Chương 1109: Thủ Triết khảo hạch chuẩn đế tử! Phong ba sắp nổi (2)
Người khác đối diện với một chuẩn đế tử đều nghĩ cách nịnh bợ. Mà nếu chuẩn đế tử muốn nhận người nối gót và thần tử cũng sẽ quan sát điều tra tỉ mỉ, sau đó sẽ khảo hạch gì đó…
Kết quả Vương Thủ Triết ở đây thì hay rồi, vị trí của hai người trực tiếp đổi ngược lại, biến thành Vương Thủ Triết kiểm tra chuẩn đế tử, đây rốt cuộc là ai nhận ai?
Có điều, Ngô Minh Viễn cũng không để ý về chuyện này lắm.
Ông ta hiếm khi gặp được một người nguyện ý nghe ông ta nói những thứ này, còn có thể nghe hiểu, thậm chí gãi đúng chỗ ngứa đề ra câu hỏi, lúc này nói chuyện rất say sưa, nào có thể dừng lại được?
Ông ta thích thú uống cạn Tiên Trà, tiếp tục nói: “Vấn đề của Thủ Triết quả thật chỉ thẳng tới mệnh môn. Về điểm này, ta đã có kế hoạch toàn diện. An Bắc vệ chúng ta tiếp giáp Tây Hải quận, từ An Bắc vệ về phía Tây, bờ Tây Hải gần chúng ta nhất, khoảng cách thẳng tắp chỉ có hai ngàn dặm.”
“Tây Hải” không phải là biển chân chính mà là một hồ nước ngọt trong Tây Hải quận, vì diện tích rộng lớn, có thể so với biển mà đặt tên.
“Kế hoạch của ta là dùng Tây Hải làm khởi điểm khai tích ra một con kênh lớn nhân tạo, đầu tiên là thông suốt mọi thứ, liên thông Tứ Hải quận và Tây Bắc vệ, mà sau đó lấy Tây Bắc vệ làm khởi điểm, thông suốt Nam Bắc, thông thẳng tới quốc đô Quy Long Thành. Như vậy, có thể giải quyết vấn đề thiếu nước của Đạt Lạp Đại Hoang Mạc, lại có thể khơi thông hà đạo, giải quyết vấn đề khó khăn trong vận tải.”
Nói đến chuyện này, ánh mắt của Ngô Minh Viễn phát sáng, có thể thấy ông ta cực kỳ nghiêm túc quy hoạch chuyện này.
Chỉ là ở gần đó, An quận vương phi đang lắng tai nghe lại bất đắc dĩ thở dài: “Điện hà nhà chúng ta lại bắt đầu chào hàng kế hoạch vĩ đại của chàng ấy rồi. Hi vọng sau khi Thủ Triết gia chủ nghe xong, có thể chịu đựng được, đừng mắng là hoang đường mà phất tay áo bỏ đi là được.”
“Thanh Nhụy tỷ tỷ yên tâm, năng lực chịu đựng của phu quân nhà ta khá mạnh.” Liễu Nhược Lam che miệng cười khẽ nói: “Hơn nữa bản thân chàng ấy cũng thích quy hoạch đại cục, rất có duyên với quận vương điện hạ. Có điều, kế hoạch kia của điện hạ nghe ra cũng rất tốt, tại sao lại bị mắng là hoang đường?”
“Ầy, Nhược Lam muội muội có điều không biết, nội tình của vương phủ chúng ta gần như đã đầu tư hết vào trong việc khai thác An Bắc vệ rồi, mà ngày hồi vốn còn xa xăm mờ mịt. Tuy kế hoạch kia của điện hạ có vẻ không tệ nhưng trong quá trình đó cần tiêu hao nhân lực, vật lực cùng tài lực rất lớn, tuyệt đối không phải thứ bản thân chúng ta có thể gánh vác.”
“Trước đây, chàng ấy còn thượng biểu kế hoạch này với triều đình, muốn thuyết phục hoàng đế bệ hạ, do triều đình chi cấp để hoàn thành nhưng lại bị quần thần mắng là “vọng tưởng lệch lạc’. Thực ra, ngay cả nội bộ Công Dã thị chúng ta cũng không quá tán đồng với kế hoạch của điện hạ, thực sự độ khó quá lớn…”
Công Dã Thanh Nhụy hơi bất đắc dĩ nói.
Tuy bà ta muốn giúp phu quân hoàn thành tâm nguyên nhưng lại không thể cưỡng cầu nương gia hiệp trợ. Huống chi, với một hệ liệt kế hoạch kia của phu quân thực sự quá lớn, không chỉ công trình lớn, thời gian dài, mà hồi vốn cũng xa vời. Ngay cả thế gia Tam phẩm Công Dã thị cũng chưa chắc có thể gánh vác được.
Mà mấy chục năm qua, vốn đầu tư khổng lồ đã sớm khoét sạch nội tình của An quận vương phủ. Công Dã Thanh Nhụy chỉ mong An Bắc vệ biến lỗ thành lãi. Vì vậy cũng không xem trọng kế hoạch lớn đó.
Ngoài dự liệu, sau khi Vương Thủ Triết nghe xong lại liên tục gật đầu: “Không tệ, kế hoạch này rất có tầm nhìn. Con kênh đào lớn này một khi xây dựng thành công thì có thể hồi sinh An Bắc vệ cùng với dọc tuyến Tây Hải quận. Tuy đầu tư vô cùng lớn, chu kỳ công trình cũng rất dài nhưng lại có thể mang tới nguồn lợi nhuận lâu dài cuồn cuộn không ngừng.”
An quận vương cũng bị dọa giật mình, có điều chợt kích động lên, chộp lấy Vương Thủ Triết nói: “Thủ Triết gia chủ, ngươi cũng tán đồng với kế hoạch? Tốt tốt tốt, ta còn tưởng chỉ có Hạo hoàng huynh tán đồng.”
Mấy chục năm qua, ông ta cũng từng thử đi khắp nơi chào hàng quy hoạch này nhưng lại chỉ thu về vô số trào phúng. Người có lòng tốt khuyên ông ta, giờ này khắc này, nên để tâm vào cuộc chiến đế tử, chứ không phải là làm ra quy hoạch lớn hàng trăm hàng ngàn năm.
Cho dù đợi ngươi thật sự hoàn thành, cuộc chiến đế tử cũng đã sớm kết thúc, An quận vương ngươi chẳng qua chỉ là may Giá Y Thường cho tân đại đế mà thôi.
“Tại sao không tán đồng?” Vương Thủ Triết gật đầu không ngừng tán thưởng: “Kế hoạch hùng vĩ này một khi hoàn thành, tới hơn ngàn năm đã có thể khiến Đạt Lạp Đại Hoang Mạc dần xâm chiến, tăng thêm sức của hai đến ba quận cho Đại Càn, có trình độ lớn tăng cường quốc lực Đại Càn.”
“Chẳng những vậy, có sự duy trì kho thóc cỡ lớn của hai ba quận đó, đủ để nuôi sống thêm số lượng nhân khẩu gấp đôi hiện nay.” An quận vương kích động nói: “Đến chừng đó, quốc lực Đại Càn ta trở nên long thịnh, vậy Tây Tấn hoang dã đối đầu hàng ngàn năm với Đại Càn ta há có thể ngăn chặn được Huyền Giáp quân của Đại Càn ta?”