Chương 1149: Tằng tôn tử “hiếu thuận” của ta (2)
Hắn không phải là không mua nổi nhẫn trữ vật cực phẩm, chỉ là thứ này không phải có tiền là được, hàng luyện chế rất ít, lật cả Đại Càn cũng không tìm thấy mấy cái.
Mà tiếp theo Vương thị cần khai hoang đại ngoại vực, người chủ sự đeo một chiếc Vô Tận Uyên, có thể giảm bớt áp lực rất lớn.
Kỳ thực nhẫn trữ vật là thứ thuộc không gian thứ nguyên mang theo bên người, cần thông qua thần niệm (tinh thần lực) tế luyện, nhằm khiến thần niệm hình thành ấn ký cộng hưởng có tính duy trì trong không gian trang bị bên trong nhẫn, như vậy có thể vừa động tâm niệm, lấy cất thoải mái.
Cùng một khoảng thời gian, chỉ có thể hình thành liên kết và cộng hưởng thần niệm với một không gian nhẫn trữ vật. Mà muốn đổi một nhẫn trữ vật cũng phải lấy đồ trong không gian thứ nguyên ra trước. Sau đó hủy đi ấn ký tế luyện thần niệm ban đầu, mất một khoảng thời gian, tính duy trì tế luyện thần niệm trong đó, từ đó kích hoạt không gian chứa vật bên trong.
Mà người có thần niệm quá yếu ớt, ngay cả tư cách sử dụng nhẫn trữ vật cũng không có.
Tuy Vương An Nghiệp còn nhỏ, còn chưa tới Linh Đài nhưng mà huyết mạch đã thức tỉnh tới nhị trọng cao đoan, dĩ nhiên thần niệm cũng không yếu, vì vậy điều khiển nhẫn trữ vật vẫn được.
Nói nhiều như vậy, tóm lại chính là nói một người chỉ có thể dùng một nhẫn trữ vật trong một khoảng thời gian, không thể xuất hiện trạng thái ngón tay ngón chân đeo đầy nhẫn trữ vật.
Đồng thời cũng không thể xuất hiện tình trạng mang một cái rương chứa vật ra ngoài, dùng xong một vật trong đó rồi đổi một nhẫn trữ vật dùng. Nhẫn trữ vật không được thần niệm tế luyện kích hoạt, không gian thứ nguyên bên trong cũng chưa được kích hoạt trạng thái, không thể dùng như rương.
Cũng chính vì có nhiều hạn chế, nhẫn trữ vật có lượng chứa càng lớn thì càng đắt tiền.
Có điều, Vương Thủ Triết cũng thoáng cảnh giác về sự hào phóng của tằng tôn tử: “Kỳ thực nói ra thì cũng không phải là gấp gáp lắm.”
“Không gấp gáp? Vậy thái gia gia cứ đợi thêm đi, đợi ta có thứ tốt hơn rồi đổi.” Vương An Nghiệp thành thật nói: “Nếu không lại phải mất thêm một chu kỳ tế luyện nữa thì phiền lắm.”
Khóe miệng của Vương Thủ Triết khẽ giật giật.
Khách khí một câu ngươi còn tưởng là thật? Cái gì gọi là có thứ tốt hơn sẽ đổi? “Vô Tận Uyên” đã là nhẫn trữ vật cực phẩm vô cùng hiếm thấy rồi, cũng đâu phải là rau rác ngoài đường gì.
Vào lúc Vương Thủ Triết thầm oán, trong trận pháp truyền ra giọng nói của Lư Tiếu Tiếu: “Thủ Triết biểu ca, trong trận pháp không có gì nguy hiểm, chính là bên trận nhãn này nhất thời không phá giải được, bảo An Nghiệp vào xem thử.”
Hai tổ cháu nhìn nhau, Lư Tiếu Tiếu này thật sự coi Vương An Nghiệp thành công cụ sử dụng rồi. Đường đường là một Trận Pháp sư, không phá giải được trận nhãn lại đặt hi vọng lên người một hài tử. Nếu nói ra ngoài chuyện như vậy, sợ là người khác chỉ sẽ cảm thấy vô lý.
Có điều, dựa vào biểu hiện thần kỳ nhất quán của Vương An Nghiệp, Vương Thủ Triết vẫn quyết định cho hắn đi thử. Dù sao có mọi người cùng quan sát, cũng không tới mức xảy ra chuyện gì, cho dù không thành công cũng không có tổn thất gì.
Một màn tiếp theo như vậy nhanh chóng xuất hiện.
Ở vùng trung tâm trận nhãn, hắc vụ lan tràn như mực dày, hình thành một hạch tâm như vòng xoáy tinh thần.
“Trận Pháp đại sư” Lư Tiếu Tiếu nghiên cứu suốt nửa ngày, ngay cả nguyên lý của hạch tâm này cũng không làm rõ được, thực sự có hơi quá cố.
“An Nghiệp, ngươi tới thử xem.” Lư Tiếu Tiếu tràn đầy hi vọng nói.
“Tiếu Tiếu lão tổ, cái này giải thế nào?” Vương An Nghiệp mở to mắt nhìn trò chơi kia, trên gương mặt phấn nộn cũng tràn ngập mông lung.
“Nếu ta biết giải thế nào thì cần ngươi làm gì?” Lư Tiếu Tiếu nói có chút hợp tình hợp lý.
Ta mới chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, ngay cả Tộc Học còn chưa tốt nghiệp…
Vương An Nghiệp cạn lời, nhìn Vương Thủ Triết như cầu cứu.
“Tùy tiện thử đi.” Vương Thủ Triết nói: “Không phá được cũng không sao, đừng có áp lực quá.”
Vậy, vậy thì thử thôi.
Vương An Nghiệp nhìn trái ngó phải, tùy tiện nhặt một viên đá nhỏ đập vào trong trận nhãn, “bịch” một tiếng, sau một trận gợn sóng bốn phía, chẳng có chuyện gì xảy ra.
Vương Thủ Triết đầu đầy hắc tuyến.
Bảo ngươi tùy tiện thử, ngươi liền lấy đá đập? Tưởng là trò chơi gia đình sao?
Thế nhưng tâm lý thì thế nhưng hắn cũng không ngăn cản Vương An Nghiệp. Hết cách, vốn dựa theo kinh nghiệm trước nay, chỉ đạo hoặc kiến nghị của người khác đều chỉ sẽ dẫn tới hiệu quả ngược, vẫn cứ để Vương An Nghueepj tự tùy tiện làm loạn đi, khả năng xảy ra kỳ tích ngược lại là cao nhất.
Một đám người lớn cứ lặng lẽ như vậy, dùng ánh mắt mong chờ nhìn Vương An Nghiệp.
Sau đó, thấy Vương An Nghiệp lấy hòn đá to hơn để đập…vẫn không có bất cứ dị trạng gì xảy ra.
Cho tới khi Vương An Nghiệp chật vật nhấc lên một tảng đá hai ba trăm cân, so với người hắn còn lớn hơn, lúc đang định đập vào trong vòng xoáy, hạch tâm trận nhãn vòng xoáy đột nhiên khởi động kịch liệt.
Trong đó truyền ra một giọng nói thương lão mà bi phẫn: “Nhóc con, ngươi quá đáng quá đấy, ngươi dùng đá nhỏ đập lão phu, lão phu thấy ngươi nhỏ nên nhịn, ngươi dùng đá cỡ trung đập lão phu, lão phu thấy các ngươi đông người nên cũng nhịn…Ngươi lại dùng tảng đá to này…Là muốn đập chết lão phu sao?”