Chương 1093: Câu chuyện giữa Vương An Nghiệp và tiểu quận chúa không thể không nói (8)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1093: Câu chuyện giữa Vương An Nghiệp và tiểu quận chúa không thể không nói (8)

Thanh La vệ, đây là một vệ thành mới toanh.

Vì có Vương thị tham gia, trong đó dĩ nhiên không thể thiếu hệ thống phong cách kiến trúc “độc hữu” của Vương thị, sườn bê tông cao ngất cộng thêm tường thành nham thạch dày.

Cùng với đường phố quy hoạch chỉnh tề mà đáy bê tông sạch sẽ, bên trên lót đá xanh.

Kiến trúc vật hai bên đường không thiếu có một số cao lầu mang “phong cách hiện đại hóa” mà chỉnh tề.

Tiểu ăn mày lần đầu tiên tới Thanh La vệ đã bị cảnh tượng trước mắt hấp dẫn. Nàng ra xuống cùng phi liên với Vương An Nghiệp, cảm kích chắp tay nói: “Đa tạ Thất Tiểu công tử trượng nghĩa tương trợ, ân tình này, ta chắc chắn sẽ báo.”

“Tiểu huynh đệ đợi đã.” Vương An Nghiệp kéo cánh tay của nàng ta, cười nói: “Vương thị ta cũng được coi là hơn nửa chủ nhân của Thanh La vệ này, ta rảnh rỗi tới chơi, cũng rất quen thuộc với nơi này, nếu ngươi đã tới, ta dẫn ngươi đi dạo khắp nơi, ăn cơm xong rồi mới cáo biệt cũng không muộn.”

Tiểu ăn mày cứng người, mặt đỏ lên ngại ngùng. Chỉ là thịnh tình khó chối từ, chỉ có thể theo hắn ta. Ai bảo chẳng những Thất Tiểu công tử có ơn với nàng, còn tuấn tú như thế?

Sau đó, Vương An Nghiệp dẫn nàng ta đi dạo: “Ngươi xem, đó là một con đường hải sản tươi sống, đều là nguyên liệu cao cấp hiếm thấy ở nội lục. Ở đây, một càn kim có thể ăn no.”

“Bên này là Thanh La học đường, chuyên giáo dục vỡ lòng cho các hài tử của Thanh La vệ. Có điều, muốn tiếp nhận giáo dục cấp cao thì chỉ có thể tới Vương thị Tộc Học.”

“Tiểu huynh đệ ngươi xem, đó là thành thủ phủ của Thanh La vệ, tuy gia gia của ta không phải là thành thủ nhưng cũng làm việc ở đây.” Vương An Nghiệp nắm chặt cánh tay của nàng, nhiệt tình giới thiệu, kéo nàng đi vào trong thành thủ phủ.

Tiểu ăn mày xấu hổ đỏ mặt, muốn giãy ra nhưng lại vô lực, cái, cái tên xấu xa này muốn làm gì? Lẽ nào, hắn phát hiện chân tướng nàng là nữ nhi, trong lòng sinh ra ái mộ, muốn đưa nàng đi gặp gia gia hắn?

Thế, thế này sao mà được? Không phù hợp quy tắc thế gia, không phù hợp quá trình.

Phương tâm của nàng giống như có một con nai con đang đâm vào, tâm tư hỗn loạn, nàng ta muốn cự tuyệt nhưng lại bị hắn kéo đến toàn thân vô lực.

“Tiểu huynh đệ ngươi xem, đó là ngục giam trong thành thủ phủ, chuyên giam phần tử tội phạm cực kỳ hung ác.” Vương An Nghiệp khẽ cười giới thiệu: “Nghe nói bên trong còn giam rất nhiều hải khấu?”

“Thất, Thất Tiểu công tử, ngài đưa ta xem cái này làm gì?” Tiểu ăn mày hơi hoài nghi, chẳng phải hắn, hắn muốn đưa nàng đi gặp gia gia sao?

Bỗng dưng, sắc mặt Vương An Nghiệp hơi nghiêm lại, lùi bảy tám bước, duy trì khoảng cách với tiểu ăn mày, nghiêm túc nói: “Người đâu, bắt tiểu ăn mày nghi là đào phạm này lại, giam vào đại lao, thẩm vấn một phen.”

Hắn đã sớm nhìn ra tiểu ăn mày này không ổn, trước đây chưa ra tay là vì sợ bức dây động rừng. Bây giờ đã vào trong thành thủ phủ của Thanh La vệ, ngục giam bên cạnh, tiểu ăn mày này không khơi lên sóng gió gì nổi.

“Vâng! Thất Tiểu công tử.”

Một nhóm đội ngũ tuần phòng vũ trang toàn thân, vây khốn tiểu ăn mày kia, đao thương tiễn nõ đều lần lượt ngắm vào nàng ta.

“Gì?”

Tiểu ăn mày như ngũ lôi ầm trên đỉnh đầu, loạng choáng muốn ngã. Ngô Ức La nàng ta trở thành đào phạm khi nào?

Bỗng dưng, nước mắt nàng ta sắp rơi xuống.

Nàng ta tưởng hắn muốn tâm hoài bất quỹ, thích nàng, còn đang vì vậy mà thấp thỏm bất an. Nhưng chớp mắt lại phái người tới bắt nàng.

Ô ô ô, mẫu thân nói đúng, nam nhân không có ai tốt đẹp, quá lừa người.

Sau nửa canh giờ, thành thủ phủ của Thanh La vệ, phòng thẩm vấn nhà giam.

Trong phòng thẩm vấn rộng lớn chỉ còn lại hai người Vương An Nghiệp và Ngô Ức La.

Những quan binh và hộ vệ của tuần phòng doanh kia đều thủ ở bên ngoài, chỉ cần một tiếng kinh hô là có thể xông vào.

Hành vi này là Vương An Nghiệp định rèn luyện tri thức thẩm vấn mà hắn đã học được, dù sao thì nhàn cũng nhàn nên cống hiến trị an cho Đại Càn vậy.

Vương An Nghiệp ngồi ngay ngắn trước đài thẩm vấn, mắt to trừng mắt nhỏ với tiểu ăn mày Ngô Ức La đang bị nhốt trong hàng rào.

“Ngươi dựa vào cái gì nói ta là đào phạm?” Ngô ức La trợn to mắt, tràn ngập sự bất phục: “Ngươi có hiểu pháp luật Đại Càn không?”

“Pháp luật Đại Càn? Đó là bài học mà ta chắc chắn phải học ở Vương thị Tộc Học.” Vương An Nghiệp tỏ vẻ nghiêm túc mà đứng đắn nói: “Vương An Nghiệp ta thân là tử đệ thế gia Lục phẩm được bệ hạ đích thân sắc phong, có quyền lực cũng có nghĩa vụ giúp đỡ quan phủ bảo vệ trật tự địa phương, bắt tội phạm, thanh trừ thổ phỉ, bảo vệ sự an toàn của bách tính một phương.”

“Ngoài ra, ta chỉ nói ngươi khả nghi, nghi là đào phạm. Nếu sau khi thẩm vấn và điều tra, xác nhận ngươi vô tội, dĩ nhiên ta sẽ thả ngươi ra, thậm chí còn có thể bồi thường một khoản nhất định cho ngươi.”

“Ai cần ngươi bồi thường?” Ngô Ức La trợn mắt: “Con mắt nào của ngươi nhìn ta giống như đào phạm? Nếu nói không ra nguyên nhân, bổn…Ta tuyệt đối không tha đâu.”