Chương 1157: Long Xương đại đế hiện thân! Linh bảo Thiên Thu xuất hiện (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1157: Long Xương đại đế hiện thân! Linh bảo Thiên Thu xuất hiện (1)

Kỳ thực, đây cũng là thường tình. Người ta đường đường là một đại thiên kiêu, thân truyền của viện trưởng Lũng Tả Tử Phủ Học Cung, đó là thân phận tôn quý cỡ nào?

Người ta nhớ huyết mạch tình cũ, vui vẻ nhận thân thích, kết quả Vương An Nam thì hay rồi, nói một câu ta là gia gia của ngươi! Đây đã không đơn giản là chiếm tiện nghi của đại thiên kiêu người ta nữa mà là một loại kiêu căng của người trong thành xem thường thân thích dưới quê…

Nếu đổi lại là bình thường, các trưởng bối nhiều nhất chỉ quở trách Vương An Nam không hiểu phép tắc, không có tư thái mà Đại Càn Vương thị làm chủ mạch nên có.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ đối phương là Vương Ly Dao, tiềm lực tương lai của nàng vô hạn, chỉ cần không giữa đường thất thế, tương lai kém nhất cũng có thể tiếp chưởng Lũng Tả Tử Phủ Học Cung.

Nếu vận khí tốt hơn nữa, bảo đảm có thể thanh hoàng giang cánh bảy lên chín tầng trời…Trở thành một trong hai vị có quyền thế nhất ở Đại Càn quốc!

Nhân vật như vậy, dù đường đường là Định quốc công phủ cũng chỉ có một Thần Thông chủng tử Vương Trụ Huy, có thể miễn cưỡng sánh được.

Đại thiên kiêu như vậy còn không cho người ta dở tính chút xíu?

May mà đời gia chủ Vương Vũ Xương của Đại Càn Vương thị cũng là gia chủ trung hưng quyết chí tự cường, nuôi chí thay đổi hiện trạng trầm mê của Vương thị.

Ngay sau đó, ông ta bày ra tư thái, hai tay khép lại cúi người hành lễ với Vương Ly Dao: “Dao nhi, chuyện này…”

Thế nhưng còn chưa đợi ông ta thật sự hành lễ xong, Vương Ly Dao đã vội tiến lên nâng cánh tay của Vương Vũ Xương, liên thanh nói: “Vũ Xương gia chủ đừng như vậy, ngài là lão tổ tông đời chữ ‘Vũ’, một bái này Ly Dao không nhận nổi.”

Trong tông tộc, coi trọng nhất là vai vế.

Cho dù Vương Ly Dao có tư chất đại thiên kiêu, thân phận tôn quý nhưng nếu dám tùy tiện nhận một bái của Vương Vũ Xương, truyền ra ngoài chắc chắn sẽ khiến cả Trường Ninh Vương thị cười chê.

Đến chừng đó, lời đồn chắc chắn sẽ nói Vương Ly Dao ngạo mạn tự đại, không biết phép tắc, thậm chí có thể sẽ ảnh hưởng tới thánh tử (nữ) chi lộ trong tương lai của nàng ta.

Dĩ nhiên Vương Vũ Xương cũng chỉ làm màu.

Vừa nghe Vương Ly Dao gọi ông ta là lão tổ tông, trong lòng ông ta lập tức vui mừng, ngay sau đó cũng thuận cột mà trèo, vươn tay nắm lấy cánh tay của Vương Ly Dao, kích động lại sầu não nói: “Dao nhi, vừa nghe ngươi là huyết duệ đồng tông của Định quốc công phủ ta, ta đã kinh hỉ như điên, ta vừa đích thân lật xem tộc phổ và kỷ yếu truyền thừa tra kỹ, vừa sai người thu dọn trạch viện thân tộc.”

“Đây chính là định phái người tới đón Dao nhi người về chủ trạch. Nhưng không ngờ cái tên tiểu súc sinh suồng bậy kia lại dám như vậy, dám như vậy…Vương Thất Đạt, ngươi còn ngây ra đó làm gì? Nhìn con trai ngoan mà ngươi dạy ra đi!” Vương Vũ Xương càng nói càng tức, gương mặt không khỏi hơi đỏ lên, toàn thân run rẩy.

Vương Thất Đạt bị dọa tới run, vội vàng lấy ra một sợi dây mây có gai, quất bép bép lên Vương An Nam đang nằm trên cáng, vừa quất vừa mắng: “Ta quất chết tiểu súc sinh ngươi, Vương Thất Đạt ta sao lại sinh ra nghiệt chướng như ngươi, hôm nay coi như ta không có đứa con trai như ngươi.”

Vương An Nam khóc la thảm thiết, trong lòng ủy khuất muốn chết. Cha à, trước đó ta là niềm kiêu ngạo của người, giả vờ chút là được rồi, dùng roi quất hung như thế…

“Ly Dao cô nãi nãi, ta sai rồi! Xin người tha thứ cho ta lần này đi.”

Hắn biết, gỡ chuông phải tìm người buộc chuông, trong cơn đau đớn chỉ đành cầu xin Vương Ly Dao.

Vương Ly Dao vốn không để ý tới hắn mà khách khí tiếp tục nói chuyện với Vương Vũ Xương: “Phần tâm ý này của Vũ Xương lão tổ tông, Ly Dao đã hiểu. Chỉ là trong Bạch Vân Lầu này sống rất tốt, chuyển tới chuyển lui cũng phiền.”

“Thế sao mà được chứ?” Sắc mặt của Vương Vũ Xương nghiêm lại: “Dao nhi ngươi chính là huyết mạch của Định quốc công phủ chúng ta. Ngươi đã tới quốc đô rồi, há có thể sống trong tửu lầu? Nếu truyền ra ngoài, thế nhân chắc chắn sẽ cười Định quốc công phủ ta không có phép tắc.”

Cứ thế mà nói chuyện?

Hai phụ tử Vương Thất Đạt ở bên đó đang đánh nhi tử và bị đánh đều nhìn tới ngốc.

Ly Dao tiểu thư, bên này còn đang đánh đó, trước khi người và lão tổ tông nói chuyện, chi bằng khuyên trước một chút?

Có điều thấy cục diện như vậy, Vương Ly Dao không khuyên, vậy thì phải tiếp tục đánh. Vương Thất Đạt chỉ đành biến pháp tử tiếp tục quất, tiếp tục mắng. Mà Vương An Nam cũng chỉ đành tiếp tục la trời khóc đất, thảm thương liều mạng gào ở đó.

Nhưng tất cả đều tựa như không kinh động tới Vương Ly Dao. Nàng thấy thời gian cũng gần được rồi, hành lễ với Vương Vũ Xương nói: “Đã như vậy, Ly Dao sẽ nghe theo sắp xếp của Vũ Xương lão tổ tông.”

“Tốt tốt tốt, Dao nhi nhà chúng ta biết chừng mực hiểu lễ nghi, ta rất vui.” Trên gương mặt uy nghiêm mà tuấn lãng của Vương Vũ Xương lộ ra vẻ tràn ngập vui sướng: “Dao nhi ngươi yên tâm, ngươi cứ coi tổ trạch nhà chúng ta là nhà mình, chiếu theo tiêu chuẩn ăn mặc sử dụng, tham chiếu với Thần Thông chủng tử trong nhà chúng ta.”