Chương 1146: Khí vận! Thiên hạ vô song (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1146: Khí vận! Thiên hạ vô song (3)

Vừa nói tới Dao nhi, trong ánh mắt uy nghiêm của Vương Vũ Xương đã lộ ra một tia vui sướng và thích thú khó mà che giấu.

Được thôi.

Vương An Nam trào nước mắt.

Hắn ta biết, đợt này chân của hắn gãy chắc rồi. Có điều may mà hắn đã sớm là tu sĩ Thiên Nhân cảnh, cho dù chân gãy rồi, chỉ cần không tổn thương tới kinh mạch, sau này sử dụng một viên Kiến Cốt đan dược thượng hạng, rồi bồi dưỡng một khoảng thời gian cũng có thể lành lại.

Chỉ là bị khiêng đi thỉnh tội…

Bỏ đi bỏ đi, trên lôi dài đã xin tha rồi, dù sao đó là trưởng bối của Vương An Nam hắn, là cô nãi nãi của hắn, cũng không sợ mất mặt.

“Ly Dao cô nãi nãi, bổn quận vương đã gọi người là cô nãi nãi rồi.” Hành quận vương ở trong phòng bao, gấp tới nỗi đi qua đi lại vòng vòng, tức tới đen mặt: “Hôm nay, ngươi biết bổn quận vương đã hố, không, thu bao nhiêu tiền rồi không? Năm trăm mười ba vạn càn kim, hơn năm trăm vạn càn kim đó. Chỉ là năm phần phân chia này của ngươi, ngươi có thể chia hai trăm năm sáu mươi vạn!”

“Bảo ngươi đánh hết một nén hương, ngươi thật sự đánh hết cho ta một nén hương? Bây giờ thực khách chịu bỏ giá lớn vào phòng bao, có ai không là đại lão không? Thậm chí còn có vài người, ngay cả bổn quận vương cũng không đắc tội nổi.”

“Bây giờ bên ngoài quần tình xúc động, nếu náo loạn lên, đợt này sẽ xảy ra tổn thất không nói, sau này sẽ kiếm ít đi bao nhiêu tiền chứ? Vương Ly Dao, ngươi có thù với tiền sao?”

Mặc cho Hành quận vương miệng đầy lảm nhảm, Vương Ly Dao vẫn bình tĩnh uống trà như thường: “Tiểu bối đó mở miệng cuồng ngôn, không đánh gãy hai chân của hắn đã xem như là nể mặt Định quốc công phủ rồi.”

“Ài, bỏ đi bỏ đi, chuyện đã như vậy, trận này lỗ thì lỗ đi, oán giận nữa cũng không nên chuyện. Bổn quận vương phải dùng đầu óc thương nghiệp xuất sắc, nghĩ ván kế tiếp…Nói trước rồi đó, lần này ngươi nhất định phải nghe theo sự sắp…” Hành quận vương bất đắc dĩ tiếp nhận sự thật, khi vừa định sắp xếp trận tiếp theo.

Bên ngoài truyền tới giọng nói của chủ quản: “Điện hạ, đại hỉ, đại hỉ!”

“Lăn vào, chuyện đã thế này, có gì mà vui?” Sắc mặt của Hành quận vương rất không tốt quở trách.

Sau đó, chủ quản kia quả nhiên lăn vào cửa, cả mặt ngập ý cười nói: “Các quý khách ở khắp nơi đều vô cùng hài lòng với trận quyết đấu này, bọn họ đều cảm thấy rất đặc sắc, rất thú vị, chuyện Ly Dao đại thiên kiêu đánh đòn cháu trai đã truyền khắp Quy Long Thành rồi.”

“Hơn nữa Ly Dao tiểu thư một kiếm định âm Vương An Nam, thể hiện ra thực lực cường đại không gì địch nổi, bây giờ ngoại giới đang bàn tán xôn xao về cuộc chiến giữa Ly Dao tiểu thư và Chí Hành tiểu quận vương, không ngừng suy đoán, suy đoán phần thắng của hai người đã đạt tới năm năm rồi.”

Ngô Chí Hành được bệ hạ hạ lệnh, nhận làm con dưới danh hoàng thất đích mạch Phúc quận vương, vì vậy cũng được xưng là tiểu quận vương.

Có điều tương lai của hắn sẽ không chiếm cứ phong hiệu quận vương của Phúc quận vương gia, đợi hắn tới Tử Phủ cảnh sẽ được phái tới chiến trường ngoại vực đánh lập công huân, tương lai dĩ nhiên sẽ cáo tổ miếu, sắc phong hắn thành quận vương mới.

Mà tương lai, sau năm sáu trăm năm, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Ngô Chí Hành thăng cấp Thần Thông cảnh sẽ được phong thành Đại Càn thân vương, là một đại lão trong hoàng thất.

Không còn nghi ngờ gì, đây chỉ là một cuộc đời đã nhìn rõ kết thúc, nhàm chán vô vị.

“Chúc mừng điện hạ, bây giờ đã có rất nhiều người đặt trận chiến đại thiên kiêu tiếp theo rồi. Hơn nữa còn nói, tốn nhiều tiền hơn nữa cũng phải giành được phòng bao có vị trí tốt nhất.” Chủ quản đã vui tới mức đỏ hết mặt mày.

Đợt này Bạch Vân Lầu phát tài rồi, hắn cũng như thuyền gặp gió, tiền tài và địa vị đều tăng.

“Tốt tốt tốt, Ly Dao quả nhiên là phúc oa oa của ta.” Hành quận vương lập tức lật mặt, hài lòng nói với Vương Ly Dao: “Từ nay về sau, ngươi chính là cháu gái của Ngô Hàn Hành ta, ai dám ức hiếp ngươi, Ngô Hàn Hành ta là người đầu tiên không cho phép.”

“Điện hạ…” Vương Ly Dao lập tức túa mồ hôi lạnh, cực kỳ nghẹn lời: “Phụ thân ta còn trẻ.”

“Còn gọi là điện hạ cái gì? Gọi ta là Hành bá bá là được.” Hành quận vương không để ý nói: “Tuổi còn trẻ cũng không sao, ta và phụ thân ngươi chắc chắn là bạn vong niên.”

Trong khoảng thời gian này, “bạn vong niên” Vương Thủ Triết của Hành quận vương đã giá lâm tới khu vực ngoại vực ngoài Thủ Triết quan.

Trải qua sự nỗ lực của ‘trưởng lão ưu tú’ Vương Tông Xương của Vương thị, trong phạm vi một ngàn năm trăm dặm có hình nan quạt ngoài Thủ Triết quan, các khu vực, các linh mạch, thậm chí là hung thú các lộ đều đã được tìm kiếm.

Cùng thời điểm Vương Ly Dao vào kinh đánh ‘cuộc chiến đại thiên kiêu thí phong’, nội bộ Vương thị đã bắt đầu có chỉnh tề càn quét yêu thú ở ngoại vực. Trong sự chuẩn bị đầy đủ chu toàn như tình báo, thực lực, từng con lại từng con hung thú Tam giai, Tứ giai, Ngũ giai đều bị tiêu diệt.