Chương 1147: Khí vận! Thiên hạ vô song (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1147: Khí vận! Thiên hạ vô song (4)

Huyết nhục hung thú trở thành chất dinh dưỡng tốt nhất cho các tộc nhân của Vương thị trưởng thành, các nguyên liệu của hung thú như da lông, sừng, móng, gân, thậm chí là xương cốt, máu, tinh hoa nội đan,…sẽ được dùng để luyện khí, chế tạo da, luyện đan,…

Tóm lại, Vương thị tuân theo truyền thống nhất quán, lợi dụng triệt để các phương vị của hung thú.

Hơn nữa hễ là vùng có hung thú chiếm cứ, khả năng cao đều sẽ có linh mạch, thiên tài địa bảo, cùng với một số bảo vật thiên nhiên kỳ quái mà bản thân hung thú thu thập.

Vì vậy, trong khoảng thời gian này, Vương thị xem như là tăng vọt không ít thu nhập ngoài định mức.

Có điều đối với Vương thị mà nói, trồng ruộng mới là nguồn thu nhập lớn nhất. Vì vậy, tương lai những khu vực sau khi thanh trừ này sẽ tiến vào giai đoạn khai hoang vòng thứ hai, trở thành hạt địa và kho lúa của Vương thị và các đồng minh.

Bất luận là thanh trừ hung thú hay khai hoang, cho dù nhiều chu đáo như vậy, ít nhiều cũng sẽ xuất hiện một số chuyện ngoài ý muốn.

Vương Tông Xương, Vương Tiêu Hàn, Vương Lung Yên cùng với Mãng lão tổ của Công Tôn thị, sau khi đã thanh trừ một con hung thú loại Thương Hùng vừa vào lục giai, phát hiện phía sau sào huyệt của con Thương Hùng kia có một cái hố trời rất lớn.

Trước đây vì sợ kinh động Thương Hùng, ở cự ly gần cũng không thể dò thám quá tỉ mỉ.

Nếu chỉ là hố trời cũng thôi, tuy hố trời hiếm gặp nhưng cũng không phải chưa từng gặp. Chỉ là khi đang dò thám, các trưởng lão của Vương thị đã phát hiện ở chỗ sâu bên trong có một đại trận.

Sau khi phá giải không có kết quả, Trận Pháp đại sư Lư Tiếu Tiếu của Trường Ninh Lư thị được mời tới, Tiếu Tiếu lão tổ quan sát tỉ mỉ, sau đó kết luận đây là một trận pháp cổ đại, cách hiện nay ít nhất ba ngàn năm, nhiều nhất năm ngàn năm.

Tuy nói đã trôi qua khoảng thời gian dài, trận pháp có rất nhiều chỗ vô hiệu, chỉ là thủ đoạn của người bày trận vượt xa Lư Tiếu Tiếu, nàng ta vẫn không phá giải được.

Cuối cùng, chuyện này bẩm báo đến chỗ Vương Thủ Triết, xin chỉ thị có nên tìm Học Cung tham gia.

Lợi ích khi Học Cung tham gia là trận pháp này chắc chắn có thể phá. Nhưng nhược điểm cũng rất rõ ràng, phải chia sẽ lợi nhuận có thể tồn tại sau đó.

Sau khi cân nhắc, Vương Thủ Triết dẫn tằng tôn nhi Vương An Nghiệp tới xem thử, nếu chiêu này vẫn không được thì tới Học Cung mời người cũng không muộn.

Như vậy mới xuất hiện một màn tiếp theo đây.

Thất tiểu công tử Vương An nghiệp đáng thương đứng trên vách núi, gió lạnh thổi khiến hắn run cầm cập. Mà bên dưới vách núi, mấy lão tổ Thiên Nhân cảnh bao gồm Vương Thủ Triết đều ngự khí lơ lửng xung quanh trận pháp.

“Tiểu Thất, nhảy đi, có nhiều người như chúng ta nhìn người, sẽ không xảy ra chuyện đâu.” Vương Tông Xương cao giọng hét lên: “Ngay cả con Thương Dăng cũng ngã không chết.”

Trên gương mặt non nớt tuấn tú của Vương An Nghiệp lộ ra thần sắc dở khóc dở cười, đây là một đám trưởng bối như thế nào? Dựa vào nhảy vách núi xảy ra kỳ ngộ, dùng kỳ ngộ phá giải trận pháp, rốt cuộc sao lại nghĩ ra được mạch tư duy quái dị này?

Thái gia gia nói đúng, trong nhà không nên lưu truyền những bản sao chép loại mạo hiểm huyền huyễn bậy bạ, ngay cả các trưởng lão cũng nhập ma rồi.

Không nhảy.

Hiển nhiên là không được.

Vương An Nghiệp nghiến răng, thả người nhảy xuống, còn nhỏ tuổi đã hưởng thụ kích thích đỉnh cực như vậy. Quả nhiên, trước khi hắn sắp ngã xuống đáy núi đã được mấy trưởng bối đồng thời nâng lại, dĩ nhiên không có chút thương tổn nào.

Nhưng đồng thời, tựa như cũng không có bất cứ kỳ tích nào xảy ra.

“Ta nói mà, loại chuyện vô căn cứ trong bản sao chép này sao có thể tin được?” Vương An Nghiệp bĩu môi nói.

“Có lẽ là không đúng chỗ, nhảy lại lần nữa.” Vương Tông Xương đề nghị: “Tiểu Thất nhà chúng ta vẫn rất thần kỳ.”

Đề nghị được tiếp nhận dễ dàng.

Sau đó, trong vài ngày sau, Vương An nghiệp liên tục nhảy hơn ba mươi vách núi, lần nào cũng được tiếp lấy nhưng chưa có lần nào xảy ra kỳ tích.

Dưới đáy vách núi.

Vương An Nghiệp giãy ra khỏi lòng Vương Tông Xương, tức giận hất tay bỏ đi: “Ta nhảy núi tới nỗi hoàn toàn không còn cảm giác kích thích nữa rồi, không chơi nữa, muốn nhảy thì các người tự nhảy, ấu trĩ.”

Có lẽ là tâm tình không tốt, có lẽ là đi quá vội vàng.

Vương An Nghiệp bị một sợi dây leo trói lại, sau đó ngã bịch xuống đất: “y da, xui xẻo, đi đường cũng sẽ ngã…”

Dưới sự dẫn kéo của dây keo, trong trận pháp dày đặc sương mù bỗng nhiên vang lên một trận tiếng lăn lộn của đất đá.

Sương mù trước mắt dần tản ra, hình thành một thông đạo như vòng xoáy.

“Mở rồi mở rồi, trận pháp này xuất hiện lỗ hổng.” Trận Pháp đại sư’ Lư Tiếu Tiếu lão tổ vô cùng hưng phấn, ôm Vương An Nghiệp lên hôn một cái chụt lên má hắn: “An Nghiệp chẳng những đẹp trai hệt như biểu ca, vận khí này cũng thật là thiên hạ vô song.”

“Đa tạ Tiếu Tiếu lão tổ khen…” Vương An Nghiệp lộ ra nụ cười ngại ngùng mà không thất lễ: “Người cũng rất xinh đẹp.”

Trong lòng hắn rất cảm khái, các trưởng bối nữ thân thích trong nhà đều thích chiếm tiện nghi của hắn, hở tí lại ôm, xoa, hôn.

Ài, người không thể quá đẹp trai, nếu không sẽ chuốc lấy một đống phiền phức.