Chương 1094: Nữ hài tử quá đáng sợ (1)
“Thứ nhất, da ngươi trắng nõn mịn màng, không hề có dáng vẻ phong sương của một ăn mày trên phố nên có. Hơn nữa, tuy y phục trên người ngươi cũ rách nhưng không có mùi lạ, có thể thấy có lẽ nguyên bản là chất liệu tốt do Chu thị may ra, chỉ là sau khi gia công đã biến thành như vậy.” Vương An Nghiệp bình tĩnh nói.
“Ai quy định ăn mày nhất định phải giống như ngươi nghĩ? Có lẽ ta vừa mới tới…Còn chưa kịp trở thành ăn mày chính thức.” Ngô Ức La không phục tranh cãi.
Vương An Nghiệp không để ý tới nàng ta, lòng như chỉ thủy tiếp tục phân tích: “Thứ hai, trong ngực ngươi mang theo một chiếc nhẫn trữ vật. Ai cũng biết nhẫn trữ vật rẻ nhất cũng phải hai ba vạn càn kim, mà nhẫn trữ vật của ngươi là linh khí thượng phẩm, giá cả không thấp hơn bốn mươi vạn càn kim.”
“Ngươi, ngươi…Sao mà biết?” Ngô Ức La nghẹn họng nhìn trân trối, không dám tin.
Thế này cũng quá thần rồi, ngay cả phẩm giai của nhẫn trữ vật cũng biết!
“Khi chúng ta ôm nhau, nó cấn vào xương ngực của ta, ta đã thuận tiện móc ra nhìn thử. Tuy phẩm giai của nhẫn trữ vật đó còn kém một bậc lớn so với nhẫn trữ vật 【 sâu không đáy 】cấp linh phẩm mà ngoại tổ phụ tặng ta, nhưng cũng không phải thứ hàng hóa bình thường.”
Cấn, cấn trúng?
Còn thuận tiện móc ra xem?
Cơ thể nhỏ nhắn của Ngô Ức La run lẩy bẩy, trước mắt là một mảnh đen kịt, vội vàng giơ hai tay ôm ngực, không nhịn được lớn tiếng mắng: “Ngươi ngươi ngươi, đồ lưu manh!”
Vương An Nghiệp kỳ quái nhìn nàng ta một cái.
Chẳng phải chỉ móc ra nhìn nhẫn trữ vật của ngươi chút xíu thôi sao, sao lại thành lưu manh?
Hắn tiếp tục nói: “Ngoài ra, ống tay áo trái của ngươi dài hơn, trên cổ tay còn đeo một chiếc vòng, là tiểu linh bảo dùng Lục Tinh Ngọc Thượng đẳng chế tạp, còn có thắt lưng của ngươi…”
Nhìn thấy hắn càng nói càng thái quá, toàn thân Ngô Ức La đều không ổn.
“Đủ rồi!” Nàng ta tức giận thở hổn hển nói: “Ta thừa nhận thuật ngụy trang của ta chưa đủ tốt nhưng ta thật sự không phải đào phạm.”
Đáy lòng nàng ta vừa sầu vừa xấu hổ, nếu cứ mặc cho hắn nói tiếp, lỡ như ngay cả màu áo lót của nàng mà hắn cũng nói ra thì sao. Vậy mà lúc vừa gặp trước đó, nàng còn hơi rung động, thật là tức chết nàng ta mà.
“Cho nên, có phải đào phạm hay không, ngươi nói không có ý nghĩa.” Vương An Nghiệp đập bàn, tựa như đại nhân nghiêm giọng quát: “Nếu không phải đào phạm, ngươi hà tất phải lén lút như vậy? Giống như sợ bị ai đó bắt được? Còn không mau nói ra danh tích, quê quán, đã phạm tội gì ra?”
“Được rồi được rồi, chuyện đến nước này cũng không có gì che giấu, ta ngả bài.” Ngô Ức La tức giận trừng hắn: “Ta họ Ngô, chính là tiểu quận chúa trong quận vương phủ, lần này cải trang ra ngoài là vì tới Thanh La vệ giải khuây, cũng không muốn những hộ vệ phiền phức kia đi theo.”
Vương An Nghiệp nhướn mày, chắp tay nói: “Ồ, hóa ra là tiểu quận chúa điện hạ ngay trước mặt, thất kính thất kính.”
“Hừ, sợ rồi chứ? Sợ thì mau thả ta ra.” Ngô Ức La xua tay nói: “Niệm tình ngươi không biết không có tội, bổn tiểu quận chúa đại nhân không chấp tiểu nhân, tha cho ngươi một lần.”
“Ha, ngươi tuổi khỉ sao? Thật sự còn biết thuận cột leo lên.” Sắc mặt của Vương An Nghiệp lại lập tức lạnh xuống, cười nhạo trào phúng nói: “Một kẻ tình nghi trộm cướp như ngươi còn dám mạo danh tiểu quận chúa? Nếu ngươi là tiểu quận chúa thì ta chính là đại quận vương, gọi tiếng lão tổ tông nghe xem.”
“Ngươi…To gan! Dám vũ nhục phụ vương ta!”
Ngô Ức La bị chọc tức tới đỏ mặt, năng lực nhẫn nhịn cũng tới cực hạn.
Nàng một cước đá văng song sắt trước mặt, thân hình vụt đi, cả người như súc địa thành thốn tới trước mặt Vương An Nghiệp, sau đó tay nhỏ nặn thành quyền, đấm một quyền vào ngực hắn.
Lần động thủ này của nàng ta khiến hiệu quả của bí pháp hoặc tiểu linh bảo liễm tức trên người lập tức lỏng lẻo, khí tức của tu sĩ Huyền Vũ tràn ra khiến không khí xung quanh dao động từng đợt.
“Hả? Không ngờ là một cao thủ Luyện Khí cảnh tầng ba?” Vương An Nghiệp không kinh sợ mà còn vui mừng, cũng nặn ra một quyền, trực tiếp xông lên: “Tuổi còn nhỏ đã có tu vi như vậy, xem ra thiên phú huyết mạch không thấp, chẳng trách dám cuồng ngạo như vậy, nào nào nào, để An Nghiệp ca ca dạy ngươi làm người.”
Nói xong, nắm đấm của hai người đã lăng không va vào nhau.
“Ầm!”
Một tiếng nổ đùng vang lên, lớp khí lãng lập tức nổ đùng quanh hai người, hình thành một đạo sóng xung kích nho nhỏ.
“Thịch thịch thịch!”
Ngô Ức La chủ động tiến công chỉ cảm thấy toàn thân chấn động, lại bị đánh lùi về sau.
Cảm nhận được cảm giác tê rân truyền tới trên cánh tay, nàng ta tròn mắt, trong ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin: “Ngươi ngươi ngươi, ngươi đã là Luyện Khí cảnh tầng ba đỉnh phong? Sao có thể? Lẽ nào ngươi cũng là thiên kiêu?”
Phải biết nàng ta có tư chất Thượng Phẩm Giáp đẳng. Cho dù ở trong lớp thiên kiêu, tư chất này cũng xếp ở hàng đỉnh cấp nhất, mới có thể tu luyện đến Luyện Khí cảnh tầng ba lúc chỉ vừa chín tuổi.