Chương 1148: Tằng tôn tử “hiếu thuận” của ta (1)
“Cái miệng nhỏ của hài tử này ngọt thật, so với biểu ca khi bé còn làm người ta thích hơn.” Lư Tiếu Tiếu cười rực rỡ như ánh mặt trời, sau đó lấy ra một xấp kim phiếu trong nhẫn trữ vật, nhét vào trong lòng của Vương An Nghiệp: “Số tiền này cho ngươi mua kẹo ăn.”
Tuy bây giờ Trường Ninh Lư thị chỉ là thế gia Thất phẩm nhưng bởi vì là mẫu tộc của Vương Thủ Triết, địa vị trong liên minh thông hôn rất vững chắc. Mấy chục năm gần đây, cũng trở nên hưng thịnh lên.
Bây giờ, trong gia tộc Lư thị chỉ riêng Linh Đài cảnh đã có hơn hai mươi người, trong đó còn có ba thế hệ trẻ, chính là Thiên Nhân chủng tử được bồi dưỡng trọng điểm.
Vô cùng rõ ràng, Lư Tiếu Tiếu không hài lòng với việc Lư thị chỉ dừng lại ở địa vị thế gia Thất phẩm, cũng muốn nhanh chóng bước lên Lục phẩm, thậm chí là Ngũ phẩm, bắt kịp bước tiến của biểu ca Vương Thủ Triết.
Mua kẹo ăn? Cầm kim phiếu này mua kẹo, vậy phải lấy thuyền chở hàng để chở, mấy ngàn năm cũng ăn không hết.
Sắc mặt của Vương An Nghiệp xị lại, có điều vẫn ngoan ngoãn lễ phép cảm ơn Tiếu Tiếu lão tổ, cho dù trong nhẫn trữ vật 【 Vô Tận Uyên 】của hắn, kim phiếu đã nhiều tới mức bản thân hắn cũng không đếm rõ.
Các trưởng bối ở khắp nơi khi không lại thích nhét tiền cho hắn, một tiểu hài tử như hắn vốn cũng không tiêu gì. Hơn nữa có lúc, cho dù hắn muốn tiêu bớt chút tiền lại càng tiêu càng nhiều… Ài, thật sự có hơi phiền não.
“Tiếu Tiếu.” Vương Thủ Triết chen ngang, nói về chính sự: “Trận pháp này có lai lịch gì? Xuất hiện vòng xoáy như vậy, có thể đi vào không?”
Vương Thủ Triết cũng từng học qua một số kiến thức trận pháp nhưng đạo trận pháp này vô cùng tinh thâm huyền ảo, chính là một môn khoa học cần nghiên cứu tích lũy thời gian dài, hắn thân là tộc trưởng, nào có nhiều thời gian rảnh như vậy?
Có thời gian đó, bồi dưỡng tiểu bối trong gia tộc chẳng phải càng tốt hơn sao? Do vậy, sự hiểu biết của hắn về trận pháp chỉ giới hạn ở một số kiến thức nền tảng, phức tạp thâm sâu hơn chút thì không thể hiểu.
Ngược lại là Lư Tiếu Tiếu, thường sẽ dành thời gian rảnh đến Vương thị Tộc Học giảng một số bài học nền tảng về trận pháp, trong mấy chục năm nay cũng khai thác ra vài hạt giống Trận Pháp sư không hẳn là tệ, bây giờ đang theo Lư Tiếu Tiếu học tập.
Các gia tộc khác cũng hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ có người theo Tiếu Tiếu học.
Chỉ lấy phạm vi Trường Ninh vệ mà nói, Lư Tiếu Tiếu hiển nhiên đã là Trận Pháp sư “đỉnh cấp”.
“Thủ Triết biểu ca.” Lư Tiếu Tiếu cười ngọt ngào: “Tuy đại trận cách tuyệt này lợi hại nhưng thời gian tồn tại đã rất lâu rồi. An Nghiệp đã tìm ra lỗ hổng, tiếp theo sẽ đơn giản rồi.”
Sau đó, dưới một lượt thao tác của Lư Tiếu Tiếu. Thông đạo vòng xoáy của trận pháp kia được dần xé ra, cho tới khi xuất hiện một cổng lớn có thể thấy rõ ràng.
“Biểu ca, huynh chăm sóc An Nghiệp ở bên ngoài phối hợp tác chiến.” Trận pháp đã phá giải, dĩ nhiên là lấy ý kiến của Lư Tiếu Tiếu làm đầu.
Huống chi đội hình cùng nàng tiến vào trận pháp cách tuyệt cũng rất cường đại, có bốn tu sĩ Thiên Nhân cảnh, trong đó còn có đại sát khí như Lung Yên lão tổ. Cộng thêm Vương Thủ Triết ở bên ngoài phối hợp, cho dù lỡ như bất cẩn đụng phải hung thú Thất giai đều có thể chống đỡ được.
Huống chi với cá tính dự đoán xa rộng trước nay của Vương Thủ Triết, gia tộc bình ổn phát triển lâu như thế, tích lũy được tài nguyên tài phú nhiều như vậy, há sẽ không lén lút chuẩn bị vài loại át chủ bài đối phó tu sĩ Tử Phủ cảnh hoặc là hung thú thất giai?
Lần này ra ngoài, tất cả đều có thể xem như là võ trang hạng nặng, mang theo át chủ bài tích lũy nhiều năm, dĩ nhiên tính an toàn có đảm bảo.
Đợi sau khi bọn họ lần lượt tiến vào trận pháp, Vương Thủ Triết đã bố trí một số trận pháp thực vật ở bên ngoài, lưu thêm một tấm át chủ bài. Sau đó cười híp mắt nói với Vương An Nghiệp: “An Nghiệp à, ngươi còn nhỏ, cả ngày mang theo Vô Tận Uyên có phải quá rêu rao rồi không? Cũng dễ bị tặc nhân ngó đến đúng không?”
“Ô?” Vương An Nghiệp tròn xoe mắt: “Thái gia gia người yên tâm, ta là đích mạch trọng tôn của Vương thị, còn là ngoại đích mạch của Tiền thị, trong Lũng Tả quận không có ai dám đánh chủ ý với ta. Huống chi còn có Tiền lão âm thầm bảo vệ.”
Cái này cũng đúng…Nghe rất có đạo lý, Vương Thủ Triết có cảm giác không thể hạ thủ được.
Vô Tận Uyên của tên nhóc này là Tiền thị bỏ ra số tiền lớn và nhân mạch đấu giá về, là quà sinh nhật mà Tiền Học Hàn tặng cho tằng ngoại tôn nhi. Vì vậy, cho dù Vương Thủ Triết cực kỳ ngưỡng mộ cũng không tiện nói rõ.
Hắn vẫn không thể trực tiếp nói với Vương An Nghiệp: Trọng tôn nhi ngoan, gia gia lấy nhẫn trữ vật thượng phẩm đổi Vô Tận Uyên cực phẩm của ngươi có được không?
Thế cũng quá mất mặt rồi.
“Thái gia gia muốn Vô Tận Uyên?” Vương An Nghiệp xoa cằm, bày ra dáng vẻ phú hộ nói: “Nói sớm đi, chỉ cần thái gia gia muốn, ta sẽ thưởng, không, tặng cho người.”
May mà hắn vẫn tính là linh hoat, chữ “thưởng” kia còn chưa nói ra miệng, nếu không sau khi về chắc chắn sẽ bị cha hắn đần cho một trận.
Thấy tằng tôn tử có lòng như vậy, Vương Thủ Triết cũng rất vui sướng.