Chương 1100: Trời này! E là sắp biến rồi! (2)
“Ngô Ức La, ngươi thành thật khai mau, rốt cuộc là sao đây?” Công Dã Thanh Nhụy tóm chặt Ngô Ức La, tức giận không thể nhịn được nói: “Ngươi nói rõ mồn một cho ta, ngay từ lúc đầu, nếu dám che giấu nửa điểm, đừng trách ta…”
Ngô Ức La run lên, ánh mắt đảo vòng, hung dữ liếc sang bên cạnh, miệng nhỏ dẫu lên, nước mắt lập tức trào ra, bổ nhào vào trong lòng của Công Dã Thanh Nhụy: “Mẫu phi, người ta, người ta uất ức chết mất. Vương An Nghiệp, ô, chính là tên xấu xa ức hiếp người ta.”
Cảnh tượng lúc này cũng chỉ có họa thủy đông dẫn(*) mới có đường sống.
(*): dùng thủ đoạn nhất định để bản thân không chịu tổn thất mà để người khác gánh chịu thay.
Sau đó, ánh mắt của phu thê An quận vương cùng với trấn tả vương đều rơi lên người Vương An Nghiệp. Một cỗ khí tức tiêu sát lập tức ngưng tụ lên.
“Ta?” Vương An Nghiệp trừng to mắt: “Ta ức hiếp ngươi khi nào?”
“Ngươi còn muốn chối? Chẳng những ngươi lừa ta vào trong ngục giam, còn dùng một chiêu kiếm chiêu lĩnh ngộ được trong một nén hương, Đại Hải Vô Lượng, đánh nát tơi y phục của ta.” Ngô Ức La cáo trạng: “Hắn, hắn còn ôm ta, sỉ nhục ta?”
Y phục…Đánh nát tơi? Còn ôm?
Phu thê An quận vương nhìn nhau, như bị sét đánh, đây há chẳng phải có nghĩa nữ nhi bảo bối bị…bị…
“Tên xú tiểu tử ngươi lại, lại dám…” Công Dã Thanh Nhụy tức giận loạng choạng muốn ngã, suýt chút hộc máu.
Mà sắc mặt của An quận vương cũng tái xanh tới cực hạn, hắn ta coi nữ nhi bảo bối là bảo bối trong lòng, nâng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, lại bị xú tiểu tử kia…
Ngay cả trấn tả vương Ngô Điện Sơn cũng như bị sét đánh, tiểu tử Vương An Nghiệp này được lắm? Nửa năm trước, vì lúc tương thân xảy ra chút sai lầm, chọc tức tằng tằng tôn nữ của ông ta suýt chút bệnh luôn.
Bây giờ chưa được bao lâu đã chọc tới Ức La tiểu quận chúa? Tiểu tử này, không ngờ là sát thủ của tiểu quận chúa quận vương gia.
Vương Tông An lập tức đau đầu, vội vàng chắp tay nói: “An quận vương, quận vương phu hãy bớt giận, trong đó chắc chắn có ẩn tình, vẫn mong cho An Nghiệp một cơ hội biện bạch.”
Tuy hắn ta có cảm giác xúc động muốn đánh tiểu tử kia, nhưng cũng biết phẩm tính của tôn nhi nhà mình, tuyệt đối không tới mức như vậy.
“Cũng phải.” Ngô Điện Sơn ở bên cạnh cũng khuyên: “Trường Ninh Vương thị gia giáo nghiêm khắc, tuy thi thoảng xú tiểu tử Vương An Nghiệp này chọc tức người ta nhưng cũng không tới mức khó coi như vậy. An quận vương, quận vương phi, cho hắn một cơ hội tự bạch đi.”
“Đây là đương nhiên.” An quận vương hít sâu hai cái, khôi phục lại vẻ ung dung vài phần, kéo nương tử Công Dã Thanh Nhụy sắp phát tiết lại: “An quận vương phủ chúng ta nói lý lẽ, không thể chỉ nghe lời của một phía Ức La. Cho dù phải trị tội ngươi cũng phải dùng pháp luật và chứng cứ.” Ông ta cũng biết, Trường Ninh Vương thị bây giờ không phải là thế gia dễ ức hiếp như thế.
“Được thôi.” Vương An Nghiệp vẫn bình tĩnh như thường, vuốt lại mạch suy nghĩ nói: “Chuyện này phải nói từ trạm dịch quận thành…”
Mạch suy nghĩ của hắn rõ ràng, ăn nói linh hoạt, không nhanh không chậm kể hết ngọn nguồn mọi chuyện ra. Trong lúc đó, mấy lần Ngô Ức La muốn chen vào, nhưng Vương An Nghiệp kể đều là chuyện thực sự cầu thị…
Chẳng mấy chốc, mọi người đã biết chân tướng của sự việc. Sau đó, dưới sự thấp giọng tra hỏi của Công Dã Thanh Nhụy, Ngô Ức La cũng chỉ thành thật trả lời: “Chuyện như vậy không sai nhưng hắn bắt oan ta, ôm ta, còn đánh nát…”
Lời còn chưa nói hết đã bị Công Dã Thanh Nhụy bịt miệng, loại chuyện xấu hổ chết người như vậy, tiểu cô nãi nãi ngươi có thể đừng hở tí lại treo trên miệng được không?
“Có điều tiểu tử này…” Công Dã Thanh Nhụy nhìn Vương An nghiệp, cũng rất thuận mắt, mi thanh mục tú, tỏa sáng sạch sẽ, ở tuổi này lại có thể khiến tiểu ma vương trong nhà chịu thiệt.
Ô? Hình như cũng không tệ.
“Khụ khụ!” Trấn tả vương Ngô Điện Sơn cũng là người lõi đời, ông ta ho khan hai tiếng nhắc nhở: “Tiểu quận chúa mệt rồi, mọi người về nghỉ ngơi trước, sau đó nói chuyện này sau.”
“Tông An thiếu tộc trưởng, e là chuyện này không phải chuyện ngươi có thể kết được. Mau chóng phái người mời Thủ Triết gia chủ tới, cùng thương thảo chuyện này nên giải quyết thế nào đi.”
“Đa tạ điện hạ giải vây, ta sẽ phái người mời phụ thân đại nhân tới.” Khóe miệng Vương Tông An co lại, chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ. Quả nhiên không phải chuyện mà hắn có thể giải quyết được!
Mặc kệ, cứ cùng phu thê An quận vương ăn uống trước đã. Chuyện gì đều phải đợi phụ thân đại nhân tới đích thân xử lý.
…
Vào lúc này, phía Tây Nam Lũng Tả quận, Đại Hoang Trạch.
Nằm gần vị trí miệng hồ lô ở hướng An Giang, đội thi công của Vương thị đang bận rộn hừng hực khí thế. Lúc này mới chưa được bao lâu, đê đập trong kế hoạch đã có hình dáng ban sơ rồi, Thủy Long Trận cũng đã bắt đầu công tác.
Dòng nước đổ ra “ào ào ào”, bất tri bất giác, mực nước trong Hoang Trạch đã bắt đầu từ từ hạ xuống, những bãi bùn vốn bị chìm trong nước kia đã bắt đầu dần lộ ra mặt nước.