giọng nói và thân ảnh của bản thân, còn đặc biệt tìm người có thể mô phỏng khí tức của nàng lừa gạt hộ vệ, nhờ Ngô Thiên Nhu che giấu, một mình lặng lẽ ra khỏi quận vương phủ, tới Thanh La vệ ngắm biển.
“Cái gì? Ngươi nói Ức La một mình tới Thanh La vệ? Ngắm biển?”
Nghe xong lời của Ngô Thiên Nhu, Công Dã Thanh Nhụy đứng bật dậy, lỡ tay đánh đổ chung trà bên cạnh.
Sắc mặt An quận vương Ngô Minh Viễn cũng trầm xuống.
Sắc mặt của Ngô Điện Sơn cũng tái xanh từng lúc.
Thấy thị vệ chúng quanh vẫn đứng ngốc ra đó, ông ta lập tức tức giận nói: “Ngây ra làm gì nữa? Còn không mau phái người đi tìm?”
Ngô Ức La là ấu nữ bảo bối nhất của An quận vương, được đương kim bệ hạ treo hiệu trước mặt. Nếu thật sự thất lạc ở đây, hoặc là xảy ra vấn đề gì, mối họa này rất lớn!
Ngay cả trấn tả vương như ông ta, e rằng cũng không xong!
…
Vào lúc vương phủ trấn tả vương vì chuyện tiểu quận chúa mất tích mà chấn động không thôi.
Phi liên mà Vương An Nghiệp ngồi đã tới trạm dịch phi liên ở Thanh La vệ sau khi bay đường dài.