Chương 1129: Uy phong tám phía! Ly Dao thí phong đế đô (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1129: Uy phong tám phía! Ly Dao thí phong đế đô (4)

Ngoài dự liệu, đối mặt với Thượng Quan Vân Hồng xung thế bá đạo, Vương Ly Dao vẫn đứng im tại chỗ, không hề có ý né tránh.

Cho tới khi sắp đâm vào, nàng nhẹ nhàng giơ cánh tay lên, năm ngón tay như thanh song mở ra, nhẹ nhàng ấn về phía trước, động tác uyển chuyển đến mức như thần lộ lướt nhẹ lên cánh hoa tươi mới.

Thế nhưng uy lực của một ấn này lại chẳng hề bình thường.

“Ầm!”

Một đạo khí lãng nổ tung bỗng thổi quét bốn phương tám hướng, lướt qua mái tóc đen và làn váy của Vương Ly Dao nhẹ nhàng tung bay, cực kỳ xinh đẹp.

Thế nhưng động tác giống như cự thú xung thành của Thượng Quan Vân Hồng lại giống như bị điểm trúng huyệt đạo, lập tức định cách tại chỗ.

Nháy mắt, “ầm ầm” một tiếng lớn.

Hai chân thô to của Thượng Quan Vân Hồng như chiến tượng viễn cổ lại giẫm vào ba thước vân đài, lập tức thấp hơn một khúc ở trước mặt Ly Dao.

Vân đài thượng đẳng dưới chân hắn giống như bị lực xung kích cực lớn chấn thành bột mịn, nổ tung ra xung quanh.

Bụi bặm lập tức lan khắp Bạch Vân Lầu, ngay cả tầm nhìn của người xung quanh cũng bị ảnh hưởng.

“Đây đây đây, đây rốt cuộc là tình huống gì?”

“Sao có thể! Cho dù là đại thiên kiêu cũng không thể nhẹ nhàng ngăn cảnh va chạm của Vân Hồng thiếu gia như vậy chứ?”

“Đó, đó thật sự là tiên nữ từ trên trời giáng lâm sao? Nếu không, sao có thể lợi hại như vậy?”

Người vây xem ở hiện trường đều mông lung.

Sự vận dụng huyền kỹ tinh diệu tới trình độ này đã khong còn là thứ mà người xem bình thường có thể xem hiểu. Cho dù là đại lão có thực lực bất phàm, thích hóng náo nhiệt cũng không hoàn toàn có thể hiểu hết, lúc này cũng nhao nhao ngây ra tại chỗ, sắc mặt hồ nghi bất định.

Đối với đại lão Tử Phủ cảnh mà nói, nếu đón đỡ một chiêu này của Thượng Quan Vân Hồng cũng không khó.

Chỉ là muốn làm nhẹ nhàng như Vương Ly Dao, tay miết hoa xinh lại có sức mạnh vạn quân, vậy thì có hơi làm khó bọn họ. Dù sao thì điều này không chỉ cần cảnh giới, không có lĩnh ngộ cực sâu về pháp tắc cùng với lực khống chế diệu tới mức đỉnh cấp, thực khó mà làm được.

“Hay hay hay, tuyệt, tuyệt.” Hành quận vương lại nhìn hiểu ngay, không nhịn được vỗ tay tán thưởng: “Nguyên Thủy chân ý, đây mới là Nguyên Thủy chân ý chân chính…Nguyên Thủy có thể cương có thể nhu, chỉ có vận dụng cương nhu tới cực hạn, mượn lực đánh lực nên mới có thể hóa nhập toàn bộ lực va chạm bàng bạc của Thượng Quan Vân Hồng hóa nhập dưới chân của hắn.”

Có câu “Hành gia vừa xuất thủ đã biết có hay không.”

Cùng là đại thiên kêu, thực lực đã đạt tới Tử Phủ cảnh tầng chín, nhãn lực và lực phán đoán của Hành quận vương cũng không phải thứ mà người thường có thể sánh.

Trong ánh mắt của Hành quận vương tràn ngập vẻ tán thưởng.

Đời này của ông ta, cũng gặp qua không ít đại thiên kiêu. Nhưng đại thiên kiêu trẻ tuổi, độ am hiểu sâu sắc về lý giải Nguyên Thủy đạo thể của mình như vậy, còn có thể thuần thục vận dụng trong thực chiến như vậy, xảo diệu như Vương Ly Dao, cũng chỉ thưa thớt mấy người.

Rất nhiều thiên kiêu Tử Phủ cảnh, tuy cũng đã thức tỉnh đạo thể, vận dụng ra chưa chắc có thể linh hoạt bằng Vương Ly Dao.

Không đợi mọi người có phản ứng.

Vương Ly Dao nhẹ nhàng một nâng một ném, Thượng Quan Vân Hồng vẫn ở trạng thái Long Tượng chiến thể, nặng hơn vài ngàn cân lại bị nàng ta vứt ra khỏi lôi đài, sau đó tiện tay hất đi, vẽ ra một đường cong, bay xuống dưới lôi đài.

“Bình bịch” một tiếng.

Thượng Quan vân Hồng nằm phủ phục trên đất một lúc mới loạng choạng đứng dậy, vẫn không dám tin, hắn thua rồi, còn thua nhanh chóng như vậy.

“Ngươi, ngươi đầu cơ trục lợi, ta không phục!” Thượng Quan Vân Hồng tức giận, ban nãy thực lực của hắn còn chưa phát huy ra, cũng không có bị thương.

Trục lợi như vậy, sao có thể tính là hắn thua?

“Đủ rồi.”

Lúc này, một giọng nam trầm ổn dày nặng bỗng vang lên từ trên đỉnh lầu, giống như thần âm giáng xuống, nổ bên tai của mọi người.

Người mở miệng dĩ nhiên là Hành quận vương.

Mọi người dưới đài lập ức ném ánh mắt kính cẩn lên đỉnh lầu.

Chỉ nghe giọng nói uy nghiêm của Hành quận vương nhàn nhạt nói: “Thượng Quan Vân Hồng, thua chính là thua, đừng có ném thể diện của thiên kiêu trên kinh. Cho ngươi một trăm cơ hội thì ngươi cũng không thắng nổi Vương Ly Dao.”

Khi Hành quận vương còn trẻ cũng từng là người đứng đầu trong thập đại thanh niên kiệt xuất ở quốc đô trong một khoảng thời gian, dĩ nhiên không thể để hắn làm bẩn danh tiếng.

Lúc này, trong lòng Hành quận vương xẹt qua một tia hồ nghi và ngưng trọng.

Ông ta nhớ tới cảnh tượng một trăm mấy chục năm trước, Công Dương Sách càn quét thiên kiêu trên kinh. Hắn của khi đó, rõ ràng mang theo mục đích mãnh liệt.

Bây giờ đương là thời kỳ mấu chốt của cuộc chiến đế tử, lúc này đây, Vương Ly Dao nhập thế, lên kinh thí phong, làm việc tương tự năm đó của Công Dương Sách.

Lẽ nào…

Trong mắt Hành quận vương lộ ra một tia ý vị thâm trường.

Thoắt cái, e là có chút thú vị.