Chương 1106: “Hạnh phúc cuộc đời”! Hai tiểu vô xai (3)
Đương nhiên, chỉ riêng những thứ này vẫn chưa thể khiến Công Dã Thanh Nhụy hoàn toàn động tâm, mấu chốt bên trong còn nằm ở trên người Ly Dao đại thiên kiêu ở Lũng Tả Tử Phủ Học Cung.
Gia chủ Vương Thủ Triết bây giờ của Trường Ninh Vương thị là phụ thân thân sinh của Ly Dao đại thiên kiêu. Nếu có thể nhận được sự ủng hộ của Vương thị, vậy chắc chắn sẽ nhận được sự ủng hộ của Ly Dao tiểu thư, cũng gián tiếp có thể nhận được sự ủng hộ của Thiên Hà chân nhân.
Bây giờ thứ mà An quận vương thiếu nhất chính là có thể nhận được sự ủng hộ của một vị đại thiên kiêu của Học Cung hoặc thánh địa có tương lai có thể giành được tư cách thánh tử .
Giống như Công Dương Sách bên cạnh Khang quận vương, đó chính là chiêu bài rõ rệt.
Bởi vì một khi Khang quận vương thành công đoạt được vị trí đế tử thì sẽ quay lại giúp đỡ Công Dương Sách giành lấy vị trí thánh tử. Cách cục của Đại Càn quốc trong tương lai sẽ biến thành cục diện như hiện tại, thánh địa và hoàng thất tương trợ lẫn nhau, cùng trị lý và khai thác Đại Càn quốc.
Đương nhiên, Công Dã Thanh Nhụy cũng sẽ không vì những thứ này mà không màng tới cảm nhận của khuê nữ nhà mình.
Chẳng qua bà ta thấy khuê nữ nhà mình và Vương An Nghiệp rõ ràng hơi có ý thích oan gia. Dựa vào sự hiểu biết của bà ta với khuê nữ nhà mình, nếu nói nha đầu này chẳng hề động tâm tí nào, bà ta không tin.
Mà Vương An Nghiệp kia cũng rất tuấn tú, thông minh mà linh cơ, tư chất huyết mạch càng trác tuyệt phi phàm, cũng xem như xứng với Ức La.
Phu thê hai người vốn đã thương lượng xong, xem xem có thể thúc tiến chuyện này hay không…Tốt nhất là do Vương thị đề ra yêu cầu thông hôn.
Ngoài dự liệu, kế hoạch dẫn dắt của bọn họ còn chưa bắt đầu thực hiện, bên phía Vương thị đã tạ lỗi, lại đánh “đứa trẻ nghịch ngợm gây họa” một trận.
Đây rõ ràng là đang truyền ra một tin tức, chính là hài tử của Vương thị phạm lỗi, bọn họ nên tạ lỗi đã tạ lỗi, nên đánh hài tử cũng đánh hài tử…Nhưng, tư duy này lại không phát triển theo hướng thông hôn.
Công Dã Thanh Nhụy xuất thân là đích nữ của thế gia Tam phẩm, cũng nhận được bồi dưỡng tỉ mỉ từ nhỏ, nhãn giới, ý thức và cách cục hiển nhiên không phải người bình thường nào cũng sánh được.
Bà ta hiểu, đến giờ khắc này đã không thể tùy ý lấy chủ ý từ phu quân xưa nay nguội lạnh mà bất tranh.
Ngay sau đó, bà ta liếc nhìn Ngô Ức La đang cười trộm khi thấy người gặp họa, không nhịn được thầm trợn mắt. Con nha đầu không tim không phổi này, chẳng hề biết thương An Nghiệp tí nào.
Sau đó, bà ta hung hăng tóm Ngô Ức La lên, sau đó tẩn “binh binh bang bang” vào mông nàng ta, vừa đánh vừa mắng: “Đứa hài tử nghịch ngợm như ngươi, bản thân tùy hứng làm bậy cũng thôi đi, bây giờ còn liên lụy An Nghiệp người ta bị đánh.”
“Ta đánh chết nha đầu ngươi, cứ coi như lão…Ta sinh uổng ngươi.”
Ngô Ức La không kịp phòng bị đã ăn đánh, nhất thời khóc la oa oa, vừa xin tha vừa giãy giụa muốn chạy trốn. Thế nhưng cơ thể nhỏ bé kia của nàng ta nào bằng với đối thủ là mẫu thân ruột Thiên Nhân cảnh hậu kỳ?
Công Dã Thanh Nhụy chỉ dùng một bàn tay đã đánh nàng ta sưng vù.
Thoắt cái, hai bên nổi sóng lên, tiếng măng tre nướng thịt “binh ba binh bốp” còn có hai con quỷ khóc nhè chật vật không ngừng gào lên, om sòm một vùng.
Dô, tiểu quận chúa cũng bị đánh? Đánh hay lắm.
Ngô Điện Sơn ở bên cạnh càng vui khi thấy người gặp họa.
Tiểu quận chúa này chẳng nói tiếng nào đã bỏ trốn, suýt chút đã hại ông ta thê thảm. Dù sao trong mắt ông ta, Ngô Ức La và Vương An nghiệp là cá mè một lứa, đều là con nít ranh không đáng được đồng tình, đáng!
Vương Thủ Triết và Ngô Minh Viễn nhìn nhau, đều nhìn ra một tia bất đắc dĩ trong ánh mắt của đối phương.
Ai cũng biết hành động chiến thuật tự đánh hài tử nhà mình này đại biểu điều gì.
Chuyện đã vậy, cho dù có đánh tiếp cũng không cần thiết. Bọn họ đều là trưởng bối, dĩ nhiên thương con trẻ của nhà mình, lần lượt ném ánh nhìn lên người hòa giải Ngô Điện Sơn.
Suy cho cùng, Ngô Điện Sơn là lão gì lõi đòi, nhân vật am hiểu đạo đục nước béo cò, tuy trong lòng thoải mái nhưng cũng ghi nhớ sứ mệnh.
Vừa nhận được ánh mắt của hai người, ông ta đã giả vờ ho khan hai tiếng: “Được rồi…Hai đứa con…không, hai đứa trẻ đều còn nhỏ, đừng đánh hỏng xương của chúng. Đôi bên chẳng qua là hiểu lầm, cần gì như vậy, cần gì như vậy.”
Lời khuyên này của ông ta vốn là thương hài tử của Vương Thất Chiêu và Công Dã Thanh Nhụy, đều thuận thế làm dịu tiết tấu, cuối cùng tiến lên ngăn hai bên lại.
“Tiểu súc sinh, nếu không phải quận vương điện hạ thỉnh cầu, ta chắc chắn sẽ đánh chết ngươi.” Vương Thất Chiêu “hung dữ” buông lời chửi bới.
Công Dã Thanh Nhụy cũng cảnh cáo nói: “Nha đầu chết tiệt, nếu không phải thái thúc gia gia thỉnh cầu, mạng ngươi đã mất rồi.”
Nói xong, thuận thế nhẹ nhàng đẩy nữ nhi đi.
Sau đó hai đứa trẻ bị đánh tới cực thảm, đáng thương, chỉ đành kéo lê “tàn khu”, khập khễnh đi tới trước mặt Ngô Điện Sơn, nước mắt lưng tròng cảm tạ ông ta, cảm tạ ông ta giải vây thay hai người.