Chương 1143: Ta là cô nãi nãi Vương Ly Dao của ngươi (4)
Nếu không phải như vậy, Thiên Hà chân nhân và Vương Thủ Triết cũng sẽ không vất vả, tiêu hao số tiền lớn đặc biệt mua về cho nàng một bảo kiếm cực phẩm có kiếm linh.
Ánh mắt của Vương Ly Dao nghiêm nghị, dưới sự gia cố của kiếm linh “Huyền Ca”, kiếm quang trút xuống kia tựa như hàm chứa uy thế vô tận, giống như biển lớn cuồn cuộn, lại tựa như bão táp tàn sát đáng sợ.
Kiếm ý đáng sợ tinh thuần tới mức sát sao nở rộ ra trong đó, uy thế đáng sợ xuyên qua trận pháp phòng ngự trên lôi đài lan tràn ra, tựa hồ có thể hủy thiên diệt địa.
Trước mặt uy thế đáng sợ như vậy, mấy đạo phân ảnh và kiếm quang kia của Vương An Nam lập tức bị làm mờ nhạt.
“Shh!”
Dưới lôi đài, trong phòng bao, gần như cùng lúc vang lên tiếng hít khí lạnh ở từng vùng từng vùng, có không ít người trực tiếp kinh ngạc tới bật dậy, biểu cảm vô cùng thảng thốt.
Đây, đây đây đây…Đây thật sự là thực lực của một đại thiên kiêu sáu mươi chín tuổi có thể có sao?
Trong phòng bao, Ngô Tuyết Ngưng tiểu loli cũng kinh ngạc tới mức trợn to mắt: “Oa, tiểu tỷ tỷ này lợi hại như vậy sao?”
Đây đây đây, hình như có hơi không đúng, cho dù là đại thiên kiêu, hình như cũng không thể mạnh như vậy? Lẽ nào là ký ức của nàng ta sai sót?
Nàng ta mơ hồ nhìn tộc tôn nhà mình lại thấy Ngô Chí Hành cũng một mặt ngưng trọng, rất rõ ràng, thực lực của Vương Ly Dao này cũng vượt ngoài dự liệu của hắn, chiều sâu của huyết mạch, sâu không lường được.
Hơn nữa thanh bảo kiếm kia…lại là…
Trên lôi đài, Vương An Nam trực diện với kiếm quang càng bị dọa tới run rẩy.
Thực lực của hắn trong lớp trẻ cũng tính là cực kỳ mạnh, cũng xem như có không ít kiến thức lĩnh ngộ nhưng lúc này lại có cảm giác bắp chân run cầm cập.
Mẹ ơi, cảnh tượng này, khí thế này, sao lại giống như khi cha của hắn đánh hắn như vậy chứ?
Hắn vội vàng liều mạng vận chuyển huyền khí, toàn lực thi triển kiếm pháp thử ngăn cản đạo kiếm quang này, thậm chí còn nhanh tay tế ra một tấm pháp bảo thuẫn bài trung phẩm.
Thế nhưng, trước mặt kiếm ý bàng bạc như biển cả kia, thế công của hắn tựa như kiến càng lắc cây, hoàn toàn rơi vào chỗ bị nghiền ép.
Chỉ trong một chiêu, Vương An Nam đã bị đánh bay ra, trực tiếp hộc máu.
Hành quận vương ở đỉnh lầu nhìn tới nóng nảy, cũng mặc kệ có hợp quy tắc hay không, vội vàng truyền âm cho Vương Ly Dao nói: “Ly Dao tiểu thư, một nén hương, đừng quên chuyện ngươi đã hứa với ta, một nén hương!”
Một nén hương?
Vậy được, vậy thì đánh đủ một nén hương!
Vương Ly Dao tỏ ra bình tĩnh, ra tay lại chẳng hề nương nhẹ, chuyên hạ thủ vào vị trí rất đau nhưng không chí mạng, bảo đảm sẽ không thương tổn tới tính mạng, cũng sẽ không lưu lại ám thương, đánh cho Vương An Nam không ngừng thét thảm.
Vương An Nam mới đầu còn vì thể diện mà cố gắng chống đỡ, cuối cùng thực sự không chịu được nữa, thê thảm bắt đầu xin tha.
Đáng tiếc, Vương Ly Dao đã hứa phải đánh đủ một nén hương, vậy chắc chắn phải là một nén hương, một phân một hào cũng sẽ không thiếu.
Thời gian một nén hương này, trong phòng bao, trên chỗ ngồi tạm thời ở hiện trường đều lặng ngắt như tờ.
Chẳng phải bảo là đại thiên kiêu ẩn giấu sao? Chẳng phải bảo Vương An Nam gánh vác hi vọng quật khởi của Định quốc công phủ sao?
Ly Dao cô nãi nãi, ta sai rồi, ta thừa nhận, người thật sự là cô nãi nãi của ta. Đừng đánh nữa, đánh nữa sẽ chết người.” Vương An Nam la thảm, không ngừng bên tai.
Nhưng Vương Ly Dao nào có để ý tới hắn, đã hứa với Hành quận vương phải đánh một nén hương, chắc chắn sẽ không nuốt lời.
A…a…a
“Đây…”
Trong phòng bao có vị trí và tầm nhìn cực tốt, Ngô Tuyết Ngưng vừa nãy còn đang lẩm bẩm, gương mặt xinh đẹp đã cứng lại.
Vương An Nam kia cũng tính là cao thủ trẻ có tiếng ở quốc đô.
Nhưng lại bị Vương Ly Dao kia đánh giống như cháu, ôm đầu chạy trối chết khắp sân đấu, kêu thảm không ngừng.
Rất nhiều lần, Vương An Nam đã chạy trốn ra ngoài sân, không đánh lại ngươi thì không đánh nữa là được nhỉ? Nhưng lại bị Vương Ly Dao kia vụt người tới, trực tiếp dùng tốc độ như ma quỷ ngăn lại, cầm bảo kiếm vỏ kiếm hóa thành từng đạo khí vỏ kiếm, quất hắn gào khóc thê thảm.
Thảm, quá thảm!
“Khụ khụ…” Ngô Tuyết Ngưng giật mình run lên, chớp mắt nhìn Ngô Chí Hành: “Cháu ngoan Chí Hành, đại thiên kiêu Ly dao kia trông có vẻ không đơn giản. Thấy người cả ngày loạng choạng, cũng không biết ngươi có phải là đối thủ của nàng ta không?”
Ngô Chí Hành thổi bọt linh trà, nếm một ngụm linh trà nói: “Ngay cả Linh Đài cảnh, người cũng chưa tới, nói giống như người xem hiểu vậy.”
“Ngô Chí Hành!” Ngô Tuyết Ngưng tức tới phồng má, trừng mắt nhìn: “Bổn quận chúa là đang lo cho ngươi. Thân là đại thiên kiêu hoàng thất, đừng ngay cả một nha đầu dưới quê cũng đánh không lại.”
“Đánh lại, đánh không lại đều không sao cả.” Ngô Chí Hành không quan tâm đáp: “Cũng đâu ảnh hưởng tới việc ta thăng cấp Tử Phủ cảnh.”
Ngô Tuyết Ngưng tức tới run rẩy cả người, gần như muốn đấp bàn: “Sao lại không liên quan? Nếu ngươi giống như Vương An Nam, bị một nữ tử đè trên đất đánh tới tấp. Mặt mũi của hoàng gia chúng ta để đâu? Mặt mũi của thập đại thanh niên kiệt xuất ở quốc đô chúng ta để đâu? Tức chết ta mất, nếu bổn quận chúa lớn hơn năm mươi, không, sáu mươi tuổi! Nào có dễ để Vương Ly Dao kia tung hoành bá đạo ở quốc đô?”