Chương 1144: Khí vận! Thiên hạ vô song (1)
“Kiếm của nàng ta không bình thường, nội tình của nàng ta cũng không bình thường.” Thấy tiểu cô nãi nãi này thật sự tức giận, Ngô Chí Hành bất đắc dĩ giải thích: “Nàng ta giấu rất sâu, không giống như đại thiên kiêu bình thường. Bỏ đi nếu nàng ta muốn giành hạng nhất thì cứ để nàng ta đi. Dù sao thì nàng ta có tư cách này.”
“Không được.” Ngô Tuyết Ngưng phản đối kịch liệt: “Nếu ngươi dám tùy ý nhận thua, ta, ta…sẽ đi cáo trạng với bệ hạ! Kiếm lợi hại thì có là gì, chúng ta đường đường là hoàng thất, còn có thể không tìm ra kiếm tốt? Ta đi tìm cho ngươi một thanh tốt hơn.”
“Đó là bảo kiếm cực phẩm có Khí Linh…” Ngô Chí Hành bất đắc dĩ nói: “Còn rất lợi hại.”
“Vậy ta cũng tìm cho…gì? Kiếm mang Khí Linh?” Ngô Tuyết Ngưng trợn to hai mắt hỏi: “Chính là loại pháp bảo biết nói đó?”
Ngay sau đó, nàng ta cắn răng nói: “Được, ngươi đợi cho ta, ta tìm bệ hạ đòi một cây cho ngươi. Tóm lại, ta tuyệt đối không cho phép ngươi thua nàng ta.”
Nàng ta nhớ hình như Thừa Tự hoàng bá có một cây, hay là đi hỏi mượn ông ấy? Không được không được, Ngô Thừa Tự cậy mình là chuẩn đế tử, bình thường kiêu ngạo tới đâu, khả năng cao sẽ không nể mặt nàng ta.
Bỏ đi bỏ đi, nàng vẫn nên đi đòi tổ gia gia đi…
Thế này cũng được?
Ngô Chí Hành gãi đầu, khóe miệng lộ vẻ bất đắc dĩ.
Ngô Chí Hành hắn không muốn đấu tới đấu lui, chỉ muốn an tĩnh tu luyện, sao lại khó như thế chứ?
Không đề cập tới tiếng bàn luận sục sôi trong các phòng bao và phòng lẻ.
Vương An Nam trên lôi đài từ lúc bắt đầu gào khóc inh ỏi tới xin tha, đến cuối cùng, dứt khoát co quắp trên lôi đài, thành thục ôm đầu mặc cho Vương Ly dao đánh, ngay cả giãy giụa cũng không giãy giụa nữa.
Dáng vẻ đó thật sự thảm tới cùng cực.
Trước đó, mọi người đều cho rằng Trần Anh Mục bị đánh bại trong ba nhịp đã là người thảm nhất rồi. Nhưng không ngờ chính là người này thảm hơn người kia, Vương An Nam mới càng xui xẻo hơn.
Một nén hương.
Vương Ly Dao thực hiện lời hứa với Hành quận vương, đánh đủ một nén hương sau đó mới dừng tay, lạnh nhạt hỏi: “Vương An Nam, ngươi là gia gia của ta?”
Vương An Nam cả người chật vật run lẩy bẩy ôm mông đứng dậy, sợ hãi ngay cả nhìn cũng không dám nhìn Vương Ly Dao.
Nghe thấy câu này, hắn vội vàng lắc đầu: “Không không không, người là cô nãi nãi của ta, ta ta là cháu của người. Trước đây là ta hồ đồ.”
Hắn cũng cảm nhận được tuy thời gian một nén hương này bị đánh rất thảm nhưng đối phương lại không hề hạ tử thủ, toàn thân không có chút vết thương chí mạng nào, chỉ là ở chỗ nào đó không thể nói có chút thương tích…
“Còn không mau cút về dưỡng thương, đợi ta tiễn ngươi sao?” Vương Ly Dao liếc mắt: “Cút!”
“Vâng vâng vâng, cháu cút đây, cút ngay đây.” Vương An Nam nào dám chọc giận Vương Ly Dao, vội vàng lăn khỏi lôi đài, rời khỏi Bạch Vân Lầu dưới sự dìu đỡ của tùy tùng và gia tướng.
Một đám người nhanh chóng đi rất xa.
Gia tướng có sắc mặt hơi âm trầm nói: “Thiếu gia, lẽ nào hôm nay chịu thiệt như vậy sao? Có cần mời trưởng lão trong nhà ra tay không, đòi mặt mũi lại…”
“Bốp!”
Gia tướng còn chưa nói xong đã bị Vương An Nam đánh một bạt tai ngã xuống đất.
Hắn tức giận nói: “Tên ngu xuẩn ngươi là muốn hại chết bổn thiếu gia sao? Ngươi có biết nàng ta tên Vương Ly Dao không, đó là trưởng bối đời chữ Ly!”
Gia tướng bò dậy, ủy khuất nói: “Chẳng phải người nói gia tộc còn chưa xác nhận chuyện này sao?”
“Bốp!”
Vương An Nam lại thưởng một đấm, tức tới bật cười nói: “Ngươi còn dám ngu xuẩn hơn chút nữa sao? Người ta đường đường là một đại thiên kiêu, còn là đệ tử chân truyền của Thiên Hà chân nhân, nói dối chuyện này đáng gì?”
“Đó là người ta chiếm tiện nghi Vương thị chúng ta sao? Đó là Vương thị chúng ta chiếm ánh sáng của người ta. Với ánh mắt của bổn thiếu gia, chuyện này không thể nào giả được.”
Cứ như vậy, gia tướng liên tục bị đánh càng ủy khuất hơn: “Nhưng thiếu gia người trước khi lên lôi đài, chẳng phải cũng rất kiêu ngạo sao? Còn nói…Còn nói người là gia…”
Nói mãi nói mãi, thấy thiếu gia nhà mình có thần sắc không đúng, giọng nói của hắn lập tức yếu đi, lúng túng không dám nói tiếp.
“Ta đó là…Ta ĐM..Nhất thời bị chọc tức tới hỏng não có được không?” Vương An Nam tức tới trợn mắt: “Nếu ta có thể bình tâm suy nghĩ, không xúc động như vậy, đâu có phải bị đánh một trận thế này?”
Vương An Nam một đường được dìu về 【 Định quốc công phủ 】, y sư trong nhà bị thảm trạng của hắn dọa một phen, vội vàng thoa thuốc cho hắn.
Bhuwng còn chưa đợi hắn nghỉ ngơi đã bị đương kim gia chủ Vương Vũ Xương gọi sang.
Đã tới thế gia Tam phẩm, đã thuộc hàng thế gia Tam phẩm rồi. Tu sĩ Tử Phủ cảnh trong gia tộc đã không thể tính là lão tổ trấn tộc nữa. Hơn nữa, để khi ra ngoài giao thiệp sẽ không vì tu vi mà thấp hơn gia chủ khác, gia chủ vốn đều là do Tử Phủ cảnh tới gánh vác.
Mà trong hầu hết tình huống, thế gia đích mạch đều là nhất mạch ưu tú nhất, trong tình huống cực kỳ hiếm có mới sẽ xuất hiện người không có huyết mạch tốt. Đã tới thế gia Tam phẩm, nhiệm kỳ của một gia chủ cơ bản là hai trăm năm, ba bốn trăm năm cũng có, từ trong đích trưởng nhất mạch chọn ra một người có tư chất ưu tú, đó là chuyện dễ như trở bàn tay.