Chương 1108: Thủ Triết khảo hạch chuẩn đế tử! Phong ba sắp nổi (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1108: Thủ Triết khảo hạch chuẩn đế tử! Phong ba sắp nổi (1)

Một lúc sau, lại đánh xong một vòng nữa, cuối cùng hai đứa nhóc cũng ngoan ngoãn, tự thu mình trong góc bắt đầu oán niệm. Hai người nhìn nhau, đều không khỏi sinh ra cảm giác hơi đồng bệnh tương liên.

Vương Thủ Triết lại không nôn nóng chuyện liên hôn mà chậm rãi uống một ngụm Tiên Trà, cười khẽ nhìn An quận vương Ngô Minh Viễn: “Minh Viễn điện hạ, lần trước ta nghe Thiên Diễm tiên tử đề cập tới ngài đang trồng rừng phòng hộ quanh An Bắc vệ, thực hiện cải tạo đất, không biết thành quả như thế nào?”

Thành quả như thế nào, Vương Thủ Triết đã sớm nắm rõ mồn một.

Sự hiểu biết của hắn về Ngô Minh Viễn và An Bắc vệ vượt xa sự hiểu biết của Ngô Minh Viễn về Vương thị. 【 Quần Tiên Điện 】do gia tướng Vương Mai thành lập vào mấy chục năm trước đã dần thâm nhập An Bắc vệ, trở thành con mắt của Vương Thủ Triết.

Vừa nhắc đến chuyện này, Ngô Minh Viễn đã phấn chấn tinh thần, lập tức không còn mệt mỏi nữa: “An Bắc vệ nằm ở biên cương Tây Bắc Mạc Nam quận, chính là Đạt Lạp Đại Hoang Mạc, Tây Hải quận cùng với dải đất giao giới với Mạc Nam quận. Tuy khu vực đó tên là ‘vệ’ nhưng nói về diện tích thực tế, thực ra còn lớn hơn mấy lần so với sáu vệ phía Nam Lũng Tả.”

“Kế hoạch của ta là dần cải tạo thổ nhưỡng ở An Bắc vệ trước, sau đó dựa vào rừng phòng hộ không ngừng thẳng tiến ra Đạt Lạp Đại Hoang Mạc, trực tiếp biến cả Đại Hoang Mạc thành ốc thổ vài vạn dặm. Phải biết, tổng diện tích của cả Đạt Lạp Đại Hoang Mạc tương đương với nửa Đại Càn quốc.”

“Bây giờ, chỗ khó của kỹ thuật rừng phòng hộ đã được chúng ta đánh phá sơ bộ, có sẵn điều kiện kỹ thuật trồng trọt diện rộng. Người của chúng ta còn tìm thấy mấy thủy nguyên dưới lòng đất, giải quyết một phần vấn đề dùng nước tưới tiêu.”

“Chúng ta sử dụng cây nông nghiệp chủ yếu là 【 Nại Hạn Trân Châu Mễ (gạo trân châu chịu hạn)】, nó ưa sáng chịu hạn, cây cối cao lớn mà rễ thô dài, dễ dàng xuyên qua lớp thổ nhưỡng cát, có thể hấp thu chất dinh dưỡng trong đất. Và sản lượng cho mỗi mẫu Trân Châu Mễ rất cao, sau khi cây cối gia công còn có thể nuôi những súc sinh như bò, dê, lợn. Mà phân thải của súc sinh, sau khi ủ xanh lại là phân bón nuôi đất rất tốt.”

“Cây nông nghiệp thứ yếu, chúng ta chọn 【 Ngọc Tinh Bồ Đào 】và 【 Tư Nhiên Hương Liệu】, 【 Ngọc Tinh Bồ Đào 】có thể lợi dụng trọn vẹn ưu thế nguồn nước ngầm dưới đất, giá trị sản xuất càng cao, ủ thành rượu bồ đào tiến hành tiêu thụ. Mà 【 Tư Nhiên Hương Liệu 】thì phù hợp tiến hành trồng xen với 【 Trân Châu Mễ 】, tối đa hóa lợi dụng đất…”

Vừa nói tới trồng ruộng, Ngô Minh Viễn thật sự thao thao bất tuyệt, cả người đều tiến vào trạng thái hưng phấn, trong con ngươi cũng lăn tăn ánh sáng kì lạ.

Ngô Điện Sơn ở bên cạnh lại nghe tới mụ mị choáng váng. Ông ta chỉ là quận vương nhàn hạ, bình thường chăm sóc hoa cỏ, câu cá còn được, còn làm mấy thứ khai phá trồng trọt gì đó, ông ta hoàn toàn không có hứng thú.

Có điều ông ta biết Vương Thủ Triết đã có hơi động tâm, tựa như đang ra đề khảo giáo Ngô Minh Viễn.

Vương Thủ Triết cũng nghe rất kỹ càng, còn thi thoảng điểm ra một số nghi vấn, mà Ngô Minh Viễn cũng rất kiên nhẫn giải đáp.

Vương Thủ Triết càng hỏi càng chi tiết, Ngô Minh Viễn cũng càng đáp càng rõ ràng, từ thành phần thổ nhưỡng, tới tăng độ phì, đến phòng trị nạn sâu bệnh hại, lại tới thăm dò khai quật nước ngầm, xây dựng mương máng tưới tiêu,…Thậm chí toàn bộ quy hoạch, xây dựng tỉ mỉ của An Bắc vệ, ông ta đều nằm lòng, hạ bút thành văn.

Trình độ và sự dụng tâm của ông ta ở việc trồng trọt và kiến thiết địa phương đã thể hiện một cách sâu sắc.

Thực lực như vậy, ngay cả Vương Thủ Triết cũng nghe rồi lặng lẽ gật đầu.

Mà trong ánh mắt của Vương Tông An cũng ẩn nhẫn hơi khâm phục.

Dường như hắn đã tham gia vào toàn bộ quá trình kiến thiết và khai phá Thanh La vệ, rất rõ ràng về độ khó trong đó. Mà An quận vương muốn khai thác An Bắc vệ, độ khó còn vượt xa việc khai phá Thanh La vệ rất nhiều.

Dù sao thì Thanh La vệ nằm trên biển Thanh La đã sớm hoàn thành khai hoang, xây dựng Thanh La vệ trên nền móng ở đây, độ khó đã đơn giản đi không ít so với khai hoang nhưng Tây Bắc vệ của An quận vương lại hoàn toàn là vùng hoang vu, tất cả đều cần bắt đầu từ đầu.

“Minh Viễn điện hạ, với quy hoạch hiện nay của ngài, nhiều nhất không quá trăm năm, có thể kinh doanh An Bắc vệ không tệ.” Vương Thủ Triết rót cho Ngô Minh Viễn một chung trà, lại tựa như thờ ơ hỏi: “Thế nhưng kinh doanh ở đây tốt tới mấy cũng chẳng qua là một thể lượng của sáu vệ phía Nam Lũng Tả quận, tăng cường quốc lực tổng thể của cả Đại Càn quốc, chẳng qua là đảm thủy nhập trì, không đáng nhắc tới.”

“Những mạch nước ngầm ở An Bắc vệ vốn không đủ để chống đỡ kế hoạch to lớn khai hoang Đạt Lạp Đại Hoang Mạc của ngài, không biết điện hạ có suy nghĩ thế nào?”

Ngô Điện Sơn ở bên cạnh không nhịn được thầm thán phục, Vương Thủ Triết này chắc chắn là người thần kỳ nhất mà cả đời ông ta từng gặp.