Chương 1137: Đại thiên kiêu càn quét đế đô (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1137: Đại thiên kiêu càn quét đế đô (3)

Tòa dinh trạch tên “Hành Viên” này chính là dinh trạch mà Long Xương đế ban tặng cho vị đại thiên kiêu trực mạch này.

Hậu viện Hành Viên.

Trong hoa viên cỏ cây xanh um, rất có cảm giác thôn quê, một thanh niên đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá gồ lên bên bờ hồ hai mắt hơi khép lại, tĩnh lặng tham ngộ pháp tắc thiên địa.

Dĩ nhiên thanh niên này là chủ nhân của hoa viên này, Ngô Chí Hành.

Ở phía sau hắn ta, một đạo hư ảnh hình rồng đã có độ kết thực nhất định đang chậm rãi uốn lượn, tỏa ra uy thế bàng bạc mà lớn mạnh.

Nhưng khác với Thương Long toàn thân vàng úa, hư ảnh hình rồng này lại có màu xanh. Không phải là màu xanh biếc của Thanh Long thủy hệ, mà là màu xanh gợn mang theo khí tức mênh mông như trời xanh mây trắng. Dưới long ảnh kia, có một đôi cánh to lớn có năm màu, mang theo khí tức thần thánh mà huyền ảo.

Hư ảnh kia chậm rãi lượn vòng, gió trong trời đất cũng tựa như chịu ảnh hưởng, hình thành từng đạo phong tức vờn quanh thanh niên, theo nhịp hô hấp một vào một ra của hắn ta, giống như có sinh mênh vậy.

Cũng không biết qua bao lâu, bỗng dưng, giữa mi tâm của thanh niên tựa như có một đạo kim quang xẹt qua.

Nháy mắt, long ảnh màu xanh gợn phía sau hắn tựa như sống lại, long tinh sáng lên, vỗ cánh bay lên bầu trời phát ra một tiếng rồng ngâm dài.

Gió.

Gió mát rượi giống như nhận được chỉ lệnh, cuồn cuộn gào rít tới từ trong đất trời, lay động cây cỏ dấy lên sóng nước, lại quanh quẩn tới trời cao, rít gào ở nơi rất xa phía bầu trời.

Long ảnh màu xanh gợn lại giang cánh lần nữa.

Gió trong trời đất bỗng thay đổi, cuồng phong nổi lên, mây đen kéo tới, thời tiết bất chợt từ quang đãng trở nên mây đen dày đặc.

Trên bầu trời của đình viện, mây đen cuồn cuộn, có từng trận tiếng lôi náo loạn truyền tới.

Bỗng dưng, một đạo thiểm điện phá rách màn trời, truyền tới từng trận âm vang uỳnh uỳnh trong thiên địa. Trong tiếng vang lớn, nước mưa như thác nước trút xuống, lại tựa như bị ràng buộc, chỉ đổ trong tiểu viện.

Bên ngoài bức tường của viện, mặt đất khô ráo như cũ, ngay cả chút hạt mưa cũng không nhìn thấy.

Trong màn mưa dữ dội, thanh niên vẫn ngồi xếp bằng, hai mắt khẽ khép, cả người tựa như lâm vào trong hàm nghĩa nào đó khó mà nói rõ, vật ngã lưỡng vong(*).

(*): chỉ cảnh giới nghệ thuật gia khi sáng và đối tượng sáng tác hoàn toàn hòa nhập thành một.

Mưa rơi trên bả vai, ngọn tóc của hắn, chảy xuống theo vạt áo của hắn, y phục của hắn vẫn khô ráo như cũ, không lưu lại chút dấu vết ướt át nào.

Đó là vì bên ngoài thân của hắn, trên y phục đang dán một lớp gió khinh bạc như lá mỏng, cách tuyệt với mưa, cũng cách tuyệt với trời đất.

Cũng không biết qua bao lâu, mây đen trên đình viện mới dần tản đi.

Mây tan, mưa ngớt.

Thanh niên trong viện cũng chậm rãi mở mắt.

“Chí Hành cháu ngoan, cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi, chúng ta đã sắp chán chết rồi.”

Bỗng dưng, bên trên truyền tới một giọng nói tức giận.

Thanh niên cũng chính là Ngô Chí Hành ngẩng đầu nhìn, lúc này mới phát hiện trên cây bên cạnh có một tiểu loli mặc váy màu tím đang ngồi.

Nàng ta búi hai bím tóc đáng yêu, trên bím tóc buộc dây màu vàng xinh đẹp, gương mặt thanh xuân mơn mởn, trông có vẻ vô cùng xinh xắn đáng yêu.

Cũng không biết đã tới bao lâu rồi, hai chân nàng lắc lư, rõ ràng có hơi nhàm chán.

Ở bên cạnh nàng còn có một mỹ phụ trung niên ăn mặc kiểu thị nữ, mặc váy màu thu hương, đang bóp pháp quyết có công dụng ngăn mưa. Thấy nam nhân nhìn sang, mỹ phụ trung niên còn cúi đầu hành lễ với hắn ta.

“Bái kiến Tuyết Ngưng hoàng cô nãi nãi.”

Ngô Chí Hành hồi thần, vội vàng đứng dậy, chỉnh tề cung kính hành lễ với tiểu loli, mà sau đó lại đáp lễ với mỹ phụ trung niên.

Tiểu loli này chính là hậu duệ của hoàng thất đích mạch, danh xưng “Ngô Tuyết Ngưng”, vai vế cao hơn hắn hai đời. Dựa theo quy tắc hoàng thất, cho dù bây giờ hắn đã hơn chín mươi tuổi nhưng vẫn phải gọi Ngô Tuyết Ngưng là hoàng cô nãi nãi.

Mỹ phụ trung niên ở bên cạnh Ngô Tuyết Ngưng chính là tùy tùng kiêm hộ vệ bên người của nàng ta.

“Miễn lễ, bình thân đi.”

Ngô Tuyết Ngưng đáp một tiếng như tiểu đại nhân, sau đó lăng không vụt tới, nhẹ nhàng đáp đất.

Tuy nàng ta mới mười ba tuổi nhưng tu vi đã có Luyện Khí cảnh tầng chín rồi, qua thêm hơn một năm nữa thì có thể thăng cấp Linh Đài cảnh. Tuy vì tuổi tác còn quá nhỏ, vận dụng huyền kỹ không đủ thành thục nhưng nghiễm nhiên đã là một tiểu cao thủ rồi.

“Bên ngoài đã náo loạn tới mức mưa gió toàn thành, cư nhiên ngươi còn có tâm tư an tâm tu luyện ở đây?” Ngô Tuyết Ngưng chắp tay sau lưng đi một vòng quanh Ngô Chí Hành, trong đôi mắt to lung linh tràn ngập vẻ khó tin: “Sự bình tĩnh này của ngươi cũng tốt quá đi.”

Ngô Chí Hàn nghi hoặc: “Hoàng cô nãi nãi ý chỉ là…”

“Còn có thể có chuyện gì? Đương nhiên là chuyện kia.” Ngô Tuyết Ngưng hồi tưởng nói: “Chính là…Trong Bạch Vân Lầu của nhà nha đầu Thiên Bích kia, chẳng phải có đại thiên kiêu tên ‘Vương Ly Dao’ tới, nói là không từ chối người dưới một trăm năm mươi tuổi tới khiêu chiến sao? Đây là ‘đại thiên kiêu thí phong’ trăm năm hiếm thấy.”