Chương 1099: Trời này! E là sắp biến rồi! (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1099: Trời này! E là sắp biến rồi! (1)

An quận vương cũng tiến lên hai bước, hai tay nâng trong không trung nói: “Tông An thiếu tộc trưởng miễn lễ, ta chẳng qua là quận vương nhà hạ, đâu tới mức được khen như vậy.”

Sau khi hàn huyên đôi ba câu, Công Dã Thanh Nhụy tính cảnh hấp tấp nói: “Tông An thiếu tộc trưởng, ấu nữ Ức La nhà chúng ta lừa gạt hộ vệ, bỏ nhà chạy tới Thanh La vệ chơi. Mong Tông An giúp đỡ phong tỏa Thanh Lạ vệ, tìm hài tử kia.”

Đừng nói bà ta là quận vương phi, ngay cả An quận vương, trong tình huống không có bệ hạ trao quyền, cũng không có quyền trực tiếp mệnh lệnh quan phủ địa phương hoặc là các thế gia địa phương làm gì.

Muốn người làm việc còn phải dựa vào mặt mũi của quận vương đưa ra thỉnh cầu. Huống hồ, tuy Trường Ninh Vương thị chỉ là thế gia Lục phẩm nhưng cũng không phải là Lục phẩm bình thường không có nền tảng gì.

Có điều quan phủ và thế gia địa phương bình thường, chỉ cần không phải là chuyện xung phá lợi ích hoặc liên hệ trọng đại, khả năng cao đều sẽ nể mặt.

“Tông An, An quận vương không phải là quận vương điện hạ bình thường.” Ngô Điện Sơn ở bên cạnh lên tiếng nhắc nhở: “Chuyện này, ngươi phải dốc toàn lực ứng phó, bảo đảm an toàn của tiểu quận chúa.”

Vương Tông An nhìn ra sau lại thấy Vương An Nghiệp và Ngô Ức La sớm đã trốn ở góc tường đối nhau, xa xa còn dang mắt to trừng mắt nhỏ với nhau, bộ dáng rất không thuận mắt lẫn nhau.

Mí mắt hắn giật giật, ho khan một tiếng nói: “Vương An Nghiệp, ngươi qua đây cho ta.”

Vương An Nghiệp cúi đầu, ngoan ngoãn đi ra, bộ dáng hữu khí vô lực. Cho tới nay, người luôn trải qua cuộc sống nhàm chán, vừa nhìn đã thấy điểm đích như hắn cuối cùng cũng cảm nhận được kích thích của cuộc sống.

“Dô, đây chẳng phải là Thất Tiểu công tử tiếng tăm lừng lẫy của Trường Ninh Vương thị, Vương An nghiệp sao? Bình thường ngươi vẫn luôn tràn ngập nguyên khí, sao hôm nay lại sa sút như vậy?” Quận vương Ngô Điện Sơn nhìn qua nhìn lại trên người Vương An Nghiệp, trong miệng ông ta mang theo trào phúng, tựa như tràn ngập ác ý với tiểu Thất, tựa như trước đây có chút hiềm khích.

“An Nghiệp bái kiến quận vương điện hạ.” Vương An Nghiệp cung kính hành lễ đáp: “Không biết gần đây quận vương điện hạ thu hoạch Lộ Á như thế nào? Có thành công câu được 【 Ngân Nguyệt Bạc】trong Ngọc Đàm Thiên Hồ không?”

“Tên xú tiểu tử này…Bớt đề cập tới chuyện riêng tư ở đây với ta đi.” Ngô Điện Sơn tức giận thổi râu trừng mắt, nói: “Thứ Lộ Á chơi là tâm cảnh và quá trình, không truy cầu câu được nhiều hay ít và phẩm chất cá. Không giống mấy ranh con, không hiểu chân vị trong Lộ Á, chỉ biết ỷ có mấy phần vận khí…huênh hoang tự đắc. Bỏ đi bỏ đi, nói với ngươi cảnh giới này ngươi cũng không hiểu, sau này không được nhắc nữa.”

“Vậy được, ta đổi chủ đề. Gần đây sức khỏe của Thiên Nhu muội muội như thế nào? Nghe nói lúc trước bị ốm, ta còn cho ngườ tặng chút Linh dược Linh thiện, kết quả bị vứt ra.” Vương An Nghiệp chớp mắt, quan tâm nói: “Mấy ngày trước, ta còn chuẩn bị tới cửa thăm Thiên Nhu muội muội. Nhưng môn phòng hồi báo, quận vương điện hạ đã hạ lệnh, nếu ta dám bước vào quận vương phủ thì sẽ đánh gãy hai chân của ta…”

Sắc mặt Ngô Điện Sơn lập tức cứng lại, tiểu tử ngươi thật quá đáng, đây đã không còn là phạm trù bới móc riêng tư, thuần túy chính là đang đánh vào vết thương cũ.

Sở dĩ Thiên Nhu “bị bệnh” không tiếp khách còn không phải do tiểu tử ngươi gây ra?

Có điều, suy cho cùng hai bên chênh lệch tuổi tác quá lớn, vai vế cách biệt không nhỏ. Ngô Điện Sơn ôm một bụng bất mãn cũng không tiện phát tiết với nhóc con mười tuổi, chỉ có thể liếc nhìn Vương Tông An nói: “Tông An thiếu tộc trưởng, ngươi gọi tiểu tử này ra, thuần túy chính là chọc tức bổn vương sao?”

Tuy Vương Tông An nín cười trong lòng không ngớt, về chuyện giữa tôn tử nhà mình và quận vương điện hạ, nghĩ lại thì thực sự khiến người ta cạn lời. Có điều, lúc này hắn còn phải giả vờ nghiêm túc mà đứng đắn nói: “Quận vương điện hạ, chúng ta nên nói chính sự trước đi.”

Phu thê An quận vương ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này cũng hơi cảm thấy quái dị, đường đường là một quận vương, rốt cuộc đã trải qua chuyện gì? Mới kết thù với một tiểu nam hài tuấn tú, khôi ngô bất phàm?

Nếu không phải bọn họ nóng lòng, nói không chừng sẽ âm thầm cười, ngài đường đường là quận vương cũng mất mặt thế này.

“Đúng đúng, chính sự, nói chính sự.” Công Dã Thanh Nhụy vội nói: “Tông An thiếu tộc trưởng, ngươi xem tiếp theo…”

“Vương phi chớ lo, tiểu quận chúa không sao.” Vương Tông An xoay người cao giọng nói: “Ức La tiểu quận chúa, quận vương và quận vương phủ đều tới rồi, nên mau ra đi.”

Ức La?

Ở đây!

Phu thê An quận vương thuận theo hướng nhìn của Vương Tông An, quả nhiên nhìn thấy nữ nhi bảo bối nhà mình đang lấp ló thu mình trong góc.

“Ngô Ức la, ngươi mau lăn ra cho lão, ta.” Công Dã Thanh Nhụy buông xuống tảng đá lớn trong lòng, trực tiếp tức giận mắng.

Ngô Ức La và Vương An Nghiệp thật sự là cùng một dáng vẻ đức hạnh, ưỡn ẹo đi ra từ trong góc, ủ rũ, chán chường. Lúc đi tới bên cạnh Vương An Nghiệp, còn lén lút trợn mắt với hắn, tựa như đang oán trách đều tại ngươi, nếu không bổn tiểu quận chúa đã sớm cao chạy xa bay rồi.