Chương 1126: Uy phong tám phía! Ly Dao thí phong đế đô (1)
Chẳng qua những thiên kiêu địa phương này, phần lớn đều nhận kết cục thất bại.
Điều này cũng khó trách, thập đại thanh niên kiệt xuất có thể xếp top mười trong quốc đô, trong đó đại khái có một nửa là tử đệ hoàng thất.
Nửa còn lại hầu hết đều là các thế gia trên Tam phẩm như Đại Càn Trần thị thế gia Nhị phẩm, Đại Càn Vương thị thế gia Tam phẩm, Đại Càn Công Dã thị thế gia Tam phẩm chiếm độc quyền.
Thế gia Tứ phẩm thi thoảng có thể chen vào môt người đã xem như là đốt cao hương rồi, xứng đáng giơ ngón cái tán dương.
Đây cũng là lý do tại sao trong vòng hơn trăm năm qua, Quy Long Thượng Quan thị trước sau có hai tộc nhân đăng bảng đã có thể khiến Hành quận vương không ngừng khen ngợi.
Có điều, tuy thiên kiêu tới quốc đô thí phong khá hiếm nhưng cách mười mấy hai chục năm sẽ xuất hiện một hai người.
So ra thì đại thiên kiêu thí phong mới tính là hiện trường lớn chân chính.
Tính ra thì trận chiến đại thiên kiêu thí phong lần trước, hình như đã cách một trăm mấy chục năm rồi.
Khi đó, đại thiên kiêu thánh địa Công Dương Sách, khi chưa đầy trăm tuổi đã tới quốc đô dựng lôi đài thí phong, giống như bật hack càn quét toàn trường.
Cho tới khi đụng phải thanh niên kiệt xuất xếp hạng nhất khi đó, đại thiên kiêu hoàng thất, Ngô Thừa Tự.
Cuộc chiến giữa hai người kinh thiên động địa, khó phân thắng bại, đánh tận mấy ngày mấy đêm, thậm chí ngay cả bệ hạ cũng bị kinh động.
Sau đó, bệ hạ còn triệu kiến Công Dương Sách, nói khoảng một khắc đồng hồ.
Từ đó, Công Dương Sách vang danh khắp quốc đô, được người ta tôn xưng là “Sách công tử”. cũng được nhận định là một trong những người cạnh tranh có năng lực của thánh tử đời kế tiếp.
Mà đồng thời, Ngô Thừa Tự và Công Dương Sách cũng tính là không đánh không quen, hai người thông minh tán dương lẫn nhau, tiến vào kết thành hảo hữu.
Ảnh hưởng của trận chiến đại thiên kiêu thí phong kia rất sâu xa, thậm chí ảnh hưởng tới cuộc chiến cách cục đế tử hiện nay.
Chẳng qua khi đó Bình An Vương thị còn đang ở “thời kỳ cường thịnh”, đang đại lực khai phá xây dựng Bình An trấn, cho dù nghe được chút tin tức, cũng sẽ không để trong lòng.
Đại thiên kiêu thí phong khi đó…Đối với những tổ tiên như Trụ Hiên lão tổ, cự ly thực sự quá xa xôi.
Các tổ tiên của Bình An Vương thị e là cũng không ngờ tới, trận kỳ văn dị sự còn không được nhắc tới trên bàn trà ở Bình An trấn kia, sau một trăm mấy chục năm, cuối cùng lại có liên quan cực lớn tới Vương thị.
Còn là bằng hình thức như vậy.
Không thể không cảm khái một câu, vận mệnh thi thoảng thật sự rất thần kỳ.
…
Lúc này, trong Bạch Vân Lầu.
Sau khi trải qua sự chấn kinh ban sơ, cuối cùng mọi người có mặt tại đây cũng nghiêm túc nhìn kỹ vị tiên tử “dũng mãnh” trước mắt này.
Tuy vẫn không nhìn rõ dung mạo nhưng lúc này, Vương Ly Dao không còn che dấu khí tràng của bản thân nữa, trên người có thêm một cỗ khí vận mơ hồ so với lúc trước, tiên tư lượn lờ, khí vận bất phàm.
Nhưng trong tiên khí này lại có thêm cỗ can trường lẫm liệt giống như thương tùng thúy trúc, bẽ không cong, dám hỏi dài ngắn với trời cao.
Dưới sự che phủ của quang mang của linh đăng Huỳnh Thạch, khí trường kia quả thật giống như Cửu Thiên Huyền nữ.
“Thiên Hà chân truyền?” Hành quận vương bừng tỉnh ngộ nói: “Ta còn tưởng là ai, cư nhiên có thể tu luyện truyền thừa của Thiên Nhất Chân Thủy nhất mạch, hóa ra là đệ tử chân truyền của vị Thiên Hà chân nhân ở Lũng Tả kia, thế này không kỳ quái. Nhiều năm trước ta có nghe qua, nói là Thiên Hà tiền bối đã nhận một vị chân truyền đại thiên kiêu, chỉ là vì còn trẻ mà chưa nhập thế.”
Trong mắt một số người hữu tâm, tuy Vương Ly Dao chưa nhập thế nhưng danh tiếng của Thiên Hà chân nhân đã nổi rồi.
Đặc biệt là tồn tại địa vị khá cao giống như Hành quận vương, tuy chưa từng gặp Vương Ly Dao nhưng căn bản đã nghe người ta nói qua, biết được có chuyện như vậy.
Chẳng qua Hành quận vương thân là hoàng thất quý trụ, bản thân ông ta cũng có tư chất đại thiên kiêu tuyệt đỉnh Lăng Vân.
Năm xưa cùng với đám đại thiên kiêu Vân Dương, Lang Gia cầu học ở thánh địa, ông ta cũng từng oai phong một cỏi, danh tiếng vang vọng. Chẳng qua bây giờ Lang Gia đã trở thành Thần Thông chân nhân trước một bước, ông ta và Vân Dương vẫn còn chậm chạp mài giũa ở Tử Phủ cảnh tầng chín, chuẩn bị bước ra một bước cuối cùng.
Nhân vật như ông ta, cho dù nghe nói đến chuyện này, há sẽ đại kinh tiểu quái giống như người thường? Nghe qua cũng chỉ là nghe qua.
Nếu không phải bây giờ đúng lúc gặp được, e là ông ta đã sắp quên rồi.
“Điện hạ…Vị đại thiên kiêu này nói nàng ta tên “Vương Ly Dao”.” Chủ quản nhẹ giọng nhắc nhở: “Cái tên này nghe có vẻ hơi giống với tiểu thư Ly Từ.”
Chủ quản này có thể làm đợc chưởng quản Bạch Vân Lầu thay quận vương, ngoại trừ bản thân tu vi bất phàm, dĩ nhiên cũng giỏi nhìn sắc mặt, là người vô cùng linh hoạt.
Ông ta cũng biết, Hành quận vương vẫn luôn rất thích hậu buố tiểu thư Ly Từ này, cực kỳ thương yêu.
“Hả? Cũng đúng.” Hành quận vương nhìn bảng sổ, lại nhìn Vương Ly Dao, hơi kinh nghi bất định: “Lẽ nào xuất thân cùng một thế gia?”
“Nhưng không đúng, ta nhớ lúc trước Vân Dương từng nói, Ly Từ xuất thân từ một tiểu gia tộc Bát phẩm. Khi nào mà thế gia Bát phẩm ở Đại càn quốc chúng tacũng cường hoành như vậy? Cùng một thế hệ cư nhiên có thể xuất ra hai vị thiên tài tuyệt đỉnh?”