Chương 1104: “Hạnh phúc cuộc đời”! Hai tiểu vô xai (1)
Người nắm quyền có kinh nghiệm, trong quá trình giao lưu “thăm dò” lẫn nhau, có thể dựa vào kinh nghiệm phán đoán tâm tính và giới hạn tâm lý của đối phương, từ đó dựa theo tình huống thực tế điều chỉnh sách lược.
Mà An quận vương, sở dĩ không gấp gáp bàn chính sự cũng là vì thận trọng, sự hiểu biết của ông ta về Vương Thủ Triết và Vương thị, cơ bản đều tới từ phán đoán và tin tức của Thiên Diễm, chắc chắn có tính giới hạn và thiên lệch.
Mà Trường Ninh Vương thị rất có khả năng sẽ trở thành thân gia của ông ta, Vương Thủ Triết lại là đồng minh mà ông ta muốn lôi kéo, không đích thân nhìn thử, nói chuyện thử, thâm nhập tìm hiểu, sao ông ta có thể vội vàng phán đoán?
Dù sao thì chuyện này liên quan tới hạnh phúc chung thân của tiểu nữ nhi. Nếu Trường Ninh Vương thị có gia phong không ổn, hoặc tin tức có sai sót, ông ta thà nghĩ cách khác bóc trần chuyện này, cũng tuyệt đối sẽ không đồng ý mối hôn sự này.
“Trà này của Thủ Triết gia chủ không tệ, tựa như có vài phần tương tự với tiên trà của nhà thúc gia gia.” Ông ta thưởng trà, không ngừng khen ngợi.
Trấn tả quận vương Ngô Điện Sơn ở bên cạnh giật giật khóe miệng.
Hình như cái gì? Đây rõ ràng chính là tiên trà ông ta sai người mua từ Hàn Nguyệt Tiên Triều về…
Ông ta nghẹn nín trong lòng, âm u liếc nhìn Vương An Nghiệp đang thu mình phía sau một đám đại nhân, ngoan ngoãn vô tội giống như một con chim cút con.
Đều tại tiểu tử này, ban đầu ông ta không nên tỉ thí Lộ Á với xú tiểu tử này, kết quả chẳng những mất mặt, ngay cả Tiên Trà cũng thua mất hai lạng.
Những Tiên Trà kia đại khái là được Vương An Nghiệp mang đi hiếu kính thái gia gia Vương Thủ Triết, lúc này mới gián tiếp tới miệng của Ngô Minh Viễn.
Để có được chút Tiên Trà, Ngô Điện Sơn ông ta dễ dàng sao?
“Nếu Minh Viễn điện hạ thích, nếu không chê, ở đây Thủ Triết còn có một lạng.” Vương Thủ Triết nói xong, vươn tay móc ra một hộp lá trà tinh xảo, nhét vào tay Ngô Minh Viễn.
Quả nhiên là Tiên Trà của ta…
Ngô Điện Sơn co rút đồng tử, đáy lòng rỉ máu, đồng thời âm thầm hạ quyết tâm, sau này nhất định phải khổ luyện kỹ thuật Lộ Á. Sớm muộn cũng có ngày ông ta báo mối thù lúc trước, quét sạch sẽ bảo vật trong 【 Vô Tận Uyên】 của tiểu tử kia.
Không thể không thừa nhận, những bảo vật rực rỡ muôn màu trong nhẫn trữ vật của tiểu tử đó, ngay cả quận vương như ông ta cũng thèm khát.
“A cái này…Thủ Triết đã tặng, không nhận thì vô lễ quá.” Ngô Minh Viễn tựa như cũng rất thích Tiên Trà này, vui vẻ nhận lấy.
Thao tác nhày khiến Ngô Điện Sơn nhìn tới âm thầm trợn mắt.
“Thủ Triết gia chủ, đây là một bình 【 Tử Ngọc Tiên Quỳnh】 , mong nhận cho, chẳng qua không phải là nguyên bản.” Ngô Minh Viễn cũng không muốn chiếm tiện nghi của Vương Thủ Triết, cũng móc ra một bình rượu đáp lễ nói: 【 Tử Ngọc Tiên Quỳnh 】 của Hàn Nguyệt Tiên Triều chính là rượu quý. Chỉ là rượu đó quá đắt, uống rất đau lòng, bổn quận…Ta nghĩ hết cách nhập vào Tử Ngọc Tiên Bồ Đằng, tiêu phí rất nhiều công sức mới trồng thành công trên một khối linh mạch cực phẩm nhỏ, sau đó nhái theo ủ chế ra những Tiên Quỳnh này.”
Ngô Điện Sơn nhìn tới không chớp mắt…
Phải nói An quận vương này thực sự rất có nhiều điểm đều không bằng Khang quận vương cùng là chuẩn đế tử. Nhưng có hai điểm, hắn lại chiếm ưu thế không nhỏ.
Thứ nhất, là Ức La tiểu quận chúa do ông ta sinh ra, nhận được sủng ái của bệ hạ.
Thứ hai, chính là An quận vương giỏi làm ruộng, dưới tay cũng có một đám cường giả sở hữu kỹ thuật trồng trọt nông nghiệp cao siêu. Có thể trồng sống Tử Ngọc Tiên Bồ Đằng, đủ thấy ông ta có kinh nghiệm và trình độ trên kỹ thuật trồng trọt nông nghiệp.
Hơn nữa, Tây bắc vệ đầy ắp ánh mặt trời, dưới đất cát lại có một tầng đất màu mỡ dày. Ở nơi hạch tâm linh mạch cực phẩm, Tử Ngọc Tiên Bồ Đằng trồng ra cũng không kém với Hàn Nguyệt Tiên Triều.
Điều đáng tiếc duy nhất là sản lượng quá ít. 【 Tử Ngọc Tiên Quỳnh】 do ông ta ủ ra, đa số đều là cung cấp cho hoàng đế bệ hạ, số còn lại cũng phân chia cho hoàng thấy và những trưởng bối kia, ngay cả người đường đường là trấn tả quận vương như ông ta cũng chỉ có thể thi thoảng nếm một ly.
Vương Thủ Triết và An quận vương Ngô Minh Viễn nói chuyện lâu như vậy, lại tặng quà lẫn nhau, quan hệ đôi bên cũng thân cận hơn nhiều, đôi bên cũng có một sự hiểu biết khá đầy đủ.
Vào lúc này, song phương mới bắt đầu chính thức tiến vào chủ đề.
“Quận vương điện hạ, tiểu hầu tử bất hảo trong nhà thực vô lễ, là nhà Thủ Triết dạy không nghiêm, quản giáo bất lực.” Vương Thủ Triết đứng dậy, hành lễ thật sâu.
An quận vương vội vàng đỡ Vương Thủ Triết: “Thủ Triết đừng như vậy, ta đã tra rõ chân tướng chuyện này, chính là một loạt âm lệch dương sai mà thôi.”
“Tuy trong đó có chút hiểu lầm nhưng cũng là do nhóc ở nhà hành sự quá lỗ mãng, kết quả cũng đã làm nhục tiểu quận chúa điện hạ. Chuyện này, Thủ Triết ắt sẽ cho điện hạ một đáp án.”