Chương 1118: Thu Thanh Giao! Ly Dao sắp nhập thế (6)
Mấy chục năm trôi qua, bọn họ cũng đã có tu vi Linh Đài cảnh tầng ba, tầng bốn rồi, y phục mặc trên người cũng không còn là phục sức của đệ tử mà là phục sức của chấp sự.
Rất rõ ràng, bọn họ đã sớm tốt nghiệp từ trong Học Cung, bây giờ đang làm việc để hồi quy Học Cung.
Đây cũng là quy tắc trước giờ của Học Cung.
Ngoại trừ đệ tử thân truyền và đệ tử nòng cốt, sau khi các đệ tử bình thường tốt nghiệp, chỉ cần làm việc cho Học Cung trong khoảng thời gian nhất định hoặc tích đủ học phần nhất định thì có thể được tự do, quay về gia tộc.
Năm xưa, Vương Tông An cũng tích đủ học phần mới rời khỏi Học Cung. Chỉ là thực lực của hắn khá mạnh, tích học phần cũng nhanh, chỉ mấy hơn mười năm đã tích đủ học phần rời đi rồi.
Bạch Liên và Nguyên Mặc nhìn thấy Vương Tông An cũng kinh hỉ không thôi. Dù sao thì từ sau khi Vương Tông An rời khỏi Học Cung, chớp mắt bọn họ đã gần năm sáu mươi năm không gặp rồi.
Trên thực tế, từ trước khi rời khỏi Học Cung, Vương Tông An đã nói rõ thân phận của bản thân cho hai người biết. Bây giờ gặp lại, bọn họ vô cùng vui mừng, trong lòng cũng cảm khái không thôi.
Ai có thể ngờ được, “thế gia Thất phẩm” trong miệng của Tông An sư đệ lại là “Trường Ninh Vương thị” tiếng tăm lẫy lừng những năm qua?
Ai không biết người kế thừa của Trường Ninh Vương thị, Vương Tông An đang tọa trấn Thanh La vệ mấy năm qua đã sớm là đại lão một phương, ngay cả thành thủ Thanh La vệ cũng phải nghe theo hắn? “Tông An sư đệ” năm xưa bây giờ đã sớm là ngừơi không cùng một tầng cấp với bọn họ nữa.
Đặc biệt là Nguyên Mặc sư huynh, bây giờ hắn đã chẳng tài nào ghen tỵ nổi với Vương Tông An nữa. Dù sao thì thân phận, địa vị, thực lực của hai người đều là cách biệt trên trời dưới đất, ngay cả ý nghĩa so sánh cũng không có.
So ra, Bạch Lăng học tỷ thản nhiên hơn nhiều.
Dù sao thì tuy năm đó nàng ta ái mộ Vương Tông An nhưng vốn không ôm quá nhiều hi vọng, dĩ nhiên cũng sẽ không quá thất vọng.
Bây giờ, gặp lại Vương Tông An, nàng ta chỉ cảm thấy vui mừng, sau đó cúi người hành lễ, cười nói: “Với thân phận hiện giờ của Tông An thiếu tộc trưởng, không dám gánh một câu ‘học tỷ’ của ngài. Chi bằng cứ gọi ta là Bạch Lăng.”
Nguyên Mặc cũng kính cẩn hành lễ.
Thế giới Huyền Vũ chính là như vậy, dùng thực luận luận anh hùng. Trừ phi là đồng nhất tông tộc, hoặc là sư huynh đệ đồng môn chính thức bái sư lễ, nếu không, bất luận nhập học trước sau, người mạnh làm lớn.
Có điều, tuy lễ tiết kỹ lưỡng, nhưng Bạch Lăng lại không hề có bao nhiêu xa cách đối với Vương Tông An, còn nhiệt tình muốn mời hắn tới dưới cây Trường Sinh cùng xem lễ, trải nghiệm cảm giác năm xưa.
Có điều, chuyến này Vương Tông An có chuyện gấp phải làm nên không đồng ý.
Sau khi trò chuyện dăm ba câu với đối phương, hai bên đều vì cá nhân có chuyện riêng, mau chóng tách ra.
Sau khi tách ra, Vương Tông An tiếp tục đi tới chỗ sâu trong Trường Xuân Cốc dưới sự dẫn dắt của Phùng Khâu Sơn.
Chỗ ở của Lục Vi học tỷ tên là “Sắc Vi Các”, chính là vì trong viện trồng đầy hoa tường vì nên đặt tên như vậy.
Năm xưa, khi Vương Tông An cầu học ở Trường Xuân cốc cũng từng tiến vào đây. Bên trong, không gian dùng để ở và tu luyện rất ít, phần lớn không gian của nó đều cải tạo thành phòng nghiên cứu, chuyên dùng nghiên cứu sinh vật, quy mô tương đối lớn.
Trường Xuân cốc có rất nhiều thành quả nghiên cứu, ví dụ như Diệt Trùng Tán loại mới, được sinh ra trong “Sắc Vi Các” này.
Ngay cả phụ thân cũng có rất nhiều thành quả gây trồng, để tránh đánh tiếng nên hầu hết đều đặt dưới tên của Lục Vi học tỷ.
Mùa này chính là lúc hoa tường vi nở đẹp nhất. Phía xa xa, Vương Tông An đã nhìn thấy bên ngoài Sắc Vi Các, tường vi màu đỏ rực rỡ nở rộ như ráng mây kia.
Đệ tử nòng cốt Phùng Khâu Sơn dẫn Vương Tông An tới, nhanh chóng tiến lên, đang muốn tiến vào bẩm báo.
Ai biết còn chưa đợi hắn đi vào Sắc Vi Các, một đạo nhân ảnh từ bên cạnh hắn đã “vù” một cái bay sang, nhanh tới nỗi hắn không kịp phản ứng.
Vương Tông An ở phía sau hắn nhíu mày, lập tức lách người tránh ra xa xa.
Vào lúc này, một giọng nữ thanh thúy từ trong chỗ sâu trong Sắc Vi Các truyền ra: “Còn có một thực nghiệm chưa hoàn thành, Cẩm Sơn sư đệ, đệ thiếu ta nhiều tiền như thế, thực nghiệm còn chưa làm xong đã muốn chạy?”
Lời còn chưa dứt, một đạo dây leo tường vi màu xanh bay vụt ra từ trong Sắc Vi Các, chớp mắt đã đuổi kịp đạo nhân ảnh bay ra kia, sau đó trói gô hắn lại, thít lại trên không trung như chơi thả diều.
“Học tỷ, tỷ tha cho ta đi, ầy, Tông An, Tông An ngươi tới rồi.”
“Tông An, Tông An cứu ta!”
Hóa ra cái người bị trói gô trên không trung kia là Cẩm Sơn sư huynh. Y phục trên người hắn đã bị dây tường vi cắt rách, trông vô cùng nhếch nhác.
Dưới tiếng gào la thảm thiết, Vương Tông An nhìn đến toát mồ hôi trán.
Bây giờ nghe nói Cẩm Sơn sư huynh đã là trưởng lão Thiên Nhân cảnh rồi nhưng vẫn khó mà thoát khỏi ma trảo của Lục Vi học tỷ. Ầy, đáng thương…