Chương 1130: Cường đại! Căn cơ của Vương thị hưng thịnh (1)
Hành quận vương rất có uy vọng ở trong Quy Long Thành.
Đặc biệt là đối với Thượng Quan Vân Hồng mà nói, cho dù là lão tổ thứ nhất của Thượng Quan gia hắn chạy tới gặp Hành quận vương cũng phải khách khách khí khí, từ trong đáy lòng tôn xưng một tiếng “điện hạ”.
Tương truyền Hành quận vương điện hạ đã tiến vào giai đoạn mài giũa cuối cùng. Một khi ông ta đột phá đạo gông cùm cuối cùng, có thể trở thành chân nhân Thần Thông cảnh, chẳng những thực lực tăng lên một tầng lầu mà còn có thể kéo dài thọ nguyên gấp đôi, sống tới hai ngàn năm.
Đến chừng đó, Quy Long Thành sẽ tổ chức hoạt động khánh điển lớn, bệ hạ cũng sẽ đích than nói với tổ miếu, dùng danh nghĩa của tổ tiên Ngô thị sắc phong ông ta là “Hành thân vương”.
Cho dù là hoàng thất Đại Càn thiên uy hiển hách, bây giờ thân vương còn sống cũng chỉ có mười một vị mà thôi.
Có thể dễ dàng đoán được địa vị của Hành quận vương trong hoàng thất.
Cho dù trong lòng Thượng Quan Vân Hồng một vạn điều bất phục cũng không thể không thu chiến thể, hồi phục thành hình người, cung kính khom lưng hành lễ: “Vâng, điện hạ. Vân Hồng cáo lui.”
Nói xong, hắn dẫn gia tướng chật vật rời đi.
Sau khi Thượng Quan Vân Hồng đi, Phương Diệu Vũ có thân hình vạm vỡ cũng lập tức trở nên nổi bật.
Rất nhiều quần chúng vây xem đều chuyển dời lực chú ý, từng đôi mắt long lanh nhìn về phía hắn.
Sau khi trải qua cứu trị một phen, cuối cùng Phương Diệu Vũ cũng hóa giải hết khí huyết còn thừa trong cơ thể, sống lại. Bị mọi người nhìn như vậy, hắn lập tức chột dạ, ồm ồm nói: “Cái này…Chư vị nhìn ta làm gì?”
“Phương huynh, huynh cũng là một trong thập đại thanh niên kiệt xuất trong quân võ, lẽ nào trơ mắt nhìn một người ngoại địa diễu võ dương oai trên lôi đài sao?”
“Đúng đó đúng đó, trước đây huynh vẫn luôn nói, một tay có thể xử lý gọn Thượng Quan Vân Hồng mà?”
“Ha ha, người ta là cước thích thiên kiêu trên kinh.” Thần sắc của Phương Diệu Vũ nghiêm lại, gương mặt thành thật nói: “Phương Diệu Vũ ta chính là thiên kiêu quân võ của ba mươi sáu vệ, không cùng một đường với bọn họ. Đúng rồi, canh gà hầm trong nhà quên chưa tắt lửa, tại hạ cáo từ, cáo từ.”
Nói xong, hắn ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra khỏi Bạch Vân lầu, sau đó mau chóng bỏ chạy khỏi hiện trường.
Đùa chắc, Ly Dao tiên tử kia đơn thuần chính là một cao thủ cực kỳ biến thái, hai tên Phương Diệu Vũ hắn xông lên cũng không thể chiếm được thượng phong.
Còn một tay xử lý Thượng Quan Vân Hồng…Được thôi, hắn thừa nhận bản thân chém gió.
Suy cho cùng là thập đại thanh niên kiệt xuất trong quân võ, cho dù vóc dáng của Phương Diệu Vũ rất vạm vỡ, tốc độ vẫn rất nhanh, rất linh hoạt.
Trong mấy hô hấp, nhân ảnh của hắn đã biến mất tăm.
Đám người vây xem trong Bạch Vân Lầu phát ra tiếng xùy thất vọng.
Có điều, tuy Phương Diệu Vũ chạy rồi nhưng vị đại thiên kiêu Vương Ly Dao lần đầu khiêu chiến thí phong này cũng đã thành công đánh tiếng.
Tin tức đại thiên kiêu thí phong nhanh chóng như một cơn gió, dùng tốc độ cực nhanh truyền khắp Quy Long Thành, nhanh chóng nhảy vào điểm nóng số một ở Quy Long Thành.
Dù sao thì cách trận chiến thí phong đại thiên kiêu lần trước, đã trải qua một trăm mấy chục năm rồi.
Ai cũng muốn xem xem, rốt cuộc Vương Ly Dao này có thể đi tới đâu? Có thể san bằng thành tích của Công Dương Sách năm đó hay không?
Có điều, phần lớn mọi người đều vô thức cho rằng Vương Ly Dao không bằng Công Dương Sách.
Dù sao thì tuổi tác khi khiêu chiến đại thiên kiêu thí phong bày ra ở đó, Công Dương Sách năm đó đã chín mươi mấy tuổi rồi, mà Vương Ly Dao bây giờ mới sáu mươi chín tuổi.
Tốc độ tu luyện của đại thiên kiêu nhanh cỡ nào, nào có thể chịu được chênh lệch hai mươi mấy năm thời gian?
Mà khi ở bên ngoài ồn ào náo động, Hành quận vương đã mời Vương Ly Dao vào trong phòng bao đỉnh lầu, hòa nhã nói: “Thiên Hà chân truyền phi phàm, quả nhiên ngươi không sỉ nhục danh tiếng của Thiên Hà tiền bối.”
“Ly Dao bái kiến Hành quận vương điện hạ.” Vương Ly Dao đúng mực hành lễ.
“Miễn lễ miễn lễ, Ly Dao ngươi vừa ăn nhiều linh ngưu nhục, ta không dùng đồ dầu mỡ chiêu đãi ngươi.” Hành quận vương dặn dò đại quản sự bên cạnh nói: “Nấu một ấm Tiên Trà, chuẩn bị chút linh quả tiên linh thượng phẩm chiêu đãi Ly Dao tiểu thư. Đúng rồi, nhớ trong kho băng tinh có một con Tây hải Tuyết Cơ Ngư nặng năm cân, bảo nhà bếp hấp nguyên vị, cho Ly Dao giải ngấy.”
“Điện hạ, Tuyết Cơ Ngư đó chính là nguyên liệu do Di Phi nương nương chỉ định…” Đại quản sự thấp giọng nói.
Một là Tuyết Cơ Ngư cực kỳ hiếm, hai là có hiệu quả dưỡng nhan tư cơ bất phàm đối với nữ tử. Mỗi con Tuyết Cơ Ngư đều có giá trên trời ở Quy Long Thành, càng không nói là bảo ngư nặng năm cân.
“Bảo ngươi đi thì đi.” Hành quân vương nghiêm mặt: “Di Phi nàng ấy đã ăn hai lần rồi, bớt ăn một lần cũng đâu chết. Ly Dao chính là khách quý của bổn vương, dĩ nhiên phải dùng nguyên liệu tốt nhất chiêu đãi.”
Vương Ly Dao vừa muốn cự tuyệt nhưng lại bị Hành quận vương ngăn lại nói: “Ly Dao đừng khách khí, lần này ngươi chọn Bạch Vân Lầu của ta, khiêu chiến đại thiên kiêu thí phong, vốn dĩ có thể mang tới nhân lưu và danh tiếng cho Bạch Vân Lầu, chỉ là một con Tuyết Cơ Ngư thì tính là gì? Ngươi đánh ở chỗ ta, tuyệt đối đừng đến chỗ khác.”