Chương 1159: Long Xương đại đế hiện thân! Linh bảo Thiên Thu xuất hiện (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1159: Long Xương đại đế hiện thân! Linh bảo Thiên Thu xuất hiện (3)

Bên bàn cao là một chiếc ghế dựa chạm trổ từ lõi Tử Linh Đàn Mộc vạn năm, bao tương(*) dày bóng, hiển nhiên là cổ vật không biết đã dùng bao nhiêu ngàn năm rồi.

(*) Lớp oxy hóa bên ngoài, cổ vật lâu năm sẽ có sẽ có độ bóng.

Trên ghế dựa này, một lão nhân mặc thường phục huyền sắc đang ngồi.

Năm tháng dài rộng mang tới tang thương cho ông ta, sự già yếu của tế bào toàn thân cũng đã tiến vào vãn kỳ, lúc này, làn da của ông ta lỏng lẻo, quang trạch tối nhạt, còn mang theo nhiều nếp nhăn già nua, đôi mắt già vẩn đục nửa khép nửa mở kia cũng mê mang buồn ngủ, tựa như không có ánh sáng.

Ở phía sau ông ta, một vị hoạn quan mặc khôi bào cũng già tương tự tay cầm phất trần, hơi khom người. Ánh mắt của ông ta luôn rơi xuống gót chân mình, không hề động đậy, giống như một pho tượng.

“Tổ gia gia, tổ gia gia, tới lượt người đi bước cờ tiếp theo rồi.”

Lúc này, một giọng nói của nữ hài trong trẻo vang lên, phá tan phần tĩnh lặng này.

Đó là một nữ hài xinh đẹp đáng yêu, giống như búp bê sứ, chính là người xếp thứ hai trong “thập đại thanh niên kiệt xuất” ở quốc đô hiện giờ, đại thiên kiêu hoàng thất Ngô Tuyết Ngưng.

“Dô, tiểu Tuyết mới đó đã nghĩ ra làm thế nào phá giải chiêu tuyệt sát này của ta rồi?”

Lão giả lắc lư, từ trong cơn mê ngủ tỉnh dậy.

Ông ta mơ màng nhìn ván cờ, sau đó không khỏi cười: “Hay hay, tiểu Tuyết hạ xuống con cờ này, tìm được một tuyến sinh cơ từ trong vạn ngàn sát cơ. Thật không hổ là tằng tằng tằng…tôn nữ của ta, quả thực là thông minh giống hệt ta thời trẻ. Lão Diêu, ngươi nói có phải không?”

Ông ta nói xong liền nghiêng người, cười hỏi hoạn quan ở phía sau.

Hoạn quan lão Diêu vội khom người xuống thấp, nụ cười đầy mặt nói: “Bệ hạ chính là Chân Long chi khu, thọ ngang với trời, lão nô nào có diễm phúc có thể thấy bệ hạ thuở thơ ấu? Chỉ là nghĩ chắc bệ hạ khi đó chắc chắn là đại thiên kiêu vô địch, thiếu niên đại đế kinh thiên động địa, lực áp đồng bối! Mà Tuyết Ngưng tiểu quận chúa thông minh như vậy, có lẽ là rất giống với bệ hạ thuở nhỏ.”

Lão giả này hiển nhiên là Long Xương đại đế đã thống trị Đại Càn quốc hơn ba ngàn năm.

“Còn thọ nguyên sánh ngang trời, già rồi, già rồi.” Long Xương đại đế mỉm cười lắc đầu, ngón tay vân vê một quân cờ, nuông chiều nhìn bảo bối tôn nữ nhi không biết cách bao nhiêu đời: “Hôm nay gia gia dạy ngươi, một tuyến sinh cơ kia chính là ta cố ý để lại cho ngươi.”

“Bốp!”

Long Xương đại đế hạ cờ.

Ván cờ lập tức thay đổi.

Vốn dĩ khi Ngô Tuyết Ngưng hạ cờ, đường sống trên thế cờ vẫn có, bây giờ con cờ này vừa hạ xuống đã lập tức trở thành trận tuyệt sát, không có chút đường sống nào.

Sau đó, Ngô Tuyết Ngưng bắt đầu giãy giụa sắp chết nhưng lại bị Long Xương đại đế xử lý sạch sẽ trong hai ba chiêu, hoàn toàn thất bại.

Gương mặt nhỏ của Ngô Tuyết Ngưng lập tức trở nên tái nhợt, cái miệng nhỏ cũng dẫu ra, nước mắt ần ận nói: “Tổ gia gia ức hiếp người, cố ý gài ta vào bẫy.”

“Dô dô dô, sao còn khóc nữa?” Long Xương đại đế cười ha ha nói: “Tuyết Ngưng nhà ta tiền đồ vô lượng. Tổ gia gia là đang dạy ngươi, làm việc gì cũng phải nhìn xa rộng một chút. Đặc biệt là đường sống loáng thoáng hiện trong thế cục tuyệt sát, thường mới là đường chết nguy hiểm nhất. Thi thoảng đối mặt với khó khăn, cần đi đường ngược, giống như chiêu đó của ngươi, nếu có thể chống chọi tới cùng, dĩ sát bát sát(*)…”

(*): lấy cái chết để giết đối phương, đồng quy vu tận…

Long Xương đại đế còn chưa nói xong, Ngô Tuyết Ngưng đã oa oa khóc lớn: “Tổ gia gia ức hiếp người! Chính là ức hiếp hài tử mười mấy tuổi đầu! Chính là không muốn cho ta mượn Thương Long kiếm! Ô ô ô!”

Nàng ta khóc thảm thương như vậy, bi ai như vậy, quả thực giống như là đã chịu phải ủy khuất rất lớn.

“Hoang đường. Thương Long kiếm chính là đạo khí trấn tộc tổ truyền của Ngô thị chúng ta, chỉ có đại đế Ngô thị mới có thể nắm giữ, một tiểu nha đầu như ngươi lấy làm gì?” Long Xương đại đế bị nàng ta khóc tới đau đầu, cũng tức tới lắc đầu: “Ta nói cho ngươi mượn là một thanh bảo kiếm cấp linh bảo,【 Thiên Thu 】. Chẳng phải ngươi muốn kiếm biết nói chuyện sao, 【 Thiên Thu】biết nói.”

Ngô Tuyết Ngưng lập tức cười ồ lên, vui vẻ ôm lấy Long Xương đại đế hôn “chụt chụt”: “Cảm ơn tổ gia gia ban thưởng, ta không quan tâm nó là Thiên Thu hay là Vạn Tải, chỉ cần biết nói là được.”

“Đây đây đây…Chẳng phải ta nói ngươi chơi thắng cờ mới được sao?” Long Xương đại đế vô cùng bất ngờ: “Khi nào trở thành đã ban thưởng cho ngươi rồi?”

“Tổ gia gia người vừa nói đó, ta nói mượn kiếm, là một thanh…” Ngô Tuyết Ngưng cười hi hi thuật lại từng chữ trong lời nói của Long Xương đế, ngay cả khẩu khí cũng y đúc.

Cuối cùng, nàng ôm cánh tay của Long Xương đế làm nũng nói: “Tổ gia gia chính là đại đế nhân tộc, nói sao làm vậy, không thể chơi xỏ đâu.”

“Ngươi đây là chơi xấu.” Long Xương đế kinh ngạc trừng mắt, sau đó quay đầu hỏi: “Lão Diêu, ngươi tới làm chứng, trẫm từng nói những lời này sao?”

“Đây…” Lão Diêu gật đầu hạ lưng, ý cười đầy mặt: “Hồi bệ hạ, bệ hạ người quả thực vừa nói như vậy.”