Chương 1122: Ly Dao vào kinh! Gió lớn nổi lên (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1122: Ly Dao vào kinh! Gió lớn nổi lên (2)

Người có thể dùng bữa trong tầng thường trong lầu các đều là nhân vật có máu mặt ở trong Quy Long Thành. Mỗi người bọn họ đều là người quyền quý thích tụm lại hóng náo nhiệt, cực kỳ thân với Hành quận vương, đôi bên đùa giỡn cũng không có vấn đề gì.

Mà Hành quận vương cũng bật cười, gật đầu hàn huyên, gặp phải người có địa vị tương đương còn dừng chân nói chuyện một lúc.

Cuối cùng, ông ta ngồi xuống ghế thuộc về mình.

Vị trí tư mật mà tầm nhìn khoáng đạt này, lấy thần niệm và thị lực của tu sĩ Tử Phủ cảnh, có thể dễ dàng quan sát được hiện trường thi đấu.

Bồi bàn của Bạch Vân Lầu nhanh chóng dâng bát dĩa hoa quả cùng với một số linh thực và linh tửu đã chuẩn bị riêng cho Hành quận vương.

Chủ quản của Bạch Vân Lầu cũng mau chóng nhận được tin tức chạy tới, kính cẩn hầu hạ ở bên cạnh, đích thân rót rượu gắp thức ăn cho Hành quận vương.

Tâm trạng của Hành quận vương rất tốt, nâng tay giậm chân đều mang theo hương vị gió xuân đắc ý. Cũng chẳng trách, bất luận là ai phát tài rồi thì tâm trạng cũng đều không tệ.

“Lần này ai có hi vọng thắng nhất?” Hành quận vương nếm linh tửu thơm ngon, chậm rãi hỏi.

“Hồi điện hạ.” Chủ quan khom người đáp: “Cuộc thi dạ dày vương đợt này có mấy tuyển thủ tầm cỡ nhau, có thiên kiêu nổi tiếng tới từ trong nội bộ Thương Hùng vệ Phương thị…Phương Diệu Võ. Người này có tư chất tốt nhất, từ nhỏ đã tu luyện mấy loại công pháp Huyền Vũ rèn luyện chiến thể trong quân đội như 【 Thương Hùng Hám Sơn quyết 】, thể trạng như gấu, lượng ăn kinh người.”

Ba mươi sáu vệ ở Quy Long Thành đều lấy tên của thần thú cổ đặt tên, do các thế gia quân vũ đóng quân trấn thủ, phụ trách bảo vệ Quy Long Thành, là tuyến phòng ngự hàng đầu của quốc đô.

“Ta cũng từng nghe nói về tiểu tử Phương Diệu Vũ này, gần đây trong quân đội cũng khá nổi danh, có mỹ dự thập đại thiên kiêu trẻ tuổi trong quân võ.” Hành quận vương tán thưởng, đồng thời lại tiếc nuối nói: “Chỉ đáng tiếc hắn xuất thân từ quân võ, trung thành với bệ hạ, kết giao với hoàng thân chúng ta chính là phạm vào kiêng kỵ.”

“Còn có một vị là Tử Phủ chủng tử trẻ tới từ thế gia Tứ phẩm Thượng Quan thị của Quy Long Thành chúng ta, Thượng Quan Vân Hồng. Người này trời sinh thức tỉnh huyết mạch loại thôn phệ, tinh tu công pháp chiến thể của Thượng Quan thị 【 Long Tượng Vô Cực quyết 】, bây giờ Long Tượng chiến thể đã có chút thành tựu, được xưng là một trong “thập đại thanh niên kiệt xuất dưới trăm tuổi” ở Quy Long Thành.

Quản gia lại bắt đầu giới thiệu một người khác.

“Những năm gần đây, Thượng Quan thị đông đúc người ta.” Hành quận vương mỉm cười tán thưởng nói: “Luôn giữ được một vị trí trong thập đại thanh niên kiệt xuất ở Quy Long Thành. Đợt trước, Thượng Quan Vân Khuyết cũng lấy tư chất đại thiên kiêu xếp hạng ba, tương lai Thượng Quan thị có hi vọng Tam phẩm.”

“Tương lai của Thượng Quan thị rất có hi vọng.” Quản gia cười híp mắt nói: “Các thế lực khắp nơi đã bắt đầu tranh giành lôi kéo Thượng Quan thị, nghe nói ngay cả Khang quận vương trong chuẩn đế tử cũng xem trọng, đã phái người liên tục tỏ ý với Thượng Quan thị.”

“Ngô Thừa Tự?” Hành quận vương nhếch khóe miệng, khinh thường cười lạnh nói: “Tiểu tử đó làm việc không đàng hoàng, lôi kéo người khắp nơi lại là một tay chơi.”

Trong hoàng thất tông thân, có không ít thành viên đều rất ủng hộ Khang quận vương.

Nhưng cũng có một đám người có thành kiến với Khang quận vương. Hành quận vương cũng là một trong số đó, thậm chí có nhiều lần còn công khai biểu đạt bất mãn với Khang quận vương.

“Điện hạ…” Quản gia nhễ nhại mồ hôi trên trán, khuyên giải: “Bây giờ thanh thế của vị đó khá lớn, rất có thể sẽ trở thành đại đế trong tương lai, ngài…”

“Ta còn sợ một tiểu bối như hắn ư?” Hành quận vương cười nhạt nói: “Cho dù nói thế nào, Ngô Hàn Hành ta là trưởng bối đồng tộc của hắn. Chưa kể hắn còn chưa thành đại đế, thành rồi, người làm trưởng bối như ta không nói được hắn chắc?”

Đại đa số hoàng tộc vì xuất thân cao quý, chỗ dựa vững chắc, cá tính thường sẽ thẳng thắn hơn, thích là thích mà không thích thì cũng sẽ không a dua nịnh nọt.

“Điện hạ nói đúng.”

Quản gia khổ sở lau mồ hôi trên trán, cũng không dám tranh chấp với quận vương.

“Đúng rồi, ta nhớ Thượng Quan gia có tiểu cô nương tên ‘Thượng Quan Bích Liên’, cũng là người ngay thẳng, lúc còn nhỏ còn gây sự ở Bạch vân Lầu ta, rất thú vị.” Hành quận vương liên tưởng tới Thượng Quan Bích Liên từ Thượng Quan thị: “Có lẽ đã gả đi rồi nhỉ? Gả cho nhà nào vậy?”

“Hồi điện hạ, chuyện này lão nô nhớ, đã là chuyện của bảy tám mươi năm trước, năm xưa trong kinh thành còn có Thượng Quan gia náo tới ồn ào.” Quản gia vừa nhắc tới bát quái, ngữ khí cũng trở nên hưng phấn: “Khi đó bao nhiêu gia tộc trong kinh thành muốn cưới Thượng Quan tiểu thư. Thượng Quan lão tổ vì nuông chiều nàng ấy nên cho nàng tự lựa chọn. Kết quả, vị tiểu thư kia lại chọn một thế gia Lục phẩm dưới quê có Tử Phủ lão tổ vừa mất.”

“Có cá tính.” Hành quận vương cười tán thưởng: “Chẳng trách tính tình của nàng ta, năm xưa có thể lưu lại ấn tượng không nhỏ cho ta. Chỉ có điều như vậy, mặt mũi của Thượng Quan gia mất trắng rồi.”