Chương 1098: Nữ hài tử quá đáng sợ (5)
Quả nhiên!
Vương Tông An nhíu chặt mày, trừng mắt với Vương An Nghiệp.
Tiểu nghiệt chướng ngươi gan to bằng trời, ngay cả huyết mạch hoàng thất cũng dám lăng nhục.
Vương An Nghiệp tỏ vẻ vô tội.
Hắn chỉ bắt nghi phạm mà thôi…
Khóe miệng Vương Tông An giật giật.
Tiểu tử này thật sự ỷ vào may mắn, ngày càng vô pháp vô thiên. Đợi sau này xử lý hắn sau!
Hắn ta thu hồi ánh mắt, trong lòng lại không hề lo lắng.
Bây giờ, Trường Ninh Vương tị đã sớm không còn là gia tộc yếu kém không có căn cốt như năm xưa, đối với những kiểu quận chúa bình thường, vốn không hề sợ hãi.
“Ức La cô nương, ngươi là hài tử của thân vương gia hay là quận chúa nhất mạch nào?” Vương Tông An hòa nhã hỏi.
Nếu là quận vương gia yếu một chút, với danh vọng bây giờ của Vương thị, tuy thu dọn kết cục hơi phiền nhưng cũng không tính là khó.
“Bẩm gia gia, phụ vương ta tên Ngô Minh Viễn, phong hiệu ‘An quận vương’.” Ngô Ức La lễ phép đáp, còn không quên ném ánh mắt đắc ý về phía Vương An Nghiệp.
“An quận vương?”
Sắc mặt của Vương Tông An lập tức nghiêm túc lên, ánh mắt nhìn Vương An Nghiệp càng tức không thể phát tiết.
Gần đây trong hội nghị cấp cao trong gia tộc, cái tên chuẩn đế tử An quận vương được nhắc tới không ít.
Hắn thực sự không ngờ, đại tôn tử nhà mình không gây sự thì thôi, một khi gây sự, cư nhiên lại chọc tới khuê nữ của An quận vương!
Chính vào lúc này
Trên bầu trời vang lên một tiếng chim ưng kêu lảnh lót.
Ngay sau đó, hai chiếc phi liên hoa lệ từ trên cao đáp xuống, ngừng trên quảng trường.
Còn chưa đợi phi liên dừng hẳn, trong một chiếc phi liên đã truyền ra giọng nói của trấn tả vương Ngô Điện Sơn: “Tông An thiếu tộc trưởng, mau triệu tập nhân mã, phong tỏa Thanh La vệ.”
Trong giọng nói của ông ta còn lộ ra sự lo lắng rõ ràng.
Chuyện có thể khiến quận vương lo lắng như vậy không nhiều, lẽ nào là…
Vương Tông An lập tức nháy mắt, nhìn về Vương An Nghiệp và Ngô Ức La đang tỏ vẻ vô tội, chỉ cảm thấy từng trận đau đầu.
Được lắm, xem ra hai đứa nhóc này đều không phải là đèn tiết kiệm dầu gì!
Có điều, cho dù khó khăn tới mấy, nên đối mặt vẫn phải đối mặt.
Vương Tông An nhanh chóng thu lại tâm tình, cao giọng nói: “Quận vương điện hạ, Tông An ở đây, mời dịch xe tới đây.” Cũng không thấy hắn nói chuyện dùng bao nhiêu sức, giọng nói như tụ sóng thành bó, tinh chuẩn hướng về phía hai chiếc phi liên kia.
Rơi vào trong tai của mọi người trong phi liên, giọng nói không gấp không vội, vững vàng rõ ràng.
“Đây là Tông An thiếu tộc trưởng sao?” Trong một chiếc phi liên Long Ưng trong đó, Ngô Minh Viễn đường hoàng đại khí mà ngồi, nghe vậy hơ lộ ra biểu cảm tán thưởng: “Huyền kình hùng hậu, khí định thần nhàn, e là thiếu tộc trưởng này không đơn giản.” Thân là một trong hai chuẩn đế tử, ra ngoài tại ngoại hắn cũng có chút yêu cầu với khí độ của bản thân. Tự nhiên không thể giống như trấn tả vương, lòng như lửa đốt.
Một trong những thủ lĩnh của Thiên Khuyết, Thiên Diễm tiên tử thường sẽ đưa cho hắn một số tình báo liên quan về các nhân vật của Vương thị, trong đó tuy thiếu tộc trưởng Vương Tông An được nhắc tới mấy lần nhưng không hề khắc sâu.
Bây giờ xem ra có lẽ là Thiên Diễm tiên tử hơi bị che mắt rồi.
“Ngô Minh Viễn.” Công Dã Thanh Nhụy tức giận trừng mắt: “Chuyện Ức La mất tích lớn như vậy, mà chàng còn có thể bình tĩnh như không, có tâm tư đánh giá người khác. Ta nói cho chàng biết, nếu nữ nhi có chuyện gì, lão nương liều với chàng.”
Lúc đang nói, hai chiếc phi liên do Long Ưng kéo từ trên trời đáp xuống, trong đó một chiếc là phi liên của trấn tả quận vương phủ mà Vương Tông An quen thuộc. Chiếc còn lại, vẻ ngoài trông hơi khiêm tốn nhưng ký hiệu trang trí lại hiện rõ quý khí của hoàng thất.
Hắn tỉ mỉ phát hiện ký hiệu từ một góc, có lẽ là một trong những ”chuẩn đế tử” khá được “theo dõi” gần đây trong Vương thị, nhận dạng của An quận vương phủ. Đặc biệt là Vương Tông An quan sát được sắc mặt của tiểu cô nương Ngô Ức La hơi chột dạ nấp về sau, trong lòng đã chắc chắn.
Ngay sau đó, hắn không đợi quý khách từ trên phi liên bước xuống, dựa theo lễ nghĩa tiến lên trước, dáng vẻ khéo léo hành lễ nói: “Trường Ninh Vương thị Tông An, cung nghênh trấn tả quận vương điện hạ.”
Còn chuyện đã nhận ra An quận vương tọa giá trước, phải giả câm giả điếc một phen, tránh cho người ta biết, thực sự Vương thị đã sớm theo dõi ông ta. Mà thành thủ Triệu Đông Dịch ở phía sau Vương Tông An nửa bước, cũng chắp tay hành lễ.
Mọi người trên phi liên đi xuống.
Trấn tả quận vương Ngô Điện Sơn cố ý lùi lại sau An quận vương Ngô Minh Viễn một bước, kiên nhẫn giới thiệu với Vương Tông An: “Tông An không cần đa lễ, nào, ta giới thiệu với ngươi, vị này là An quận vương Ngô Minh Viễn, vị này là An quận vương phi Công Dã Thanh Nhụy.” Cho dù nội tâm ông ta hơi gấp gáp nhưng cũng phải theo từng bước một.
“Tông An bái kiến An quận vương, quận vương phi.” Vương Tông An hành lễ đúng mực: “Uy danh của An quận vương, Tông An nghe như sấm đánh ngang tai.”