Chương 1127: Uy phong tám phía! Ly Dao thí phong đế đô (2)
Tuy Vương Ly Dao vẫn chưa bắt đầu động thủ thể hiện thực lực nhưng cho dù nói thế nào, nàng ta cũng là truyền nhân y bát của Thiên Hà chân nhân, nếu không có chút bản lĩnh, sao dám tới quốc đô thí phong mang?”
Phải biết tỉ lệ đại thiên kiêu trở thành Thần Thông chân nhân trong tương lai tương đối lớn. Lỡ như thua thảm, vậy mất hết thể diện rồi, làm không tốt sẽ bị đại thiên kiêu đồng bối chê cười một hai ngàn năm.
Ngoài Hành quận vương, ở hiện trường hôm nay cũng có không ít đại nhân vật thích hóng náo nhiệt. Nhìn thấy biểu ngữ do Vương Ly Dao treo, bọn họ cũng kinh hỉ không thôi, không nhịn được nhao nhao nghị luận.
Sự đặc sắc của trận chung kết dạ dày vương đã xem như là đáng hồi giá phiếu rồi.
Bây giờ lại xuất hiện đại thiên kiêu thí phong trăm năm hiếm thấy, đây là chuyện thú vị cỡ nào? Mọi người đều sục sôi tinh thần.
Nói thì lâu mà thực ra lại nhanh.
Lúc này, hộ vệ Thiên Nhân của Thượng Quan thị mới phản ứng lại, nhào tới trước mặt Thượng Quan Vân Hồng đỡ hắn dậy: “Vân Hồng thiếu gia, ngài không sao chứ?”
Hắn thật sự sợ, thân là gia tướng tinh anh của gia tộc, bảo vệ thiếu gia nhà mình không xong là đại tội.
“Ta, ta còn…Ọe…”
Thượng Quan Vân Hồng đứng dậy, còn chưa kịp đứng vững, gương mặt đã tái nhợt, vội khom eo xuống.
Vốn dĩ cuộc thi dạ dày vương đã khiến hắn ăn no tới cực hạn. Trong dạ dày cỗ kình nhi cuồn cuộn này còn chưa qua, lại bị Vương Ly Dao đá vào bụng, lúc này hắn ta cảm thấy phần bụng cuộn trào như sóng triều, lại không kiềm chế được nôn ọe ra, biểu tình vô cùng khổ sở.
Hộ vệ Thiên Nhân thấy vậy không khỏi nóng lòng, ánh mắt nhìn Vương Ly Dao bất thiện: “Ngươi là nha đầu nông thôn nào? Tuổi còn nhỏ đã không biết trời cao đất dày, chẳng những dám tới Quy Long Thành gây chuyện, còn dám đánh lén Vân Hồng thiếu ga nhà chúng ta.”
Lời còn chưa dứt, hắn ta đã vụt thân hình, giống như một con đại điểu bay tới, vỗ một chưởng về phía Vương Ly Dao.
“Ta sẽ bắt ngươi trước, giao cho gia chủ Thượng Quan ta xử trí.”
Hộ vệ này có thiên tư cũng không kém, bề ngoài cũng vậy, trông cũng đã một trăm mấy chục tuổi nhưng đã có tu vi Thiên Nhân cảnh tầng hai. Nếu đặt ở địa phương, cũng là lão tổ của thế gia nào đó.
Nhưng ở trong Quy Long Thành, dưới chân đại đế nhân tài tấp nập, thiên tài như mây, lại chẳng có hút mút như thế.
Theo một chưởng này tung ra, trên vân đài vang lên tiếng phá không trầm nặng. Huyền khí Thiên Nhân cảnh hùng hậu hóa thành một cự thủ màu vàng cao bằng người, hung hăng đánh về phía Vương Ly Dao.
Giống như núi cao trập trùng, lại tựa như Thái Sơn áp đỉnh, thanh thế kinh người.
Nhưng Vương Ly Dao lại chắp hai tay mà đứng, ngay cả mắt cũng không nâng lên.
Lúc này.
“Keng!”
Tiếng kiếm vang lên.
Một đạo thân ảnh mặc váy màu tím giống như thiểm điện vụt lên lôi đài. Chỉ thấy tay trái nàng ta cầm kiếm, kiếm xuất như rồng, hóa thành một đạo kiếm khí lệ mang chém trúng cự chưởng màu vàng kia.
Cự chưởng màu vàng bị chém thành hai, bay ra hai phía, đánh vào hai bên vân đài, ầm ầm hai tiếng, nổ ra hai cái hố.
Cho dù vân đài sử dụng vân thạch thượng đẳng cũng khó mà chịu được chưởng kình oanh kích của tu sĩ Thiên Nhân.
Vào lúc này, cổ tay nữ tử run lên, uy lực kiếm mang không yếu mà tăng, chém ngược về hộ vệ Thiên Nhân kia.
“Ầm ầm ầm!”
Trong không khí liên tục vang lên mấy tiếng nổ.
Kiếm mang bá đạo ngưng tụ đến cực hạn, hóa sinh ra một đạo kiếm ý sương mù tỏa ra quang mang màu vàng, uy thế bàng bạc, sắc bén vô cùng, tỏa ra uy thế đáng sợ như bổ núi chém đất.
Đây là kiếm pháp chiêu bài của Huyền Diêu thượng nhân nhất mạch Lũng Tả Tử Phủ Học Cung, một khi tu luyện tới cảnh giới đại thành thì có thể khai sơn đoạn hà, thực sự vô cùng bá đạo.
Tuy kiếm ý của nữ tử này chỉ là tiểu thành nhưng cũng không dễ xem thường, cho dù là hung thú ngũ giai giỏi phòng ngự cũng khó mà chọi lại.
Hộ vệ Thiên Nhân co rút đồng tử, vội vàng rút ra bảo đao ngăn lại.
“Keng!”
Tiếng kim thiết va nhau nặng nề vang lên, trong không khí lan tràn ra sóng năng lượng bùng nổ khắp tứ phía.
Hộ vệ Thiên Nhân kia nôn ra một ngụm máu tươi giống như là diều giấy rách nát bay ngược ra từ trên vân đài. May mà có gia tướng Linh Đài cảnh bình thường khác phản ứng lại, xông ra đỡ hắn ta, nếu không e là đã bị thương nặng hơn.
Đợi mọi bụi bặm rơi hết, mọi người xung quanh vân đài mới phản ứng lại, không khỏi náo động.
Nữ tử váy tím đứng cách hai trượng phía trước Ly Dao hiển nhiên chính là người nối gót của đại thiên kiêu Vương Ly Dao, thiên kiêu Học Cung Mạc Uyển Thu.
Nàng dùng tay ngọc rút bảo kiếm nhập xuất lệ mang, rũ mắt nhìn đám người dưới vân đài, giọng nói thanh lãnh mà trấn định: “Tiểu thư nhà ta đã nói, ‘thiên kiêu’ tiên thích trên kinh, hễ là ‘thiên kiêu’ dưới một trăm năm mươi tuổi, ai cũng không từ chối. Những con cá hỗn tạp đó vẫn chưa xứng để tiểu thư nhà ta ra tay. Muốn chiến, vượt qua Mạc Uyển Thu ta trước rồi nói.”
“Phốc!”
Hộ vệ Thiên Nhân bị chọc tức không nhẹ, lại hộc ra một ngụm máu tươi.
Hắn thân là Thiên Nhân cảnh, cho dù là ở Thượng Quan thế gia Lục phẩm nhân tài đông đúc cũng có chút địa vị, không tới mức bị người ta xem thành cá tạp nham chứ?