Chương 1158: Long Xương đại đế hiện thân! Linh bảo Thiên Thu xuất hiện (2)
“Đa tạ sự yêu thương của lão tổ tông.” Vương Ly Dao chân thành cúi người tạ lễ: “Đợi Ly Dao thu dọn một chút, cáo biệt với quận vương điện hạ xong sẽ về nhà với lão tổ tông.”
Về nhà?
“Được được được.” Vương Vũ Xương cười càng thêm xán lạn: “Vậy Dao nhi cứ làm đi, từ từ thôi, chúng ta không gấp.”
Không gấp?
Lòng của Vương An Nam đã sắp tan vỡ rồi.
Lão tổ tông, bảo bối tằng tằng tằng tôn nhi ruột thịt của người đã sắp bị đánh chết rồi, người còn không gấp? Ly Dao cô nãi nãi nhẫn tâm nhưng lão tổ tông người còn nhẫn tâm hơn…
Sau khi Vương Ly Dao phiêu nhiên rời đi, tiếng mắng chửi, tiếng quất roi của Vương Thất Đạt cùng với tiếng kêu thảm xin tha của Vương An Nam trên lôi đài vẫn không ngớt bên tai.
Trong đám người vây xem, vốn dĩ còn có không ít người đang vui sướng khi người gặp họa, lúc này cũng loáng thoáng bắt đầu nảy sinh đồng tình với Vương An Nam. Tiểu tử này cũng thảm quá? Ha ha ha…
Nhận thân thích và bắc quan hệ với Đại Càn Vương thị là một vòng quan trọng trong kế hoạch lớn tiếp theo của Vương Thủ Triết.
Chẳng qua hắn am hiểu “bản tính của con người”. Nếu trực tiếp dâng tới cửa, cho dù Vương Ly Dao là đại thiên kiêu, vô hình trung cũng hạ thấp vị cách, dễ bị người ta xem thường, chỉ có khiến đối phương vắt óc thỉnh về mới càng trân trọng và coi trọng.
Sau khi Vương An Nam mơ hồ bị đánh đủ một nén hương, Vương Ly Dao cũng quay trở lại, hành lễ với Vương Vũ Xương nói: “Lão tổ, Ly Dao đã chuẩn bị xong rồi.”
Phía sau nàng ta còn có một người nối gót Mạc Uyển Thu đi theo.
Thấy Vương Ly Dao còn định giới thiệu Mạc Uyển Thu với gia chủ, Vương An Nam quả thực đã muốn chết tâm rồi.
Cầu xin người đừng giới thiệu trước, đừng nói chuyện nữa…
Ngay sau đó, hắn càng la thê thảm hơn, ý là Ly Dao cô nãi nãi còn không cứu ta, ta sẽ chết mấy, thật sự chết mất…
“Ài, sao vẫn còn đánh?” Lúc này, Vương Ly Dao bị thu hút sức chú ý, xoay người nhìn hai phụ tử Vương Thất Đạt, ánh mắt bất ngờ, ngay sau đó vội vàng khuyên: “Thất Đạt, cho dù hài tử có mắc sai lầm, quất vài cái là được rồi, hà tất phải ra tay nặng như vậy?”
Trong lòng hai phụ tử Vương Thất Đạt đều co quắp lại.
Vương Ly Dao cô nãi nãi ngươi nói chuyện có lý hay không? Nếu lão nhân già người nói sớm một chút, nào còn có thể đánh lâu như vậy?
“Ly Dao cô cô lương thiện nhưng tiểu súc sinh này thật sự nên đánh. Ta đánh chết tiểu súc sinh này.” Vương Thất Đạt không thể vừa khuyên đã ngừng, dựa theo truyền thống, hắn lại bắt đầu thêm lực quất mạnh.
“Thôi đi thôi đi, suy cho cùng vẫn là tiểu bối. Thủ Đạt nên đưa về nhà trước, sau đó từ từ dạy dỗ.” Vương Ly Dao lại khuyên: “Huống chi lúc đó quả thực hai nhà vẫn chưa thân quen. Tuy hài tử An Nam nói chuyện quá đà, nghĩ kỹ cũng không tính là quá đáng, bây giờ hài tử này đã bị đánh thành dáng vẻ này, cũng khiến người ta đau lòng.”
Nghĩ kỹ lại cũng không quá đáng?
Nước mắt của Vương An Nam giàn giụa, ngước nhìn trời cao mơ hồ một mảng, trong lòng phát ra từng trận bi thương.
Ly Dao cô nãi nãi, ta cảm ơn “đau lòng” của người…
…
Bên này Vương Ly Dao được mời về Định quốc công phủ, ở bên khác, còn có một người cũng đang cố gắng thực hiện “lời hứa” của mình.
Trung tâm Quy Long Thành, nơi linh mạch cực phẩm tụ tập, tọa lạc một tòa quần cung điện to lớn sừng sững bễ nghễ.
Tòa quần cung điện này chính là hoàng thành của Đại Càn.
Những cung điện này hiển nhiên đã tồn tại rất lâu rất lâu rồi, cho dù ngói lưu ly trên tầng đỉnh vẫn sáng chói như mới, trên tường cung lại nhiễm dấu vết loang lổ, đó là tang thương do năm tháng đằng đẵng lắng đọng lại, là dấu tích của thời gian.
Có điều, cùng với vết tích bể dâu do năm tháng lưu lại nhưng không hề khiến nó trở nên cũ kỹ, ngược lại còn phó thác nội tình hùng hậu của nó khiến nó trở nên đồ sộ hùng vĩ trong năm tháng, trở nên cường đại.
Một quốc gia như vậy, nó cổ lão nhưng cũng mới toanh.
Lịch sử nó lâu dài nhưng cũng đang tỏa ra lực sinh mệnh phồn thịnh.
Sự cố gắng của mỗi một thế hệ quốc gia đều hóa thành nội tình thâm sâu khiến nó ngày càng cường đại, ngày càng không thể rung lắc. Cũng chính là sự cố gắng và hi sinh của đời này nối tiếp đời khác mới đúc nên Vạn Lý Trường Thành, ngàn đời không sụp đổ.
Ở sâu bên trong quần cung điện.
Có một tòa cung điện trông có vẻ không khác biệt mấy so với các cung điện xung quanh. Trên tấm biển trước cửa điện viết ba chữ triện cổ cứng cáp có lực “Chuyết Chính Các”.
Ở đây là thư các trong tòa hoàng thành này, cũng chính là nơi học tập và làm việc hàng ngày của đại đế.
Trong thư các, giá sách to lớn dán tường xếp thành một dãy, sách chi chít la liệt bên trên, mang tới cho tòa thư các này thêm vài phần giàu có.
Giống với những nơi khác trong hoàng cung, bày trí ở đây đơn giản mà xa hoa, ngay cả một tấm rèm không nổi bật mấy cũng là dùng tơ Linh tàm cao phẩm thượng hạng dệt thành, bên trên được thêu tay tỉ mỉ, sống động như thật.
Trên bàn cao ở góc tường, khói mờ lượn lờ đang từ trong lư hương đồng đỏ luyện chế thành hình trạng Thương Long đang cuộn lên, làn khói bay lên cao rồi dần tản ra.