Chương 1117: Thu Thanh Giao! Ly Dao sắp nhập thế (5)
“Phùng Khâu Sơn?” Vương Tông An liếc nhìn gương mặt của thanh niên kia, ký ức bỗng chốc ùa về: “Ta nhớ ra rồi, ngươi là người trong đám đệ tử tiến vào năm 163? Ta nhớ ngươi là tiểu thiên kiêu có thiên phú tốt nhất trong đám đệ tử đó. Không ngờ nhiều năm không gặp, ngươi đã là Linh Đài cảnh trung kỳ rồi, thật sự khiến người ta thổn thức.
Nhớ năm xưa, khi hắn còn ở Học Cung, đệ tử nòng cốt chủ sự trong Học Cung còn là mấy người Cẩm Sơn sư huynh.
Bây giờ đã đổi người rồi
Phùng Khâu Sơn ngẩn ra, sau đó hơi hồ nghi, lại có hơi cẩn thận dè dặt nhìn Vương Tông An: “Tiền bối, ngài, ngài cũng là đệ tử của Trường Xuân cốc nhất mạch chúng ta?”
“Không sai, khi còn trẻ, ta cũng từng theo học ở Trường Xuân cốc.” Vương Tông An phong độ ngời ngời cười: “Có điều, khi đó ta chỉ là đệ tử bình thường, có lẽ ngươi không nhớ ta.”
Đệ tử bình thường?
Phùng Khâu Sơn giật giật khóe miệng, lập tức không biết nên bắt đầu mở miệng từ đâu.
Tiền bối, ngài một thân tu vi thâm sâu như hải này, khí độ núi cao vực sâu, còn mang theo cảm giác áp bức của ngườ hàng trên, nhìn thế nào cũng không giống đệ tử thông thường. Huống chi, với phẩm mạo như thần tiên này của ngài, thật sự tới làm đệ tử bình thường ở Trường Xuân cốc, e là có thể khiến các học tỷ mất hồn.
Không đúng! Đợi đã!
Trong đầu Phùng Khâu Sơn lóe lên linh quang, bỗng dưng nhớ ra gì đó: “Tiền bối, ngài, ngài không phải là, Tông An sư huynh trong truyền thuyết chứ?”
Hắn vẫn nhớ khi hắn vừa nhập môn, tựa như đều nghe các học tỷ đồng môn nhắc tới một sư huynh tên “Vương Tông An”.
Truyền thuyết, tuy vị “Tông An sư huynh” này là đệ tử bình thường nhưng phẩm mạo bất phàm, khí độ thần tiên, khiến cho rất nhều học tỷ đều âm thầm mến mộ.
Khi đó, rất nhiều học tỷ đều thầm đoán liệu hắn có phải là hậu bối đích mạch của đại thế gia nào không, đặc biệt tới Học Cung để lịch luyện.
Có điều, “Tông An sư huynh” trong truyền thuyết rất khiêm tốn, thường đều là thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Hơn nữa vị “Tông An sư huynh” kia chẳng được mấy năm đã tích đầy điểm cống hiến, rời khỏi Học Cung. Thế nưng cho tới nay, còn không ít học tỷ vẫn lưu luyến nhớ nhung hắn.
Những đệ tử nòng cốt ở thế hệ này như bọn họ thường bị so sánh với vị “Tông An sư huynh” kia, tựa như so với “Tông An sư huynh” trong truyền thuyết kia, bọn họ đều thành “dong chi tục phấn”.
Khiến rất nhiều sư huynh sư đệ đều oán niệm không thôi, đều sắp hình thành ám ảnh tâm lý rồi.
“Ta họ Vương, tên Tông An, cái vị ‘Tông An sư huynh’ mà ngươi nói có lẽ là ta.” Vương Tông An khẽ cười, trong dáng đi khí độ thong dong, tư thái vân đạm phong khinh.
Thật à?
Trong lòng Phùng Khâu Sơn tựa như có một vạn con linh mã điên cuồng chạy qua, cả người đều bất ổn.
Nhưng lúc này, hắn tựa như hiểu được những học tỷ kia.
Bởi vì so với vị tiền bối trước mắt này, những đệ tử nòng cốt thời đại mới như bọn họ thật sự chỉ có thể coi là “dong chi tục phấn”, cũng chẳng trách các học tỷ luôn lưu luyến nhớ nhung vị “Tông An sư huynh” này.
“Vậy, cái đó, tiền bối…”
“Đều là đệ tử nhất mạch, gọi ‘tiền bối’ quá nặng vai, gọi ta ‘sư huynh’ đi.”
Hai người vừa đi vừa nói, bất tri bất giác đã vào nơi sâu thẳm của Trường Xuân cốc.
Dọc đường, sự xuất hiện của Vương Tông An lại thu hút ánh mắt dồn dập của đệ tử xung quanh.
Mà lúc này, trên đường hai người đi cũng bắt đầu xuất hiện một số đệ tử bình thường cõng sọt. Bọn họ đều có chung mục tiêu đi về một hướng.
Vương Tông An nhìn thấy cảnh này, trong lòng bỗng sáng tỏ: “Đây là đã vào năm linh triều rồi? Thấy xu thế này của mọi người, có lẽ số lượng linh cô năm nay không ít.”
Đến lúc này, Phùng Khâu Sơn vẫn còn hơi hoảng hốt, không bình tĩnh được.
Có điều, thực lực của tiền bối người ta mạnh hơn bản thân quá nhiều, cũng không cần lấy bản thân mình trêu đùa ở chuyện này, hắn cũng không hoài nghi tính chân thực của sự việc.
Nghe thấy lời nói của Vương Tông An, hắn vội hồi thân, cung kính đáp: “Phải đó, Tông An sư huynh. Linh triều năm nay mạnh hơn năm ngoái không ít, số lượng linh cô sản xuất ra cũng nhiều hơn năm ngoái, chất lượng cũng tốt. Sư huynh đã tới rồi, chi bằng lúc trở về mang về nếm thử mùi vị, xem như hoài niệm.”
“Thế này thì không cần.” Vương Tông An mỉm cười: “Gia phụ gia mẫu là bằng hữu của Học Vi tiểu học tỷ, năm nào có linh triều đều sẽ gửi tới nhà không ít linh cô. E là năm ay cũng đã đang trên đường rồi, những thứ này giữ lại cho các sư đệ sư muội đi.”
Nói xong, Vương Tông An bỗng nhìn thấy hai bóng lưng quen thuộc, không khỏi miểm cười, mau chóng bước lên mấy bước chào hỏi: “Bạch Lăng học tỷ, Nguyên Mặc sư huynh, lâu rồi không gặp.”
Hóa ra hai người này chính là Nguyên Mặc sư huynh và Bạch Lăng sư tỷ có quan hệ không tệ với Vương Tông An khi hắn còn ở Học Cung.
Hai người này có thể vào Học Cung, dĩ nhiên tư chất của bản thân cũng không kém. Tuy không phải là tiểu thiên kiêu nhưng cũng mang tư chất khá gần với Hạ Phẩm Giáp đẳng. Ngoại trừ số ít đi cửa sau vào lấy tiếng Hạ Phẩm Giáp đẳng cũng là một trong những điều kiện nền tảng để Học Cung chiêu nhận đệ tử.