Chương 1097: Nữ hài tử quá đáng sợ (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1097: Nữ hài tử quá đáng sợ (4)

Hai bọn họ đều bị dọa ngốc.

CMN, đó là hư ảnh pháp tướng.

Tuy đạo hư ảnh pháp tướng đó nhỏ tới mức hơi buồn cười nhưng dù có yếu hơn thì cũng là hư ảnh pháp tướng.

Hư ảnh pháp tướng cần tu vi chống đỡ, nhưng lại không quá liên quan quá lớn tới tu vi. Có thể kích phát ra hư ảnh pháp tướng hay không đều dựa vào mức độ nồng đậm của huyết mạch. Người có thể kích phát ra hư ảnh pháp tướng ở Luyện Khí cảnh, chắc chắn không phải là cấp thiên kiêu bình thường.

Mà nàng ta mới chưa tới mười tuổi đã có thể kích phát ra hư ảnh pháp tướng, chắc chắn sẽ là người xếp vào hàng đầu bảng trong thiên kiêu.

“Vương An Nghiệp, ta hỏi ngươi sợ hay không.” Trong ánh mắt trong veo như bảo thạch của Ngô Ức La lộ ra vẻ kiêu ngạo vô tận: “Có thể bức ra hư ảnh pháp tướng của bổn tiểu quận chúa cũng đủ cho ngươi kiêu ngạo rồi. Dựa vào kiếm chiêu kiếm ý lĩnh ngộ trong một nén hương của ngươi, vốn không thể chống đỡ.”

“Đùa gì vậy? Chỉ dựa vào con tiểu nê thu giương nanh múa vuốt này của ngươi cũng muốn trấn áp Vương An Nghiệp ta?”

Tuy Vương An Nghiệp hơi bất ngờ nhưng lại càng hưng phấn hơn.

Chỉ thấy khí thế xung quanh hắn chợt thay đổi, cũng có một cỗ năng lượng uy nghiêm cường hãn lan tràn lên.

Trong ánh mắt của hắn ta vừa hưng phấn vừa kiêu ngạo: “Đừng tưởng toàn thiên hạ chỉ có ngươi có hư ảnh pháp tướng.”

Nói xong, một đạo hư ảnh pháp tướng nhàn nhạt ngưng tụ phía sau Vương An Nghiệp, đó là một cái cây xanh biếc, sinh cơ dạt dào.

Đương nhiên cũng có vẻ có hơi nhỏ bé, không có dáng vẻ trưởng thành ra.

Có điều, hắn thi triển ra cũng vô cùng mất sức, trán không ngừng rỉ mồ hôi.

“Cái gì? Ngươi, ngươi cũng có thể kích hoạt hư ảnh pháp tướng? Một cái cây? A, chỉ là một cái cây, sao có thể sánh với pháp tướng Thương Long của ta.”

“Nào, thử xem.”

Hai người mang theo hư ảnh pháp tướng, giằng co qua lại như vậy, khí tức không ngừng xung đột.

Vào lúc hết sức căng thẳng này, trên bầu trời đột nhiên truyền tới một giọng nói trầm ổn nghiêm túc mà tức giận: “Vương An Nghiệp, không được làm bậy! Mau thu hư ảnh pháp tướng lại.”

“Gia gia?”

Vương An Nghiệp mất khí thế, vội vàng thu hư ảnh pháp tướng lại, ngoan ngoãn lùi về sau.

Trên thực tế, thực lực hiện giờ của hắn vận dụng pháp tướng vẫn vô cùng tốn sức, cho dù gia gia không tới, hắn cũng sắp không kiên trì được nữa.

Mà Ngô Ức La cũng vô cùng mất sức, thấy vậy cũng mau chóng lặng lẽ nhân lúc này thu hư ảnh pháp tướng lại, nép sang một bên thở hồng hộc.

Mà đúng lúc này, trong bầu trời, có hai đạo nhân ảnh đáp xuống, vững vàng đáp trên quảng trường.

Người trước một thân thanh bào, khí chất như vực sâu núi cao, nho nhã mà khí độ phần phật.

Dưới cằm của hắn lưu lại chút râu, lộ vẻ cực kỳ trầm ổn, loáng thoáng có chút cảm giác uy nghiêm. Đây hiển nhiên là khí thế đứng ở vị thế cao lâu dài dưỡng ra.

Người này chính là đương kim thiếu tộc trưởng của Trường Ninh Vương thị, Vương Tông An.

Một mình phụ trách khai phá Thanh La vệ mấy mươi năm, năng lực của hắn đã sớm được rèn giũa, đã là một người nắm quyền có thể làm chủ một phương.

Mà tu vi của hắn cũng đã sớm thăng cấp Thiên Nhân cảnh từ mười mấy năm trước rồi, bây giờ đã là tu vi Thiên Nhân cảnh tầng ba.

Mà nam tử trung niên mặc quan phục phía sau hắn ta, tuy cũng là tu vi Thiên Nhân cảnh nhưng khí chất và khí thế lại kém một bậc lớn so với Vương Tông An.

Hơn nữa, từ vị trí đứng mà đánh giá, hắn cũng đứng sau Vương Tông An nửa người, rõ ràng là hành động theo Vương Tông An.

Hộ vệ và tuần phòng doanh nhìn thấy hai người họ, vội vàng tiến lên hành lễ: “Tham kiến thiếu tộc trưởng, tham kiến thành thủ.”

Ai cũng biết, người làm chủ thật sự ở Thanh La vệ chính là thiếu tộc trưởng Vương Tông An của Vương thị.

Chẳng qua, vì thân phận thế gia tử của hắn, không tiện gia nhập vào trong hệ thống quan phủ, quản lý Thanh La vệ là danh bất chính ngôn bất thuận.

Vì vậy, Thái Sử An Khang dứt khoát phái một thành thủ có năng lực bình thường tới Thanh La vệ, chuyên phối hợp với Vương Tông An khai phá và quản lý Thanh La vệ.

Ngày thường, Vương Tông An cũng tính là người hòa nhã thân thiện nhưng lúc này, hắn lại không có tâm tư quan tâm hành lễ của đám thuộc hạ.

Sau khi tùy ý xua tay, hắn dời lực chú ý tập trung lên người tiểu cô nương kia, hắn càng nhìn càng chau mày, giọng nói nghiêm túc: “Tiểu cô nương, huyết mạch của ngươi là Thương Long huyết mạch? Lẽ nào ngươi họ Ngô?”

Ở Đại Càn quốc, Thương Long huyết mạch là huyết mạch mang tính đặc trưng của hoàng thất. Chẳng qua, do huyết mạch của tu sĩ Huyền Vũ bây giờ ngày càng hỗn tạp, cho dù là trong hoàng thất, người có thể kích hoạch Thương Long huyết mạch cũng có tỉ lệ không cao.

“Chào gia gia, ta tên Ngô Ức La.” Nói xong, nàng ta còn ngoan ngoãn hành lễ.

Đừng thấy Ngô Ức La ở trong nhà là người lật trời, cũng oán giận Vương An Nghiệp vô cùng nhưng suy cho cùng vẫn là người được giáo dục và huấn luyện nghiêm khắc từ nhỏ, ở trước mặt trưởng bối rất ngoan ngoãn lịch sự.