Chương 1105: “Hạnh phúc cuộc đời”! Hai tiểu vô xai (2)
Vương Thủ Triết nói xong, sắc mặt uy nghiêm nhìn Vương Tông An ở phía sau: “Vương Tông An, đó là tôn nhi của ngươi, bản thân ngươi tự xem đi.”
Sắc mặt của Vương Tông An cứng lại, vội vàng chắp tay: “Phụ thân, hài nhi hiểu rồi.”
Ngay sau đó, hắn quay đầu tức giận trừng mắt với Vương Thất Chiêu ở đằng sau, phất tay áo nói: “Nghiệt chướng, xem nhi tử tốt mà ngươi dạy kìa. Bản thân ngươi xem mà làm.”
Sắc mặt của Vương Thất Chiêu ảo não, lòng run rẩy, vội vàng chắp tay với phụ thân, mong hắn bớt giận, sau đó quay đầu trừng mắt với Vương An Nghiệp, tức giận mắng: “Tiểu súc sinh này, sao có thể làm ra chuyện hỗn xược như vậy?”
Vương An Nghiệp bị dọa tới mức dại ra: “Cha, hiểu lầm, đều là hiểu…”
Lời còn chưa nói xong, hắn đã bị Vương Thất Chiêu xách đi, trong tay còn cầm một dây leo đã chuẩn bị sẵn, quất “chát chát chát” vào mông của Vương An Nghiệp, vừa quất vưa mắng: “Ta đánh chết tiểu súc sinh ngươi! Hôm nay coi như ta sinh ra ngươi uổng công.”
Vương An Nghiệp đáng thương bị quất đến không ngừng kêu thảm, hai tay và hai chân ngắn củn đều điên cuồng quơ quạng trong không trung, nhưng cho dù như thế nào cũng không thể giãy ra khỏi tay sắt của cha.
Dáng vẻ đó thật sự vừa đáng thương vừa thảm hại, lại buồn cười khó hiểu.
Cảnh này khiến tiểu quận chúa Ngô Ức La đang rúc ở phía sau đằng đối diện vui vẻ, che miệng cười trộm “hi hi hi”.
Xú tiểu tử! Cho ngươi ức hiếp ta, cho ngươ dùng kiếm chiêu lĩnh ngộ trong một nén hương phá y phục của ta, đáng ăn đánh một bữa!
“Nhìn thấy tiểu tử này bị đánh, sao trong lòng ta lại chẳng thoải mái tí nào? Kỳ lạ quá.” Một bên khác, Ngô Điện Sơn vuốt râu, cũng bày ra dáng vẻ “hân hoan” khắp mặt.
Có điều, cảnh này rơi vào trong mắt của Ngô Minh Viễn và Công Dã Thanh Nhụy lại là ý tứ khác. Phu thê hai người xa xa nhìn nhau, đều nhìn thấy đối phương đang âm thầm nhíu mày.
Trong mấy ngày bình tĩnh này.
Phu ttheebonj họ cũng thảo luận riêng chuyện này.
Nói ra thì tuy Ức La chịu thiệt trong chuyện này nhưng một là nguyên do của chuyện này là do nàng ta làm loạn. Hai là Vương An Nghiệp cũng chỉ mới mười tuổi, mà Ức La cũng mới chín tuổi, đôi bên chẳng qua chỉ là hai đứa trẻ, không ảnh hưởng lớn như thế.
Lúc trước, hai người lo lắng và tức giận chủ yếu là vì Ức La mất tích, khiến bọn họ hơi nóng nảy, mất đi bình tĩnh, vô cùng mẫn cảm.
Đợi sau khi hoàn toàn bình tĩnh suy xét, cũng dần nhận ra.
Thậm chí Công Dã Thanh Nhụy còn cảm thấy chuyện này chưa chắc là một chuyện xấu.
Vương An Nghiệp kia chính là trọng tôn đích mạch của Trường Ninh Vương thị, mẫu tộc lại là Lũng Tả Tiền thị cường đại hiện nay.
Đừng thấy bâu giờ Vương thị chỉ mới Lục phẩm nhưng nếu theo dõi Vương thị nhiều một chút sẽ phát hiện tiềm lực của Vương thị vô cùng lớn.
So ra, ngược lại là một Tử Phủ thế gia “Yên thị” lâu đời ở Lũng Tả quận, mấy năm nay dần sa sút.
Thế lực chủ yếu của Lũng Tả Yên thị đều là phía Bắc Lũng Tả quận, lấy ngành chăn nuôi và ngành nông phụ cùng với ngành khoáng sản làm chính. Những sản nghiệp này vẫn ổn vào thời kỳ trước khi Lũng Tả quận khai tích, sau này gia tộc chăn nuôi lớn nhỏ xuất hiện, dần mất đi ưu thế.
Hơn nữa vấn đề lớn nhất của Yên thị là lão tổ tông trong gia tộc đã sáu bảy trăm tuổi rồi, vào hơn trăm năm trước, Tử Phủ chủng của gia tộc bọn họ đã xung quan thất bại, Linh đài bị trọng thương, thế nên đã khiến Yên thị vốn đã có trạng thái không tốt lắm gặp phải đả kích chí mạng.
Đây cũng là nguyên nhân căn bản mấy năm nay, từ đầu tới cuối Yên thị đều biểu hiện khiêm tốn dị thường.
Không khiêm tốn không được.
Chỉ riêng Tử Phủ giao thế đã sắp khiến Yên thị phiền não chết rồi, nào còn quan tâm tới chuyện khác? Vì vậy, những năm qua, chủ lực Yên thị đều rút ở phương Bắc, dốc sức bảo vệ sản nghiệp ngày càng cạnh tranh lợi hại.
Trong thời gian này, bọn họ còn bán ra không ít sản nghiệp trong quận thành Lũng Tả quận, vừa dốc lòng duy trì thọ nguyên của Tử Phủ lão tổ trong gia tộc, vừa dùng tốc độ nhanh nhất bồi dưỡng ra người kế nhiệm Tử Phủ thứ hai.
Nếu không xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, e là Lũng Tả Yên thị sắp dẫm vào vết xe đổ của Vũ Văn thị, Lũng Tả Vương thị, từ Ngũ phẩm rơi xuống Lục phẩm, thậm chí, sau hàng trăm năm nữa có thể rơi tới Thất phẩm cũng không phải không có khả năng.
Cách cục của thế gia Đại Càn quốc đều không phải bất biến. Đại đa số thế gia đều sẽ khó mà tránh khỏi đi vào sa sút sau khi kéo dài nhiều thế hệ, Lũng Tả Vương thị năm xưa cũng vậy, Lũng Tả Yên thị bây giờ cũng như vậy.
Sau khi sừng sững hàng ngàn năm, thế gia còn có thể ngày một phát triển mới là của quý chân chính.
Vì vậy, trong tình hình Yên thị suy thoái, vốn không đánh tiếng.
Trường Ninh Vương thị, Lũng Tả Vương thị cùng với Lũng Tả Vũ Văn thị, ba gia tộc này lại ràng buộc vào nhau, giống như là một cự phách thao túng Lũng Tả quận. Nếu có thể nhận được sự ủng hộ của liên minh này, An quận vương vốn thế đơn lực mỏng sẽ tương đương với việc nhận được một nhánh quân chi viện mạnh.