Chương 1107: “Hạnh phúc cuộc đời”! Hai tiểu vô xai (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1107: “Hạnh phúc cuộc đời”! Hai tiểu vô xai (4)

Ha ha…

Ngô Điện Sơn nhìn Vương An Nghiệp. Tiểu tử ngươi cũng có ngày hôm nay, lại nhìn Ngô Ức La. Ha ha, ai bảo ngươi bỏ nhà đi, suýt chút hại chết bổn vương, đáng đời.

Có điều, trong lòng ông ta nghĩ như vậy nhưng ngoài mặt vẫn ôn hòa tiếp nhận cảm tạ.

Khi hai đứa trẻ bị đánh tới thảm thương quay đầu đi về, lơ đễnh nhìn nhau, đều nhìn được vị đạo đồng bệnh tương liên trong mắt của đối phương.

Thế nhưng, ngay sau đó, hai người không hẹn mà cùng nghĩ tới chuyện khi trước, trong ánh mắt trào ra hỏa hoa nồng đậm, tựa như đang nói: đều tại ngươi! Nếu không phải ngươi, sao ta lại bị đánh?

“Hừ!”

Hai tiếng hừ lạnh vang lên đồng thời.

Hai đứa trẻ lại đồng thời thở hồng hộc đi về hướng khác, gáy đối gáy với đối phương, không định để ý tới đối phương nữa.

Trong lòng hai đứa trẻ ương ngạnh nghĩ thế nào tạm thời không nhắc.

Trải qua một hồi nói chuyện này, An quận vương hiểu rõ tâm tư của Vương Thủ Triết, Vương Thủ Triết cũng hiểu rõ tâm tư của An quận vương.

“Khụ khụ…” Ngô Điện Sơn thầm cảm nhận được ủy thác của Công Dã Thanh Nhụy, lúc này, ông ta định ra tay giúp đỡ: “Thủ Triết à, hài tử của hai nhà các ngươi đánh cũng đánh rồi, nói chính sự đi.”

“Tuy nói là hiểu lầm nhưng suy cho cùng tiểu quận chúa là đích nữ của Thanh La nhất mạch thời đại truyền thừa, chính là thiên hoàng quý trụ, thân phân quý trọng. Mà nàng ta cũng đã thức tỉnh Thương Long huyết mạch của hoàng thất, tướng mạo cũng rất giống với Thanh La công chúa khi còn nhỏ, nhận được sủng ái của đương kim bệ hạ. Nếu chuyện này truyền tới tai của bệ hạ, e là sẽ gây ra chuyện lớn.”

Tới rồi.

Trong lòng Vương Thủ Triết có tính toán nhưng cũng chỉ có thể thuận nhịp tiếp lời: “Vậy theo ý của điện hạ, chuyện này giải quyết như nào?”

“Rất đơn giản, ta thấy hai đứa trẻ của các ngươi như là kim đồng ngọc nữ, trời sinh một đôi, chi bằng biến sai thành sai, nhân thời cơ kết làm liên lý. Như vậy, thanh bạch không thanh bạch cũng không thành vấn đề.” Khi Ngô Điện Sơn nói lời này, trong lòng cũng tiếc hận không thôi.

Thiên Nhu nhà ông ta cũng hợp tuổi với Vương An Nghiệp, vì vậy, ông ta còn đặc biệt nhân lúc Vương An Nghiệp tới mẫu tộc Tiền thị chúc tết, ủy thác Tiền thị cử hành một số hoạt động.

Bản ý đương nhiên là muốn cho Thiên Nhu và An Nghiệp ở cạnh nhau, nếu phù hợp thì chưa chắc không thể thành đôi.

Chỉ đáng tiếc, chuyện xảy ra sau đó khiến Ngô Điện Sơn vô cùng đau đầu.

Thoạt tiên, Ngô Điện Sơn ông ta thua tới be bét trong cuộc tỉ thí Lộ Á với Vương An Nghiệp.

Sau đó, Thiên Nhu nhà ông ta thích Vương An Nghiệp, kết quả xú tiểu tử kia mở miệng ra là nữ hài tử quá phiền phức, hắn ta không thèm lấy lão bà, vân vân mây mây. Chọc cho Thiên Nhu nhà ông ta tức giận về nhà rất lâu không ra ngoài, cho tới khi mời Ngô Ức La tới mới đỡ chút.

Bây giờ xem ra, Thiên Nhu nhà ông ta và Vương An Nghiệp vô duyên vô phận thật rồi.

Ngô Điện Sơn tiếc hận, hai đứa trẻ cương ngạnh đang giận dỗi nhìn nhau lại dại ra. Gì? Còn muốn gắn họ thành đôi? Đây đây, đây là trò đùa lớn nhỉ?

“Không được không được, nữ hài tử đều là quỷ phiền phức.” Vương An Nghiệp lập tức lắc đầu như trống lắc, như ngừa rắn rết nói: “Ta vốn rất tốt, gặp phải tiểu ăn mày này thì xui tám kiếp.”

“Đồ hào sắc, bổn quận chúa đụng phải ngươi mới là xui xẻo.” Ngô Ức La tức giận sắp nổ phổi: “Gả cho ngươi? Nằm mơ đi! Lưu manh!”

“Mắng ai đó?”

“Mắng ngươi đó!”

“Nào nào nào, xem ra có cần khiến ngươi…”

“Bốp!” Vương An Nghiệp còn chưa nói xong đã bị Vương Thất Chiêu tức giận tóm lấy, lại bị đánh “binh binh bang bang” một hồi nữa: “Trưởng bối đang nghị sự, tới phiên ngươi nói sao? Dựa vào ngươi còn dám hung dữ với tiểu quận chúa…”

Bên phía An quận vương phi cũng không chịu yếu thế, cũng tóm Ngô Ức La lại,“bốp bốp bốp” quất vào mông: “Đều tại ta bình thường chiều chuộng ngươi quá, nói chuyện hỗn xược. An Nghiệp người ta tốt bao nhiêu? Tuấn tú, gia đình điều kiện tốt, ngay cả huyết mạch cũng là thiên kiêu đỉnh cấp…”

Giao hưởng quỷ rú sóng gầm từng đợt này lại vang lên.

Vương An Nghiệp và Ngô Ức La đáng thương, khóc la xin tha, đồng thời trong lòng bi thương một mảnh. Người lớn hai bên đều trúng độc rồi ư? Còn chưa nói hai câu đã ăn đánh.

Cuộc sống này sao sống nữa?

Hai đứa nhóc đáng thương…

Bọn họ vốn không biết, bản thân đã trở thành con cờ cho hai gia tộc lặng lẽ đánh, thậm chí hôn nhân của bản thân trong tương lai cũng không thể tự mình làm chủ.

Có điều, hôn nhân không thể làm chủ mới là thường thái của thế giới này, đặc biệt là đích mạch lại càng như vậy.

Bởi vì hôn nhân của đích mạch không chỉ là chuyện của riêng họ mà còn liên quan tới tương lai dài lâu của cả gia tộc, nếu hở tỉ là hôn nhân tự do, há chẳng phải loạn hết sao?

Bao gồm Vương Thủ Triết, Liễu Nhược Lam, phu thê An quận vương đều thành thân dưới sự sắp xếp của gia tộc. Có thể có cơ hội lựa chọn một người từ trong mấy đối tượng mục tiêu đã là rất may mắn rồi.