Chương 1128: Uy phong tám phía! Ly Dao thí phong đế đô (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1128: Uy phong tám phía! Ly Dao thí phong đế đô (3)

Ban nãy, nếu không phải vì hắn ta không kịp đề phòng chiêu đó, thân ở trong không trung khó mà tránh né, há sẽ chậc vật như vậy?

Quả thực cũng phải, thiên kiêu Thiên Nhân cảnh vì đạt tới Linh thể, dĩ nhiên phải lợi hại hơn một bậc so với Thiên Nhân cảnh bình thường nhưng cũng không tới mức chênh lệch lớn tới nỗi thất bại trong một chiêu.

“Lão tử liều với ngươi.” Hộ vệ Thiên Nhân vừa muốn ngâmj giận ra tay lại bị Thượng Quan Vân Hồng vươn tay giữ lại: “Trung thúc, nữ tử kia là thiên kiêu, người không phải đối thủ, vẫn nên để ta tới giáo huấn bọn họ thì hơn.”

Liên tục nôn hai lần, cuối cùng Thượng Quan Vân Hồng xem như đã sống qua cỗ kình nhi buồn nôn kia.

Sắc mặt hắn âm trầm bước từng bước lên lôi đài, ánh nhìn như bao quát chủ tớ hai người Vương Ly Dao, hàm chứa phẫn nộ cười lạnh nói: “Tiên thích thiên kiêu trên kinh, lại quét qua cửu mạch thánh địa. Hay hay hay, thật là khẩu khí lớn! Cuồng vọng như vậy, chắc ngươi là đại thiên kiêu nhỉ.”

“Tuy đại thiên kiêu lợi hại nhưng ngươi chỉ mới sáu mươi chín tuổi, tu vi nhiều nhất cũng chỉ là Thiên Nhân cảnh tầng ba. Mà Thượng Quan Vân Hồng ta chính là thiên kiêu Bính đẳng huyết mạch loại thôn phệ, năm nay chín mươi tuổi cũng là Thiên Nhân cảnh tầng ba.”

“Ta muốn xem thử, cùng là tầng ba, ta và đại thiên kiêu có gì khác biệt.”

Lời vừa dứt, khí thế của Thượng Quan Vân Hồng chợt biến.

Một cỗ hung diễm ngút trời của hung thú hoang dã tràn ra trên người hắn.

Gân cốt cơ bắp toàn thân của hắn từ từ phình ra, huyết dịch trong cơ thể nhanh chóng lưu chuyển, cơ thể vốn to lớn của hắn giống như là bóng bay, dùng mắt thường có thể thấy tốc độ cực nhanh.

Trong vòng vài hơi thở ngắn ngủi, hắn đã không giống hình người, tứ chi thô to như chân voi, bề mặt ngoài da còn bao phủ một lớp chất sừng dày như giáp trụ.

“Keng keng!”

Ánh mắt của hắn lạnh lẽo đáng sợ, thờ ơ đi về phía hai người Vương Ly Dao. Mỗi một bước, cả vân đài đều vang lên tiếng ầm ầm, loáng thoáng rung lắc.

Khí thế thô bạo như hung thú hoang dã lan tràn trên vân đài, cảm giác đó tựa như không phải đối mặt với tu sĩ Thiên Nhân cảnh mà giống như đối mặt với một con hung thú đáng sợ gào thét ở ngoại vực.

Thấy cảnh này, mọi người vây xem dưới vân đài đều chân kinh cảm thán.

“【 Long Tượng Vô Cực quyết】 của Thượng Quan thị quả nhiên lợi hại. Sớm nghe nói nó là công pháp đỉnh cấp nhất trong các công pháp loại hoành luyện chiến thể, tuy không phải là công pháp cực phẩm, uy lực chiến thể tôi luyện ra lại cực kỳ bá đạo. Hôm nay nhìn thấy, quả nhiên danh bất hư truyền.”

“Đâu chỉ vậy, 【 Long Tượng Vô Cực quyết】 này có độ tương thích rất cao với huyết mạch loại thôn phệ của Vân Hồng thiếu gia, kết hợp lại đưa uy lực tăng lên, quả thật là tương đắc ích chương.” Có người nói: “Trong tình huống tu vi đồng đẳng, tuy đại thiên kiêu có ưu thế huyết mạch linh thể nhưng chưa chắc có thể chiếm được tiện nghi dưới chiến thể vô cực của Vân Hồng thiếu gia, bất luận là tăng sức mạnh hay phòng ngự, Long Tượng Vô Cực quyết đều tương đối đáng sợ.”

“Ài, vị Ly Dao tiên tử này khí chất bất phàm nhưng suy cho cùng còn quá trẻ. Mới sáu mươi chín tuổi đã tới quốc đô thí phong. Chuyện này cũng không thể nóng vội trong nhất thời, đến hơn chín mươi tuổi hẵng tới, khả năng cao có thể hoành thôi đồng đại rồi.”

Không ít người thậm chí bắt đầu tiếc nuối thay Vương Ly Dao.

Dưới từng tiếng nghị luận, sắc mặt của Mạc Uyển Thu khẽ biến, khi vừa muốn cầm kiếm xông trận lại bị Vương Ly Dao cản lại nói: “Uyển Thu, Long Tượng Vô Cực quyết này phi phàm, Thượng Quan Vân Hồng có tư cách khiêu chiến ta, ngươi lui xuống đi.”

“Vâng, tiểu thư.”

Tuy Mạc Uyển Thu hơi không cam tâm nhưng vẫn ngoan ngoãn xuống lôi đài.

Cho dù có được sự ủng hộ song trọng của gia tộc và Vương thị, tốc độ tu luyện của nàng ta rất nhanh nhưng cũng chỉ vừa mới thăng cấp Thiên Nhân cảnh, đấu với Thượng Quan Vân Hồng vẫn hơi cách biệt.

Nếu chọi cứng, chẳng qua là mất mặt mà thôi.

Sau khi Mạc Uyển Thu lui đi, Thượng Quan Vân Hồng như càng thêm tự tin, cười ha hả như hung thú khinh thường nói: “Đại thiên kiêu Vương Ly Dao phải không, mau cho ta xem thử, ngươi làm thế nào cước thích thiên kiêu trên kinh.”

Lời vừa dứt, Thượng Quan Vân Hồng đã bước một chân lên vân đài, tốc độ bỗng tăng lên, xông vào Vương Ly Dao.

Nếu nói ban nãy hắn ta giống như một con thú công thành chậm rì, hắn của bây giờ giống như hóa thành một con nhân hình bạo tượng, mỗi một bước chân giẫm trên mặt vân đài thạch đều sẽ lộ ra một dấu chân lõm xuống, quanh dấu chân còn có nứt nẻ lan tràn ra tứ phía.

Uy lực đó quả thật bá đạo dị thường, cho dù là thành môn vô cùng rắn chắc của vệ thành cũng sẽ bị đụng tới vỡ nát, cho dù là hung thú ngũ giai giỏi sức mạnh, e là cũng không có khí thế này.

Lưu lại cho Vương Ly Dao có thân hình nhỏ bé một lựa chọn duy nhất, chỉ có tránh né.

Nhưng vân đài xây dựng để tổ chức ca múa và cuộc thi dạ dày vương này có bao nhiêu không gian để trốn?

“Lôi đài này hơi thiệt cho tiên tử rồi.”

Rất nhiều quần chúng ăn dưa vì khí chất như tiên nữ ghé bước nhân gian của Vương Ly Dao mà tâm lý đứng về phía nàng, lập tức lo lắng thay Ly Dao.