Chương 1138: Đại thiên kiêu càn quét đế đô (4)
Nói mãi nói mãi, trên gương mặt của Ngô Tuyết Ngưng lộ ra biểu cảm hận sắt không thành thép, nhảy lên dùng ngón tay mềm mềm chọc vào đầu của Ngô Chí Hàn nói: “Người ta đã đánh tới cửa rồi, ngươi thân là thập đại thanh niên kiệt xuất đương thời, sao có thể đứng ngoài được? Nếu không phải ta còn quá nhỏ, không đánh lại nàng ta, ta đã sớm đi rồi.”
Tuy Ngô Tuyết Ngưng là đại thiên kiêu nhưng thực sự tuổi tác của nàng ta quá nhỏ. Quả thực rất mạnh trong lứa cùng tuổi nhưng nếu tham gia cuộc chiến đại thiên kiêu thí phong, hoàn toàn không là gì. Nếu thật sự lên sân, vậy chính là bị người ta tiện tay nghiền ép.
Có điều, trông dáng vẻ nóng lòng muốn thử của nàng ta, giống như nàng ta thật sự lớn hơn năm mươi tuổi, không, thậm chí không cần tới năm mươi tuổi, e là hai mươi ba mươi tuổi, chưa biết chừng nàng ta thật sự sẽ xông lên.
Ngô Chí Hàn nhìn tới toát mồ hôi lạnh, lúng túng nói: “Cái này…Hoàng cô nãi nãi người biết ta mà, thực ra ta vốn không thích chiến đấu. Cái danh ‘thập đại thanh niên kiệt xuất’ kia cũng là bọn họ tự xếp, ta cũng chưa từng đồng ý.”
“Đại thiên kiêu thí phong kia, ai muốn đi thì đi đi, có thời gian rảnh đó, ta thà dùng để tham ngộ pháp tắc, tranh thủ sớm ngày lĩnh ngộ tiểu thần thông, chuẩn bị bước vào Tử Phủ cảnh.”
“Ngươi! Ngươi ngươi ngươi! Thật là tức chết ta! Gỗ mục không thể khắc!” Tiểu loli Ngô Tuyết Ngưng tức tới giậm chân, gương mặt còn mang theo vẻ non nớt đã tức tới đỏ lên.
Thấy vậy, mỹ phụ trung niên ở bên cạnh nàng ta vội cười xòa thấp giọng an ủi vài câu. Ngô Chí Hành cũng vội xua tay, lẩm bẩm xin lỗi.
Cơn nóng giận trên gương mặt của tiểu loli lúc này mới dần thu liễm.
Nàng chắp hai tay sau lưng, bắt đầu than vãn: “Ài, sao số ta lại khổ như vậy chứ? Rõ ràng là thiên phú dị bẩm, tư chất tuyệt luân, hết lần này tới lần khác vụt lỡ, vì tuổi quá nhỏ không thể kịp cho cuộc chiến tranh đế, cuộc chiến thánh tử, ta thân là huyết mạch hoàng thất lại không tiện tham gia, hiếm lắm mới có đại thiên kiêu thí phong, cũng vì thực lực quá yếu chỉ có thể hóng náo nhiệt.”
“Ài, xem ra cả đời này của ta cũng chỉ có thể dựa vào xuất thân hoàng thất lăn lộn mà sống như vậy. Ài, mệnh khổ, bây giờ, cư nhiên ngay cả đứa cháu luôn ngoan ngoãn nghe lời cũng không còn nghe lời ta nữa.”
Lời này nghe thế nào lại thiếu đánh như vậy chứ.
Ngô Chí Hàn giật giật khóe miệng: “Hoàng cô nãi nãi, rốt cuộc người muốn làm gì, ngươi cứ nói thẳng là được.”
:Hắc hắc, vẫn là cháu ngoan ngươi hiểu ta.” Tiểu loli Ngô Tuyết Ngưng lập tức thu lại biểu cảm, đổi thành gương mặt tươi cười: “Ta muốn ngươi đưa ta tới Bạch Vân Lầu, quan sát đại thiên kiêu thí phong. Ngươi biết đó, nếu như người không có đủ thực lực dẫn đi, phụ vương ta sẽ không cho ta đi.”
“Đây…” Ngô Chí Hành do dự.
Tiểu loli híp mắt, có ý “ngươi dám từ chối thì sẽ cho ngươi biết mặt.”
Ngô Chí Hành hồi tưởng tới các thành tích ‘xán lạn’ trong quá khứ của vị cô nãi nãi này, lập tức đau đầu, tuy không tình nguyện nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
“Cháu ngoan, ta biết ngươi nghe lời nhất. Đi đi đi, đến Bạch Vân Lầu.”
Ngô Tuyết Ngưng mở to mắt lần nữa, bày ra vẻ ngoan ngoãn đáng yêu kéo Ngô Chí Hành đi ra ngoài, đồng thời cười hắc hắc vui sướng trong lòng.
Nàng ta biết, chắc chắn cháu ngoan Chí Hành sẽ đồng ý, đây không chỉ là có thể tới quan sát đại thiên kiêu thí phong, còn có thể ép cháu ngoan Chí Hành ra tay một lần, thật là một công đôi việc.
Hắc hắc, nàng thật sự quá thông minh rồi.
…
Trong Bạch Vân Lầu, Hành quận vương đã tốn không ít công phí, cuối cùng dùng lời nói hoa mỹ trấn an cảm xúc của các thực khách, biểu thị nếu trận tiếp theo vẫn không đặc sắc thì trả món!
Sau đó, ông ta vội vàng chạy vào trong phòng khách mà Vương Ly Dao nghỉ ngơi, liên thanh oán giận nói: “Ly Dao tiểu thư của ta, ngươi không thể yên ổn đánh một trận sao? Diễn thêm một hồi, cho dù diễn ba mươi nhịp cũng tốt.”
“Quận vương điện hạ, ra ngoài phụ thân có dặn.” Vương Ly Dao chậm rãi uống linh trà, trịnh trọng nói: “Làm người làm việc gì cũng phải có giới hạn của bản thân, nên thế nào thì thế ấy.”
“Phụ thân…Xem ra phụ thân Vương Thủ triết của ngươi, nghe tên chắc chắn là một tên cổ hủ vô vị.” Hành quận vương vỗ trán, rất bất đắc dĩ nói: “Bỏ đi bỏ đi, chi bằng như thế này, từ giờ trở đi, ngạch doanh nghiệp của Bạch Vân Lầu cho tới khi Ly Dao tiểu thư đánh xong đại thiên kiêu thí phong, bổn vương chia cho ngươi một phần! Ngươi có biết đây là một khoản lớn không?”
“Biết.” Vương Ly Dao khẽ gật đầu đáp: “Nghe có vẻ hơi thú vị.”
“Được được được, vậy chúng ta có thể từ từ thương lượng.” Hành quận vương ôm theo nụ cười rạng rỡ: “Để kéo về danh dự, trận tiếp theo bổn vương quyết nghị dùng Vương An Nam của Đại Càn Vương thị.”
“Vương An Nam? Đời chữ An của Đại Càn Vương thị?” Trong con ngươi xinh đẹp của Vương Ly Dao tựa như có hơi ngẩn ngơ: “Vai vế này…”
“Vai vế này quả thực có hơi cao ở Đại Càn Vương thị, nhưng hắn còn rất trẻ. Ly Dao tiểu thư ngươi cũng đừng quá xem thường hắn, đó là thiên kiêu trẻ xếp thứ ba ở quốc đô, trên thực tế xếp thứ hai, thiên tư trải qua một hệ liệt thăng cấp đã đạt tới thiên kiêu Ất đẳng. Năm nay chín mươi tư tuổi, thực lực đã bước vào Thiên Nhân cảnh tầng bốn!”