Chương 1151: Tằng tôn tử “hiếu thuận” của ta (4)
“Dừng tay!” Tàn hồn trong trận nhãn tức tới rung động mây mù: “Lão phu đang ngủ ngon ở đây, các ngươi chẳng những tới phá nhà, còn muốn trấn áp lão phu, nào có đạo lý như vậy? Là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng!”
Vương An Nghiệp ở bên cạnh chớp mắt, trong ánh mắt thuần khiết tựa như có chút không nỡ.
Hắn kéo cánh tay của Vương Thủ Triết nói: “Thái gia gia, lời của lão gia gia kia nói cũng rất có đạo lý, hơn nữa rất đáng thương. Nếu không, chúng ta bỏ qua đi.”
Mãng lão tổ cười nói: “An Nghiệp ngươi còn nhỏ, lại có lòng tốt. Có điều, không nói tới lợi nhuận sau khi phá bỏ trận pháp này, chỉ nói sau này liên minh thông hôn chúng ta đại khai phá ngoại vực, những linh mạch xung quanh này rất nhiều. Linh khí dồi dào phải cố gắng khai phá, nào có thể dung chứa tai họa ngầm như vậy?”
Vương An Nghiệp cũng hơi đau đầu, bỗng dưng hắn sáng mắt lên nói: “Lão gia gia, người có thể chuyển nhà không? Ta có tiền, có thể xin thái gia gia hạ lệnh xây một gian nhà lớn cho ngài.”
Nói xong, Vương An Nghiệp vung tay, trong tay cầm một đống kim phiếu vàng rực, trong đó cũng không thiếu tử kim phiếu có giá trị lớn.
“Nghiệp nhi nhà ta thật sự là đứa trẻ tốt.” Vương Thủ Triết thích xoa đầu của tằng tôn nhi: “Thái gia gia hứa với ngươi, chỉ cần ông ấy đồng ý dời, ta chắc chắn sẽ sửa một gian nhà lớn trong núi hoang vu, ông ta không ra ngoài làm loạn, cũng sẽ không tùy ý thương tổn ông ấy.”
“Lão gia gia, ngài nghe chưa? Thái gia gia ta là gia chủ của Trường Ninh Vương thị, trước nay ông ấy đều là người quyết định, không thể nuốt lời với trẻ con.” Vương An Nghiệp nghiêm túc nói: “Nếu ngài đồng ý, ta sẽ giúp ngài.”
Tàn hồn trong trận nhãn thoáng trầm ngâm, tựa như đang cân nhắc gì đó.
Chẳng bao lâu sau, ông ta hỏi: “Đứa trẻ ngoan, ngươi biết dùng kiếm không?”
“Kiếm? Ta từng ngắm thủy triều trên biển lớn, tốn mất một nén hương lĩnh ngộ kiếm ý đại chiêu, Đại Hải Vô Lượng.” Biểu cảm của Vương An Ngiệp bình tĩnh, không mang theo bất cứ khoe khoang nào.
“Một nén hương? Thi triển ra lão phu xem xem.” Tàn hồn cũng có hơi bất ngờ.
Sau đó, Vương An Nghiệp bắt dầu bày tư thế, ra vẻ diễn luyện Huyền Nguyên kiếm pháp, sau đó thi triển ra một chiêu Đại Hải Vô Lượng.
“Được được được, kiếm pháp nền tảng rất vững, hiển nhiên gia giáo rất nghiêm.” Giọng nói của tàn hồn kinh hỉ nói: ” Tuy kiếm ý đại chiêu của ngươi non nớt, nhưng quả thực có ý hàm của kiếm ý triều tịch trong đó, hiển nhiên ngươi rất có ngộ tính trên kiếm đạo. Bây giờ trình độ huyết mạch của ngươi như thế nào?”
“Trời sinh Thượng Phẩm Bính đẳng, bây giờ đã hơi nhích lên Ất đẳng. Thái gia gia nói đợi ta lớn thên chút nữa sẽ nghĩ cách tăng tư chất huyết mạch của ta.” Vương An Nghiệp thành thật trả lời.
“Tiên hoàng che chở.” Tàn hồn kia nghe vậy lại kinh hỉ mà hoan hô lên: “Vốn dĩ thần hồn của lão phu đã phá tan, chỉ còn lại một sợi tàn hồn này thoi thóp, còn tưởng đời này chỉ có thể như vậy, đợi tàn hồn dần tiêu tán đi. Nhưng không ngờ tiên hoàng phù hộ, lại đưa tới một bảo bối ngọc ngà như vậy tới trước mặt lão phu.”
“Ha ha ha ha…Không ngờ kiếm trận song tuyệt Cơ Vô Trần ta, vào lúc quạnh quẽ như vậy còn có thể nhận được một oa đồ để nhất mạch do sư tồn truyền lại này không tới mức đoạn tuyệt trong tay ta.”
“Nhận đồ?” Vương An Nghiệp hơi giật mình.
Ngay sau đó, trong vòng xoáy trận nhãn có một trận rung lắc, một thanh kiếm cổ xưa bay ra từ bên trong, linh động như cá bơi, nhạy bén như điện quang.
Thân kiếm trên bầu trời có quang vụ mông lung cuộn lên, mau chóng ngưng tụ ra một vị nam tử bạch y râu tóc bạc trắng nhưng lại có khí chất lăng tuyệt.
Ánh mắt ông ta kích động nhìn Vương An Nghiệp: “Hài tử ngoan, ngươi có muốn quy nhập môn hạ Cơ Vô Trần ta không? Chỉ cần ngươi đồng ý, ta đảm bảo đời này của ngươi chắc chắn không có vật cản trên Thần Thông chi lộ, ngay cả Lăng Hư đại đạo cũng có khả năng nhìn thấy.”
“Cái này…” Vương An Nghiệp hơi mơ màng không biết gì, nhìn thái gia gia Vương Thủ Triết như cầu cứu.
Tàn hồn Cơ Vô Trần kia lại nói: “Hài tử ngoan, ngươi đừng vội từ chối. Ta đây có một chiếc nhẫn trữ vật thông linh tặng cho ngươi trước, còn có ta và Kiếm Khí Linh này đã dung hòa thành một, kiếm chính là ta, ta chính là kiếm…”
“Nhẫn trữ vật thông linh? Có phải là nhẫn trữ vật còn tốt hơn cả loại cực phẩm?” Vương An Nghiệp sáng mắt lên.
“Khác nhau một trời một vực! Đó là nhẫn trữ vật biết nói.” Cơ Vô Trần tỏ vẻ hãnh diện, khuyên: “Chỉ cần ngươi bái sư, mọi thứ của vi sư đều là của ngươi.”
Khí vận như vậy…Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn cảnh này, trong lòng tràn ngập sự ngưỡng mộ đố kỵ, trong đó cũng bao gồm Vương Thủ Triết và tàn hồn Khương Vũ Thần.
“Nhẫn trữ vật biết nói? Nghe có vẻ thú vị.” Vương An Nghiệp vui vẻ nhìn Vương Thủ Triết: “Thái gia gia, ta có nhẫn trữ vật mới rồi. Có thể lấy dùng 【 Vô Tận Uyên 】mà người muốn rồi.”
Muốn?
Lung Yên lão tổ liếc nhìn Vương Thủ Triết, thực sự tức giận trừng hắn một cái, đã là người lớn rồi còn nghịch ngợm như vậy?
“Ha ha, Thủ Triết biểu ca, huynh lại thèm thuồng 【 Vô Tận Uyên】của An Nghiệp, xấu hổ không.” Lư Tiếu Tiếu không nhịn được bật cười lên: “Có điều nói ra thì ai không thèm thuồng chứ.”
“Thủ Triết tốt số, có một tằng tôn tử hiếu thuận như vậy.”
Người khác cũng lần lượt cười ha ha trêu chọc Vương Thủ Triết.
Vương Thủ Triết hai đời cộng lại đã sống hơn trăm năm, da mặt còn dày hơn tường thành, cũng không nhịn được hơi nóng mặt.
Hắn lén lút trừng xú tiểu tử Vương An Nghiệp kia.
Chuyện này, gia cháu chúng ta nói riêng là được rồi, sao có thể đường hoàng nói ra như vậy? Hắn không cần mặt mũi sao?
Có điều, tiểu tử này cũng quá thần kỳ, vừa nói đến nhẫn trữ vật mới, cư nhiên thật sự có một chiếc nhẫn trữ vật mới.
Trong lúc nhất thời, ngay cả Vương Thủ Triết cũng ngưỡng mộ khí vận của tằng tôn nhi.