Chương 1095: Nữ hài tử quá đáng sợ (2)
Nhưng cái người xưng “Thất Tiểu công tử” trước mặt này cũng chẳng lớn hơn nàng ta bao nhiêu, tu vi lại cao hơn nàng ta. Điều này có nghĩa ít nhất hắn cũng là thiên kiêu, hơn nữa còn phải là thiên kiêu rất có thế lực giống như nàng mới có thể có tốc độ tu luyện như vậy.
“Là thiên kiêu có gì hiếm lạ?” Vương An Nghiệp lơ đễnh.
Trong nhà hắn một mớ thiên kiêu, đại thiên kiêu cũng không ít, tư chất giống như hắn cũng chỉ là trình độ trung du, hắn còn ngại nói ra nữa.
Vốn dĩ Ngô Ức La còn hơi chấn kinh, kết quả nghe vậy liền bình tĩnh lại, không nhịn được cười khẽ một tiếng: “Ngươi cứ khoác lác đi.”
Cho dù là hoàng thất, ở tuổi này, người có thể có tư chất thiên kiêu Giáp đẳng cũng đã rất hiếm rồi được không?
Dù sao thì linh đan Lục phẩm giống như Vô Cực bảo đan có yêu cầu đối với thể chất, bây giờ nàng ta còn quá nhỏ, không thể dùng được. Đợi nàng ta mười lăm tuổi, sử dụng Vô Cực bảo đan, nói không chừng có thể trở thành đại thiên kiêu.
Cái tên này lại tỏ vẻ hờ hững, chắc chắn là đang cố ra vẻ!
Lúc hai người đang nói chuyện, quan binh và hộ vệ ngoài phòng thẩm vấn cũng nghe thấy động tĩnh, xông vào.
“Thất Tiểu công tử, ngài không sao chứ?” Các hộ vệ đều tỏ vẻ khẩn trương, quở trách Ngô Ức La một trận: “Tiểu ăn mày nghi phạm, ngươi to…”
“Được rồi, các ngươi ra ngoài trước đi, dựa vào hắn không thể đả thương ta được.” Tay trái của Vương An Nghiệp chắp sau eo, tay phải xua, dáng vẻ đã có chủ ý sẵn.
Thấy hắn tự tin như vậy, lại nhìn hắn xác thực không bị thương, lúc này các quan binh và hộ vệ mới thành thật lui ra.
Thất tiểu thiếu gia đánh nhau, đâu có thể sợ hãi đồng bối? Lão nhân gia hắn đã có hứng muốn chơi đùa, vậy cứ tùy theo hắn đi.
Thấy trong phòng thẩm vấn không còn ai khác, lúc này, Vương An Nghiệp mới nhìn Ngô Ức La đối diện, ngoắc ngoắc ngón tay với “hắn ta”: “Ngươi đã không chịu nhận, vậy bổn thiếu gia đánh tới khi ngươi nhận thì thôi.”
Ngô Ức La cũng cười lạnh: “Ngươi cứ thử xem. Đồng bối đánh nhau, ta còn chưa từng sợ ai?”
Nàng ta rất được sủng ái ở An quận vương phủ, lại rất được đương kim bệ hạ yêu thích. Ngoại trừ mẫu thân Công Dã Thanh Nhụy có thể trị nàng mấy phần, cũng là nhân vật không sợ trời không sợ đất, có thể lật trời.
Nói xong, hai người đánh “choang choang” trong phòng thẩm vấn, chẳng mấy chốc, ngay cả bàn của phòng thẩm vấn cũng bị đánh bễ.
Ngoài phòng thẩm vấn, các quan binh và hộ vệ nghe thấy động tĩnh truyền ra bên ngoài, không khỏi nhìn nhau.
Không nhìn ra tiểu ăn mày kia lại có bản lĩnh có thể đánh qua đáp lại với Thất Tiểu công tử? Còn thật sự không phải đang chém gió.
“Ta hỏi ngươi phục hay không.” Chẳng bao lâu, bên trong truyền ra tiếng của Vương An Nghiệp: “Nếu ngươi không phục, có thể đánh tiếp.”
Rất rõ ràng, trận rau gà mổ nhau này là Vương An Nghiệp chiếm thượng phong.
“Ta không phục!” Ngô Ức La lại gào lên.
“Này này, ngươi không phục còn dùng vũ khí? Được được được, nếu ngươi đã động kiếm thì đừng trách ta không nể tình. Cho ngươi mở mang kiến thức kiếm ý và kiếm chiêu mà ta tốn một nén hương để lĩnh ngộ.”
“Đại Hải Vô Lượng.”
Sau đó…
“A, y phục của ta đều…” Ngô Ức La thét thảm, sau đó một tiếng “bốp” giòn tan vang lên: “Đồ lưu manh, háo sắc, ngươi ngươi ngươi!”
“Hả?” Giọng nói của Vương An Nghiệp cũng hơi giật mình: “Ngươi ngươi ngươi, ngươi là nữ hài tử…Đáng, đáng sợ quá.”
“Đồ hỗn đản ngươi! Cái gì gọi là đáng sợ quá?” Ngô Ức La thực sự bị lời nói vô sỉ của hắn làm cho ngây người.
Ngoài phòng.
Các quan binh và hộ vệ nhìn nhau, đều nhịn không được dán tai lên tường.
Đây là chuyện quái quỷ gì? Tiểu ăn mày kia là nữ cải nam trang, ngay cả bọn họ cũng không nhìn ra?
Có điều cũng khó trách, tiểu ăn mày kia có vẻ chưa tới mười tuổi, sau khi ngụy trang dáng người và giọng nói, thực sự chẳng khác gì nam hài tử. Không giống với nữ tử trưởng thành, độ khó muốn ngụy trang khá cao.
Xem ra là một chiêu Đại Hải Vô Lượng của Thất Tiểu công tử vô cùng bá đạo, khiến y phục của cô nương người ta đều…
“Quả nhiên Thất lão thái gia nhà ta nói không sai, nữ hài tử gì đó, quá phiền phức.” Giọng nói của Vương An Nghiệp hơi sầu não nói: Được rồi được rồi, không nói nữa, ngươi có đánh tiếp hay không?”
Cái gì mà bảo “nữ hài tử quá phiền phức”?
Cuộn mình vào trong góc, dùng vải rách che chắn cơ thể, Ngô Ức La bị lời nói của hắn chấn kinh: “Ta đã thế này rồi còn đánh thế nào nữa?”
“Ngươi có nhẫn trữ vật, chắc chắn có y phục dự bị, nếu không phục có thể đánh tiếp.”
“Được được được, ban nãy địa hình quá nhỏ, không thể tung đại chiêu. Hôm nay bổn tiểu quận chúa không đánh tới khi ngươi quỳ xuống đất xin tha thì không mang họ Ngô! Ngươi quay lưng đi trước, không, cút ra.”
“Được, vậy đánh ở gò đất bên ngoài.”
Nói xong câu này, Vương An Nghiệp chắp tay sau lưng đi ra.
Hai hộ vệ cùng với một đám quan binh của tuần phòng doanh đều dùng ánh mắt kính phục vạn phần nhìn Thất Tiểu công tử.
Không ngờ, lão nhân gia hắn chẳng những tuấn tú mà ngay cả thủ đoạn ghẹo gái cũng độc đáo như thế, bá đạo phi phàm.