Chương 1123: Ly Dao vào kinh! Gió lớn nổi lên (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1123: Ly Dao vào kinh! Gió lớn nổi lên (3)

“Chứ còn gì nữa.” Quản gia cười nói: “Chỉ đáng tiếc, Thượng Quan lão tổ nhất ngôn cửu đỉnh tứ mã nan truy, thương lượng riêng không thể lay chuyển được nàng nên chỉ đành để nàng gả đi. Mấy công tử thế gia trong kinh thành cũng thành trò hề, còn không cạnh tranh lại với một tiểu thế gia dưới quê, bàn tán hơn chục năm mới tính là yên ổn.”

“Thú vị, thú vị. Sau này, khi nàng ta về kinh thăm nhà mẹ, bảo nàng ta tới gặp ta.” Hành quận vương cũng là người có tính cách tùy tâm sở dục, không đợi quản gia trả lời đã thở dài không thôi: “Chỉ là nha đầu Ly Từ kia đã bao nhiêu năm không gặp rồi, nghe nói đã cùng với lão tiểu tử Vân Dương kia đến Tiên Triều ăn uống. Muốn gặp nàng, cũng không biết phải đợi tới bao lâu nữa.”

Hành quận vương đã sống tới chừng này rồi, cả đời cũng gặp không biết bao nhiêu người, nhưng chỉ có Vương Ly Từ là cho ông ta ấn tượng sâu sắc nhất.

Cũng phải!

Nàng ở Bạch Vân Lầu ăn không uống không năm năm, suýt chút ăn lỗ Bạch Vân Lầu, có thể không ấn tượng sâu sắc?

Cũng là như vậy, tuy ông ta rất thích nha đầu đáng yêu có gương mặt tròn trịa đó nhưng cũng không thể không hạ lệnh trục xuất lão tiểu tử Vân Dương. Nhưng chẳng bao lâu sau, ông ta hối hận rồi, vì cuộc thi dạ dày vương, kinh doanh của Bạch Vân Lầu nổi lên nhanh chóng.

Tuy không không đến mức có thể hoàn toàn nuôi sống nha đầu Ly Từ nhưng thúc giục lão tặc Vân Dương cố gắng ra ngoài săn thú, cũng miễn cưỡng có thể ứng phó được.

Ầy…

Bây giờ nha đầu đáng thương kia cũng không biết đã chịu ủy khuất ở nơi nào của Tiên Triều, cũng không biết có thể ăn no không?

Vừa nhớ tới những điều này, đáy lòng của Hành quận vương thoáng khó chịu.

Hối hận…Nếu không phải thực sự không liên lạc được với Vân Dương, thật sự muốn mang nàng về nuôi, cho dù nhận làm cháu gái nuôi gì đó cũng tốt. Còn phần lão tặc Vân Dương, bảo ông ta làm công cho mình kiếm sống.

“Quận vương điện hạ, Ly Từ tiểu thư chính là phúc tướng trời sinh.” Quản gia an ủi: “Nàng là hài tử có phúc, bất luận đi tới đâu cũng sẽ không thiếu ăn. Huống chi Vân Dương thượng nhân bồi dưỡng Ly Từ tiểu thư là vì cuộc chiến thánh tử sau cuộc chiến đế tử. Lúc đó, chắc chắn nàng sẽ trở về.”

“Được được được, bổn vương phải kinh doanh tốt sản nghiệp Bạch Vân Lầu này, kiếm thêm chút tiền, chứa thêm một số nguyên liệu ăn uống mỹ vị tuyệt phẩm, đợi nha đầu kia trở về mau chóng ăn sạch.” Hành quận vương tựa như có thêm động lực, cả người lại tỏa rạng rỡ.

“Nào nào nào, để bổn vương xem xem, rốt cuộc lần này là Thượng Quan Vân Hồng giành được hạng nhất hay là Phương Diệu Vũ cười tới cuối cùng.”

Lúc này, cuộc thi dạ dày vương đã gần đến phút cuối.

Hành quận vương cũng thu hồi cảm xúc phức tạp, chuyển lực chú ý lên cao trào cuộc thi.

“Hả? Hình như tình hình hơi không ổn.” Hành quận vương chau mày: “Trên sân vẫn còn ba người. Bên trái là tên đầu to như gấu hoang, đầy cơ bắp, hiển nhiên có lẽ là thiên kiêu quân võ Phương Diệu Vũ. Người bên phải có thể cách tráng kiện, hồn hậu, giống như một con voi lớn đang đứng, khả năng cao là Thượng Quan Vân Hồng đã tu luyện Long Tượng Tôi Thể quyết, có huyết mạch loại thôn phệ.”

Với nhãn lực của Hành quận vương, cho dù chưa từng gặp bọn họ nhưng cũng lập tức có thể dựa vào hình thể, khí tức, phân tích tỉ mỉ đoán ra hai người.

Có vài công pháp hoành luyện đặc thù, luyện đến thâm sâu đều sẽ khiến thân thể xuất hiện các loại dị tượng.

Có điều cũng không phải là cả đời sẽ như vậy.

Trong hầu hết tình huống, công pháp loại hoành luyện chiến thể thượng phẩm, tu luyện tới khi Tử Phủ cảnh sẽ xem như là đại thành, đến chừng đó sẽ có biến hóa trở lại nguyên trạng, ngoại hình không quá khoa trương với tu sĩ Huyền Vũ bình thường, chỉ có khi chiến đấu mới lộ ra hình trạng chiến thể.

Không hề nghi ngờ, cuộc thi dạ dày vương lần này, người chiến thắng cuối cùng, hầu hết đều là tu sĩ Huyền Vũ loại hoành luyện chiến thể có khẩu vị rất lớn. Các tu sĩ Huyền Vũ khác tới cuối cùng, tuy khẩu vị cũng rất lớn nhưng khó mà sánh với loại chiến thể.

Nhưng Hành quận vương đã nhìn thấy gì?

Ở giữa hai tên to xác kia, một nữ tử tương đối “xinh xắn nhỏ nhắn ” so với bọn họ, nàng ta mặc một bộ trường bào kiếm tụ kiểu nữ tiên tư phiêu phiêu, thân hình thon mảnh mà yểu điệu.

Tuy nàng ta đeo mạn che, không nhìn rõ chân dung nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí chất tiên tử trác tuyệt trên người nàng ta.

Đặc biệt là đôi mắt kia tựa như có tinh quang lấp lánh bên trong.

Mỗi lần nàng ta xốc mạn ce lên, dùng tư thế nho nhã ăn thức ăn của cuộc thi, dù chỉ lộ ra một góc ngọc dung cũng đã kinh diễm tới những người tham gia thi đã thất bại và khán giả.

“Tiên tử cố lên, tiên tử cố lên! Đánh bại Phương Diệu Vũ và Thượng Quan Thiên Hồng.”

Từng tiếng hoan hô vang lên như sóng dậy, ngày càng cao vang hứng chí, tựa như muốn chấn động cả Bạch Vân Lầu này.

Nàng ta ăn không nhanh, động tác lại cực kỳ nho nhã nhưng tốc độ lại không hề chậm.

Hơn mười cân linh nhục nướng đã bị nàng ta tùy tay xe lại, huyền kình nhẹ nhàng đè ép, hiển nhiên bị cường ngạnh áp súc thành chỉ còn miếng nhỏ bằng bàn tay, hai ba miếng đã ăn vào trong bụng.

Không giống như hai mãnh hán tráng kiện hai bên, xách một tảng linh nhục nướng cắn xé mà ăn.