Chương 1156: Vương An Nghiệp nhận sư! Định quốc công phủ đền tội (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1156: Vương An Nghiệp nhận sư! Định quốc công phủ đền tội (5)

“Thỉnh Vũ Xương gia chủ vào đi.” Hành quận vương cười nói: “Nghe nói Vũ Xương gia chủ đời này là tiểu tử thông minh, Định quốc công phủ đã thoáng có khởi sắc dưới sự kinh doanh của hắn, xem ra quả nhiên rất thông minh.”

Lấy thân phận của Hành quận vương, không cần phải đến tiếp đón Vũ Xương gia chủ. Nếu đổi lại là lão tổ Thần Thông của Vương thị, ông ta chắc chắn phải chạy tới cửa khách khách khí khí đón vào.

Chẳng mấy chốc, trên lôi đài hắc diệu thiết, cuộc thi xếp hạng thiên kiêu đánh xong, mấy vị gia tướng Thiên Nhân cảnh ăn mặc phục sức gia tướng Vương thị đã khiêng một cáng chậm rãi đi lên lôi đài.

Một màn như vậy dĩ nhiên đã thu hút sự chú ý của vô số người.

“Hả? Người nằm trên cáng đó, hình như là Vương An Nam nức tiếng…”

“Không phải hình như, mà chính là hắn…Rõ ràng ta nhớ Vương An Nam đi bộ rời khỏi, cư nhiên thương nặng tới mức này? Vương thị khiêng hắn tới, lẽ nào là định hưng sư hỏi tội đại thiên kiêu Ly Dao?”

“Ài, lần này Ly Dao tiểu thư thực sự hơi lỗ mãng. Tuy nàng ta xuất thân từ thế gia đồng tông của Vương thị nhưng dù sao cũng chỉ là thế gia Lục phẩm. Định quốc công phủ có lão tổ Thần Thông cảnh tọa trấn, bị vả mặt như vậy, khả năng cao là không nuốt trôi cục tức này.”

Tiếng nghị luận “vù vù vù” truyền tới từ dưới đài, giống như từng trận gió truyền tới tai của Vương An Nam, cho dù hắn đã chết tâm nhưng vẫn không nhịn được nóng mặt.

Vương An Nam hắn, đợt này coi như mất hết mặt mũi rồi. Có lỗi với liệt tổ liệt tông, hắn thật sự không thể thể lăn ra chết, như thế hắn chẳng biết gì, còn tốt hơn so với sống mà chịu tội giống như bây giờ.

“Khiêng chậm một chút.” Gia chủ Vương Vũ Xương trầm mặc như mực, chắp hai tay sau lưng thả bước đi phía sau cáng: “Để tất cả mọi người đều nhìn cho rõ, cũng để cho tiểu súc sinh này chịu chút tội.”

“Vâng, gia chủ.”

Gia tướng của Vương thị nhận lệnh, sau đó bước đi vốn đã tương đối chậm lại còn chậm hơn, bắt đầu dùng tốc độ rùa bò đi tới.

Bọn họ sâu sắc lĩnh hội ý đồ của gia chủ, trừ đi với tốc độ rùa bò ra, còn chơi các loại trêu hoa, ví dụ thong thả vòng đường xa, hoặc là đi ba bước lùi hai bước.

Cứ như vậy, tiếng nghị luận càng nhiều.

Vương An Nam nửa nằm trên cáng khiêng, chịu đựng ánh mắt sáng quắc từ bốn phương tám hướng bắn tới, lời nói như thuốc độc, quả thực trái tim đã muốn chết rồi.

Trước đây, Vương An Nam hắn là thịt tim của các trưởng bối trong gia tộc, là bảo bối tôn nhi, bảo bối trọng tôn nhi.

Bây giờ thì sao?

Hắn đã trở thành một món đồ chơi nịnh bợ Vương Ly Dao.

Tựa như chỉ cần Vương Ly Dao có thể vui, đừng nói là đánh gãy hai chân của hắn, cho dù là đánh gãy ba cái, lão tổ tông trong nhà cũng sẽ rất vui vẻ làm.

Không phải chỉ là đại thiên kiêu sao? Có cái gì giỏi giang chứ?

Ô ô ô, Vương An Nam ủy khuất khịt mũi, góc mắt rơi lệ bi thương.

Khó khăn lắm mới qua được lôi đài.

Dưới cái nhìn trừng trừng của mọi người, gia chủ Vương Vũ Xương thẳng người đi ra, sắc mặt trầm tuấn mà nghiêm túc nhìn về hướng phòng bao của Hành quận vương.

Vào lúc vô số người cho rằng ông ta định mở miệng chất vấn, Vương Vũ Xương hắng thanh cuống giọng, bỗng dưng đổi thành một gương mặt cười, giọng nói hùng hậu cũng đồng thời vang lên: “Dao nhi, nghiệt chướng Vương An Nam nhà chúng ta dám không tôn trọng trưởng bối, khẩu xuất cuồng ngôn, ta đã hạ lệnh Thất Đạt nhà ngươi đích thân động thủ, đánh gãy hai chân của hắn.”

“Cái gì?”

Tình huống này thực sự vượt quá dự liệu, hiện trường lập tức bùng nổ. Biểu cảm trên mặt của không ít người đều xuất hiện một mảnh mông lung.

Định quốc công phủ không phải là tới hưng sư hỏi tội mà là tới đền tội?

Nhưng thế này còn chưa hết.

Vương Vũ Xương lại xoay người trên đài, lớn giọng với người phía sau: “Vương Thất Đạt, có câu con hư tại cha, tiểu súc sinh Vương An Nam ngỗ nghịch như vậy, ngươi cũng không thoát khỏi liên can. Còn không mau quỳ xuống tạ tội với Ly Dao cô cô ngươi?”

Lời vừa dứt, có một nam tử trung niên mặc hoa phục đi ra từ trong đám người phía sau, cúi đầu đi tới bên cạnh cáng khiêng của Vương An Nam.

Khi ông ta chuẩn bị “phốc” một tiếng quỳ xuống, bỗng dưng, trong phòng bao cao cấp nhất ở Bạch Vân Lầu, có một đạo thân ảnh tiên tư phiêu dật bay xuống, vung tay, có một đạo huyền kình vô hình nâng Vương Thất Đạt lên.

Vào lúc này, giọng nói nhàn nhạt của nàng cũng theo đó vang lên: “Vũ Xương gia chủ chớ làm vậy. Trường Ninh Vương thị chúng ta chưa từng qua lại với quý tộc, cũng chưa từng đối chiếu kỷ yếu truyền thừa. Vương Ly Dao ta không xứng một tiếng cô cô này.”

Giọng nói của Vương Ly Dao lạnh lùng, tựa như lộ ra một cảm giác xa cách.

Trong lòng Vương Vũ Xương và Vương Thất Đạt “thình thịch” một cái, đều thầm nói không ổn, không khỏi nhao nhao gửi ánh mắt oán trách về phía Vương An Nam đang nằm trên cáng kia.