Chương 1152: Vương An Nghiệp nhận sư! Định quốc công phủ đền tội (1)
“Cái này…Thái gia gia, người thấy thế nào? Phải bái sư sao?”
Gương mặt đáng yêu của Vương An Nghiệp mang theo mấy phần chần chừ và nghi hoặc.
Phải biết, hôm nay hắn vốn đang vui vẻ tới Tộc Học, du lịch trong biển kiến thức, kết quả lại đột nhiên bị thái gia gia tóm tới nhảy vách núi…
Bây giờ lại mơ hồ nhảy ra một tàn hồn như vậy, nói muốn nhận hắn làm đồ đệ…
Tuy nhiên nhẫn trữ vật biết nói nghe có vẻ rất mê người nhưng cứ cảm thấy quá đột nhiên, còn phải hỏi thử ý kiến của thái gia gia.
Vương Thủ Triết thoáng trầm ngâm, nhìn Cơ Vô Trần kia, thấy tuy ông ta đã già nhưng cũng khí độ như tiên, không giống người trong tà đạo. Có điều, thời nay người có vẻ ngoài đạo mạo trang nghiêm, thực sự bên trong âm hiểm như mực quá nhiều, cũng không thể chỉ nhìn vẻ ngoài mà kết luận.
Đặc biệt là lão quái vật đã sống một hai nghìn năm này, chỉ cần bọn họ muốn giả vờ, muốn giả ra một dáng vẻ khí độ bất phàm vô cùng đơn giản.
Vương Thủ Triết sẽ không trông mặt mà bắt hình dong nhưng bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy cũng thực sự đáng tiếc, chi bằng khảo sát thử.
Ngay sau đó, hắn hỏi: “Cơ tiền bối, khi thực lực của ngài mạnh nhất là tu vi cấp nào?”
“Thần Thông cảnh hậu kỳ, tầng tám.” Cơ Vô Trần ngây ra, vẫn trả lời chi tiết: “Lão phu khá giỏi về kiếm pháp và trận pháp, nắm giữ một loại phương thức tu luyện kiếm trận, có thể lấy yếu đánh mạnh, lấy ít địch nhiều.”
“Vì sao lại mất ở đây?” Vương Thủ Triết truy hỏi.
“Chuyện này nói ra thì dài…” Nói tới chuyện này, thần sắc của Cơ Vô Trần tối lại, trong lòng lập tức trở nên bi ai: “Thê tử kết tóc của lão phu Phó Hồng Diệp, năm xưa đã bị Triều Thiên Ba của Xích Nguyệt Ma Triều đánh lén mất mạng ở trên chiến trường tiên ma, lão phu vì báo thù cho thê tử, một mình vào Ma Triều giết chết Triều Thiên Ba. Thế nhưng trong Ma Triều nguy cơ trùng trùng, lão phu đã khắc phục không biết bao nhiêu khó khăn, cuối cùng mới may mắn giết hắn thành công nhưng lại vì vậy mà bị cao thủ Ma Triều truy sát, khi chạy tới đây đã là đèn khô cạn dầu.”
“Lão phu tự biết ngày tháng không còn nhiều, đã không thể trở về Tiên Triều, chỉ đành chống đỡ ở đây bày bố đại trận ẩn náu, dựa vào thần hồn ký sinh bản mệnh bảo kiếm, dung hợp với kiếm linh mới miễn cưỡng giữ được một chút thần chí, sống tạm tới giờ. Cho tới nay, ngay cả bản thân ta cũng không biết đã trôi qua bao nhiêu năm rồi.”
“Ngài nhận tằng tôn nhi của ta làm đồ đệ là muốn ký hồn đoạt xá sao?” Vương Thủ Triết hỏi.
“Sợi thần hồn này của ta đã dung hợp một thể với kiếm linh, trên bản chất đã là Khí Linh, làm sao còn có thể đoạt xá?” Cơ Vô Trần thản nhiên lắc đầu.
“Vậy là muốn tôn nhi của ta sau khi thần công đại thành sẽ phục thù Ma Triều sao?” Vương Thủ Triết lại hỏi.
Nghe thấy câu này, Cơ Vô Trần trầm mặc chốc lát, sau đó lại thở dài: “Nếu ta nói tuyệt đối không có ý này, e là các hạ cũng sẽ không tin. Nhưng sở dĩ năm xưa lão phu không tiếc hóa thành kiếm linh, cũng phải bảo lưu thần chí, mục đích chủ yếu nhất không phải ở đây, mà là không hi vọng truyền thừa của nhất mạch sư tôn đoạn tuyệt trong tay của ta.”
“Còn nói báo thù…Năm xưa ta một mình thâm nhập Xích Nguyệt Ma Triều đã chưa từng nghĩ có thể sống sót trở về. Có thể tự tay báo thù, báo thù cho thê tử, ta đã không còn bao nhiêu tiếc nuối nữa rồi, còn những cái khác…”
Nói tới đây, ông ta ngừng lại, sau đó tiêu sái mỉm cười: “Ngày khác, nếu có cơ hội, Nghiệp nhi dùng thanh kiếm này giết thêm mấy người trong Ma Triều cũng xem như đã giải nỗi hận trong lòng ta rồi.”
Lời này của ông ta không có gì khuyết thiếu, Vương Thủ Triết gật đầu, xem như đã xác nhận.
Nhưng hắn lại chưa dừng lại ở đó, mà tiếp tục hỏi.
Từng vấn đề nối tiếp nhau, hắn đã hỏi suốt một khắc, cũng không thấy có sơ hở gì.
Cuối cùng hắn hỏi: “Còn có một câu cuối cùng, thê tử ta giỏi một mon Sưu Hồn thuật, nếu tiền bối nguyện ý phối hợp, ta sẽ hỗ trợ An Nghiệp truyền thừa y bát của ngài.”
“Nếu không, ngài cũng biết, với tư chất của An Nghiệp nhà ta, tương lai cũng không sợ không tìm được sư tôn Thần Thông cảnh.”
“Sưu Hồn?” Nghe thấy hai chữ này, thần hồn của Cơ Vô Trần dao động kịch liệt một phen, ý kháng cự rõ ràng dị thường: “Không được không được, cho dù lão phu đã là một sợi tàn hồn cũng không muốn mất hết tôn nghiêm.”
Vừa nhắc tới sưu hồn, Khương Vũ Thần lão quỷ cũng run rẩy thần hồn, tàn khu thần hồn cũng khẽ rung động, tựa như nhớ tới những quá khứ đáng sợ kia. Tuy tiểu tử Vương Thủ Triết trước mắt kia tâm cơ tinh tế vô cùng đáng sợ nhưng so với cái người kia, lại là “người tốt”.
“Đã như vậy, thế thì chuyện An Nghiệp bái sư miễn đi vậy.” Vương Thủ Triết khẽ chắp tay, xin lỗi: “Tuy ta tin tưởng tám chín phần về tiền bối nhưng dù sao An Nghiệp cũng là đích trưởng trọng tôn của ta, nếu không nắm chắc mười phần, ta tuyệt nhiên sẽ không để An Nghiệp mạo hiểm như vậy.”