Chương 1096: Nữ hài tử quá đáng sợ (3)
“Chốc nữa các ngươi đều tới làm chứng, xem ta đánh phục nàng ta thế nào.” Vương An Nghiệp vuốt va chuôi kiếm, nội tâm ẩn nhẫn hưng phấn.
Đã bao lâu rồi, bao lâu chưa cảm nhận được vui vẻ như vậy rồi.
Các đệ đệ muội muội trong nhà, hắn cũng ngại ức hiếp, nhưng người lớn hơn hắn thì hắn chẳng đánh thắng ai.
Khó khăn lắm mới gặp được đồng bối, thân thủ còn không kém, thật là vui quá đi. Lẽ nào là “tương ngộ lương tài”, “tương phùng hận vãn” mà thái gia gia nói?
Trong sự hò reo inh ỏi của tuần phòng doanh và hộ vệ, mọi người đã tới gò đất trống, vây thành một vòng, bắt đầu cỗ vũ cố lên cho Thất Tiểu công tử.
Chẳng mấy chốc, cô nương kia cũng tức giận đi ra.
Nàng ta lau mặt, đổi thành kình trang huyền vũ dạng nữ xinh đẹp, trên tay còn cầm một thanh kiếm, hiện ra anh tư ngút ngàn mà xinh đẹp bất phàm.
Tuổi còn nhỏ đã có thể có dáng vẻ như vậy, đây là một hạt giống mỹ nhân hiếm có, tương lai chắc chắn là tuyệt sắc mỹ nhân.
“Dô, không ngờ tiểu ăn mày này lại xinh đẹp như vậy.” Hộ vệ Giáp cảm khái nói: “Rất xứng với Thất Tiểu thiếu gia của chúng ta.”
“Ngươi đừng nói bậy.” Hộ vệ Ất nói: “Xinh đẹp thì có tác dụng gì? Vẫn nên xem môn đăng hộ đối. Thân phận của Thất Tiểu công tử nhà chúng ta, e là ngay cả đích nữ Tử Phủ cũng phải xếp hàng.”
“Ngươi biết cái gì? Tiểu cô nương này còn trẻ, e là còn chưa tới mười tuổi đã có tu vi Luyện Khí cảnh tầng ba, giá trị một thân y phục kia cũng xa xỉ, khả năng cao không phải xuất thân từ gia tộc bình thường. Lẽ nào, nàng ta nói thật, thật sự là…”
“Không phải chứ? Nếu thật sự như vậy thì đỉnh rồi. Hay là ngươi đi thông báo với thiếu tộc trưởng đi?”
“Ta vẫn muốn ở lại xem tỉ thí, ngươi đi đi.”
Khi hai hộ vệ Giáp Ất ta một câu ngươi một câu, Ngô Ức La và Vương An Nghiệp đã mặt đối mặt giằng co rồi.
“Tiểu nha đầu, ngươi còn nhỏ đã có thể tu luyện tới Luyện Khí cảnh tầng ba, đã rất không dễ. Có điều, đại chiêu kiếm ý 【 Đại Hải Vô Lượng】do ta mất một nén hương để lĩnh ngộ không phải thứ dễ phá như thế, nếu không có tự tin, nhân lúc còn sớm mà đầu hàng!”
Vương An Nghiệp đứng ôm kiếm, ánh mắt lạnh lẽo tựa như một cao thủ tuyệt thế.
“Hừ. Ngươi có thể tu luyện tới Luyện Khí cảnh tầng ba đỉnh phong ở độ tuổi này cũng rất lợi hại. Có điều, sau khi ta xuất chiêu kia ra, ngay cả bản thân ta cũng sợ hãi…” Ánh mắt của Ngô Ức La cũng tràn ngập kiêu ngạo.
“Được được được, vừa hay cho ta cảm nhận chút đáng sợ nào.”
“Đồ háo sắc xem kiếm!”
Sau khi buông lời gây hấn, hai người lại binh binh bang bang đánh nhau. Dáng vẻ đánh rất đẹp, hộ vệ và tuần phòng doanh đều tấm tắc khen hay.
Có điều nói thật, chiêu thức của hai người thật sự quá non nớt, tựa như gà rau mổ nhau.
Hết cách, tuy bọn họ đều có thiên phú tuyệt đỉnh, huyết mạch bất phàm, tu luyện cũng tiến bộ thần tốc. Nhưng suy cho cùng vẫn còn quá nhỏ, một người mười tuổi, một người chín tuổi, có thể có bao nhiêu thời gian để mài giũa chiến kỹ Huyền Vũ?
Khi bọn họ đang đánh nhau vẫn phải thổi phồng thương nghiệp lẫn nhau.
“Diệu chiêu, diệu chiêu tuyệt thế. Tiểu ăn mày, chiêu kiếm quyết này của ngươi tên là gì?”
“Hừ, ta tên Ngô Ức la, không tên tiểu ăn mày. Kiếm chiêu này tên “Tử Khí Đông Lai”, chính là do phụ vương ta sáng tạo ra. Đồ háo sắc, thân pháp của ngươi không tệ, có chút thú vị.”
“Ta tên Vương An Nghiệp, không tên đồ háo sắc. Thân pháp này chính là 【 Liễu Nhứ thân pháp 】, tuy chỉ là trung phẩm nhưng tu luyện càng lên cao thì cũng có thể nhanh nhẹn khó lường như ta.”
Thổi phồng lẫn nhau như vậy, ngay cả hộ vệ Giáp và hộ vệ Ất cũng sắp không nhìn nổi nữa. Chiêu thức của hai người họ gà cỡ nào, trong lòng bọn họ không rõ sao?
Có điều, ai bảo bọn họ chỉ là hộ vệ Giáp Ất ngay cả tên cũng không có? Hai người chỉ có thể vừa sầu vừa dối lòng máy móc khen hay.
“Vương An Nghiệp, đối mặt với thiên kiêu cùng thời như ngươi đây, chiêu thức bình thường đã không là gì với ngươi rồi. Xem một chiêu 【 Thương Long gầm gừ】của ta.”
Ngô Ức La nói xong liền vươn tay bày ra tư thế soái khí, khí thế toàn thân lập tức thay đổi.
Một cỗ khí tức uy nghiêm cường hãn lan tràn lên trên người của nàng ta, nhưng sắc mặt nàng ta cũng hơi tái nhợt, trán nhễ nhại mồ hôi, hiển nhiên vô cùng tốn sức.
Vào lúc Vương An Nghiệp đang chuẩn bị cười nhạo nàng ta, bỗng dưng, phía sau nàng ta ngưng tụ ra một đạo hư ảnh nhàn nhạt, đó là một đạo hư ảnh hình rồng màu vàng mỏng manh tựa như có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Tuy rất nhỏ, hư ảnh cũng rất nhạt nhưng đó thật sự là hư ảnh pháp tướng!
Tuy nhiên con Thương Long này chỉ là một con ấu long.
“Gào…”
Hư ảnh ấu lòng mỏng manh tựa như có thể biến mất bất cứ lúc nào khẽ ngẩng đầu, phát ra một tiếng ngâm non nớt.
Vào lúc này, một cỗ cảm giác uy áp nhàn nhạt bao trùm toàn hiện trường.
“Cái gì?”
Hộ vệ Giáp Ất đều là tinh anh trong Linh Đài cảnh, cũng xem như là có kiến thức rộng trong Vương thị, lập tức nhận ra đó là hư ảnh pháp tướng.